Tác giả: Hoa Cười Với Tôi
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 1342299
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2299 lượt.
nh cắt đứt cuộc thảo luận líu ríu: “Người ta anh tình em nguyện, liên quan gì đến chuyện của bọn mày hả? Chính bọn họ còn không xấu hổ, bọn mày quan tâm làm cái gì? Cho dù bọn mày quan tâm, có thể cũng đừng nhỏ nhen với người ta chứ!”
Cả lớp bỗng dưng lặng ngắt như tờ, tôi nghe vậy nhìn qua, Lục Hạo mím môi, trên mặt đầy vẻ tức giận, nói xong hình như thấy xấu hổ, chôn đầu tại chỗ làm bài.
Tôi thực sự kinh ngạc, không nghĩ tới Lục Hạo sẽ nói ra chuyện có đầu có lý này, tôi còn tưởng rằng hắn sẽ hùa theo bọn họ mà giễu cợt chứ.
Lăng Linh đẩy ngang Lục Hạo, lén lút giơ lên ngón tay cái, tôi cũng trừng mắt nhìn.
Trong lòng tôi vừa khổ vừa cười châm biếm, nếu như Lục Hạo biết chuyện của tôi và Chu Dật, hắn còn có thể nói ra những lời như ngày hôm nay không?
Tôi không có tự tin về điều này.
Buổi chiều không có giờ của Chu Dật, lúc tôi vút qua phòng làm việc của anh phát hiện anh lại không có ở đó.
Thế là, tôi đã bị giam giữ ở trường học gần một tuần… Uể oải!
Để xin nghỉ bệnh với thầy giám thị, tôi đã trở lại bộ mặt của người có thứ hạng cao trong trường, người thầy giáo này hoà nhã dễ gần ngoài ý muốn, làm cho tôi không khỏi nghi ngờ hắn và lão già hung thần ác sát đối với tôi hồi năm hai có phải là song sinh hay không.
Lão già không hỏi nhiều, liền cho tôi nghỉ bệnh.
Lúc tôi rời khỏi phòng làm việc, lão già chôn đầu vừa sắp xếp lại bài thi vừa thờ ơ nói một câu: “Thầy Chu của các em buổi chiều hôm nay cũng không ở đây ư, ha ha, em là học trò tâm đắc nhất của cậu ta, một cái đầu thông minh sắc sảo hiếm thấy đấy, ha ha…”
Giọng nói không lớn không nhỏ, vừa vặn để cho toàn bộ giáo viên trong phòng làm việc có thể nghe được, mấy giáo viên nhàn rỗi không có việc gì làm đều
Nhưng vốn là một lời nói đùa lơ đãng, lại khiến tôi lạnh sống lưng, thần kinh căng lên.
Tôi cũng cười khúc khích theo, len lén quan sát vẻ mặt của mấy giáo viên, thấy bọn họ đều ung dung tự tại, cũng không có cái gọi là ‘Ý tại ngôn ngoại’, lúc này mới lén lút chậm rãi thở ra, trong lòng oán trách lão già kia nói nhiều.
Lấy được ‘Giấy thông hành’ tôi nhãn nhã đi chơi hưởng thụ nửa ngày thoải mái.
Bởi vì đang là thời gian làm việc, lúc tôi đi qua trung tâm khu phố cũng không có nhiều người. Tuy rằng mưa hồi sáng đã tạnh, nhưng trên mặt đất vẫn có một vũng nước, phản chiếu bóng của những toà nhà cao tầng hình dạng kì quái bị rút nhỏ mấy trăm lần trong vũng nước nhỏ.
Tôi đi dọc theo con đường quen thuộc đến khu Đông, đi chưa được mấy bước, liền có thể thấy được tấm biển hiệu to lớn cao quý ở phía trước, mặt trên là mấy chữ rồng bay phượng múa rất lớn lại làm đau đớn con mắt của tôi «Kim cương Phong Dật».
Tôi đứng ở trước mặt tấm biển quảng cáo hào hùng khí thế, lặng lặng dừng mắt nhìn thật lâu mấy chữ quảng cáo có từ trước nằm ở trên «Kim cương Phong Dật»: Xin hãy yêu tôi.
Tôi bỗng nhiên nhớ tới một người anh em đáng thương ở trên diễn đàn hỏi mọi người. Vì sao hắn cầu hôn lại bị từ chối.
Có một anh bạn nhân đức ngay lập tức chỉ ra sự thật, hắn nói, thành ý cầu hôn của cậu và kích cỡ của chiếc nhẫn kim cương trong hộp có quan hệ mật thiết, nhẫn kim cương càng lớn, thành ý càng dồi dào, tỷ lệ lại càng cao.
Đương nhiên, rất nhiều người đối với ý kiến này cười nhạt, ĐKM tình yêu chân thành.
Tôi tiếp tục đi chưa được mấy bước về phía trước, liền đi tới trước mặt hông của «Kim cương Phong Dật» bởi vì dựa vào bên trong vách tường của cửa hàng, cũng không khiến người khác chú ý.
Tôi buồn tẻ vô vị nhìn lướt qua phía bên trong, không hề bất ngờ khi nhìn thấy mặt sau hai cánh tay của Viên mập mạp giống như là con cua dò xét bên trong, giơ tay nhấc chân đều là bộ dạng kiêu căng tự phụ.
Tôi lạnh lùng nhìn vài lần, đang muốn bỏ đi, nhưng lại thấy Chu Dật đi ra từ trong phòng công nhân ở phía sau, Viên mập mạp vèo qua nghênh đ
Dưới ánh sáng rực rỡ, Chu Dật đứng trên cái thảm sạch sẽ, cao quý tuấn tú, mi dài tinh tế.
Không biết Viên mập mạp nói cái gì, anh bất ngờ lộ ra ý cười, rất hài lòng vỗ vai Viên Trạch Khải. Dáng vẻ vừa mừng vừa sợ của Viên Trạch Khải làm cho hứng thú của tôi đổ vỡ.
Vì vậy quả quyết xoay người rời đi.
Cứ chết như vậy
Mấy phút đồng hồ sau, điện thoại di động trên người tôi kêu lên ầm ĩ, dĩ nhiên là Chu Dật.
Giọng nói của anh truyền ra từ trong điện thoại nghe hơi trầm thấp, hỏi: “Em đang ở đâu?”
Tôi cầm điện thoại di động nhìn trái nhìn phải, giọng nói rõ ràng: “Ở… phòng học.”
Bên kia rõ ràng dừng lại, thanh âm vô cùng không tin tưởng: “Hử?”
Người đàn ông kia nhìn thầy thái độ bình tĩnh của Chu Dật bèn nhíu mày, giọng điệu khẩn cấp: “Thưa ngài, ngài không thể như vậy, cô ấy sẽ…”
Chu Dật lạnh lùng lia một ánh mắt ngăn lại hắn, sau đó nắm tay tôi, cúi người hỏi tôi: “Ăn cơm chưa?”
Tôi lắc đầu.
“Chúng ta đi ăn, muốn ăn gì không?”
Vừa nói vừa nắm tay tôi đi về hướng ngược lại với người đàn ông kia.
Tôi đi vài bước, hơi quay đầu lại, người đàn ông kia còn đứng tại chỗ