Hạnh Phúc, Không Bắn, Không Trúng Bia!
Tác giả: Hoa Cười Với Tôi
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 1342301
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2301 lượt.
m ý liếc mắt nhìn tôi.
Cuối cùng có một ngày, sau khi tắt đèn kí túc xá, Lôi Hiểu Tuyết soi đèn pin tiến vào trong chăn của tôi, muốn nói tới chuyện Chu Dật mà lại thôi.
Tôi lẳng lặng nhìn cô nàng, cô nàng mới dè dặt nói: “Tớ nghe được mấy bạn trong lớp tớ đều đang thảo luận một chuyện.”
“Chuyện gì thế?”
“Nói cậu và thầy Chu tổ Ngữ Văn, hình như… là quan hệ người yêu đấy.” Cô nàng nhìn sắc mặt không bình thường của tôi, lại nói thêm một câu: “Cậu đừng để bụng nhé, tớ chỉ cho rằng không dựa vào lời đồn nên mới đến hỏi cậu đó.”
Tôi kinh ngạc nhìn cô nàng. Bầu không khí hơi đóng băng.
Lăng Linh ở giường trên đột nhiên thò đầu ra, giọng điệu không tốt: “Có phiền hay không hả, còn không cho người ta ngủ ư!”
Lúc ấy Lôi Hiểu Tuyết mới trở về giường của mình.
Một đêm ngủ khó khăn.
tyle=- �ts�rPd t;font-family:"Times New Roman"; mso-ansi-language:VI;mso-no-proof:yes\“Được được được, thực sự là bạn trai hả?”
“Ừ, hừ!”
“Tút tút tút.”
Tôi liếc mắt ngang qua hắn: “Không được phép đi nói lung tung đó, cẩn thận tao vạch trần mày cùng thằng bạn trai xinh đẹp của mày.”
“Mày, mẹ nó, cút mau!”
Tâm tình tôi sung sướng bước vào phòng học, vẻ mặt Lăng Linh cười đến xấu xa: “Nhanh khai báo thành thật một chút, đêm đó chuyện gì xảy ra hả?”
Tôi yên lặng uống hết ngụm sữa chua cuối cùng, giọng điệu thong thả, buồn bã nói: “Cuối cùng tớ cũng đã thành một con yêu quái có thân phận!”
Lăng Linh kinh hô một tiếng, lén lút ghé vào bên tai tôi: “Đêm đó, hình như Lí Đông Lâm cũng nhìn thấy cậu và thầy Chu, không có vấn đề gì chứ?”
Tôi trầm ngâm: “Chắc là không có việc gì, hôm qua tớ gặp phải hắn, giải thích với hắn, hình như hắn tin.”
Lăng Linh nhìn qua còn hứng phấn hơn so với tôi, kéo tôi tiếp tục nói: “Tớ đã nói mà, thầy Chu rõ ràng để tâm với cậu hơn so với chúng tớ, lần trước cậu xin nghỉ, lúc tớ đến phòng làm việc còn nhìn thấy thầy đang xem tư liệu của cậu, chỉ biết là có vấn đề rồi! Ha hađồng chí Chu Đạm Đạm, cậu thật sự là càng ngày càng lên cấp hơn nha.”
“Cảm ơn, cảm ơn, thường thôi thường thôi mà!”
“Đi chết đi!”
Vừa lúc, ba tiết buổi sáng đều là môn của Chu Dật, anh mặc một cái áo sơmi màu trắng, bên ngoài khoác áo len gió của trường học, thoạt nhìn trẻ hơn vài tuổi so với bình thường.
Tôi âm thầm cười trộm, ngồi ở phía dưới tôi có thể thoải mái lộ liễu nhìn anh, anh cũng không thể ở trên bục giảng không kiêng nể gì mà liếc tôi.
Vì cuối tuần có một kì kiểm tra hàng tháng cuối cùng nên rất nhiều giáo viên đều đặt trọng tâm vào việc ôn tập, Chu Dật cũng không ngoại lệ, giảng lại toàn bộ các tác phẩm văn thơ cổ một lần nữa cho chúng tôi, để tạo ấn tượng sâu sắc.
Trong tiết học của anh, tôi kỳ thực coi như ngoan ngoãn, tức là không làm bài tập toán, cũng không nghe nhạc Tiếng Anh, dùng con mắt thẳng tắp ôm lấy anh, nghe giọng nói trầm thấp tuyệt vời của anh, nhìn anh mỉm cười như cây trong gió xuân của anh, cũng là một loại hưởng thụ.
Thỉnh thoảng nhìn chăm chú đến nỗi thất thần thì bị ánh mắt trách cứ của anh làm cho tỉnh lại, mới tập trung tinh thần học tập.
Hết tiết một, anh bị một đám người vây quanh ở trên bục giảng hỏi một số vấn đề, mà tôi, để tránh bị nghi ngờ vẫn ngồi ở chỗ của mình xem cổ văn, đang muốn đứng dậy đi WC thì gặp phải Lí Đông Lâm ở cửa.
Hắn đem theo cặp sách của tôi, mặt lộ vẻ áy náy: “Thật xấu hổ quá, bây giờ mới đưa tới cho cậu được, không làm lỡ môn học của cậu chứ?”
Tôi thấy ánh mắt xung quanh đều nhìn chòng chọc thì vội vàng nhận lấy cặp sách: “Không có đâu. Dù sao thì cặp xách của tớ cũng không để cái gì cả!”
Hắn cười cười: “Vậy thì tốt rồi, tớ đi xuống phía dưới trước đây.”
Tôi xoay người trở lại phòng học, hắn lại nói với tôi: “Buổi trưa, cùng nhau ăn được không?”
Tôi liền cảm thấy ở phía sau có một ánh mắt đáng sợ từ trên bục giảng phóng tới, tôi dựng đứng cột sống, bối rối nói: “Hôm nay tớ và An Nhược có hẹn đi ăn rồi, lần sau đi!”
Hắn thất vọng gật đầu, đi xuống lầu.
Tôi ôm cặp sách, đi qua bục giảng, cố lấy can đảm hướng về phía trước, mắt lén liếc nhìn.
Chu Dật đang cười như không cười nhìn tôi, tôi vội vàng trở lại chỗ ngồi.
Đúng là bất đắc dĩ
Ngày hôm sau, tôi dậy muộn, lúc bước ra bên ngoài kí túc xá thì trời đang có mưa nhỏ, tôi mới đi được hai bước, đột nhiên cảm thấy mình gặp tà.
Rừng cây nhỏ nổi tiếng ở phía sau khu kí túc xá nữ, thấp thoáng giữa tầng tầng cành lá cái hồ nhân tạo, mặt hồ gợn sóng, trong thời tiết mưa dầm tầm tã ở đây thổi một lớp hơi nước mỏng, và màu lá xanh mơn mởn bên ngoài, nhìn chẳng phân biệt được rõ ràng.
Để tiết kiệm thời gian, tôi đội mũ áo lên sau đó phóng vào hướng rừng cây nhỏ, không nghĩ tới mới chạy vài bước, đã lảo đảo trượt chân xuống đất ẩm lầy lội trên mặt đất, cũng may kịp thời vịn vào cây đại thụ ở bên cạnh, mới tránh khỏi trận bắt chó (ngã) kinh thiên động địa.
Rút ra được một bài học, tôi chỉ dám đi chậm lại, bước từng bước thật cẩn thận, rẽ qua một cây ngô đồng, l