The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thầy Ơi Em Ghét Thầy !

Thầy Ơi Em Ghét Thầy !

Tác giả: Hoa Cười Với Tôi

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 1342286

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2286 lượt.

m cho tòa soạn báo ngậm miệng, mẹ tôi trước khi chết không ai hỏi th, sau khi chết lại bị những người ăn xong mùi ngon cười nói, đây là đạo lí gì chứ?
Tôi đã từng ngây thơ cho rằng, nếu chuyện này lên báo sẽ có người truy cứu trách nhiệm trong đó, nhưng tra hỏi luẩn quẩn, cũng không biết là người nào đặt ra cạm bẫy, tin tức này lại dần dần bị người ta lãng quên, đâu còn có người quan tâm, càng đừng nói đến việc gì sau khi đưa tin hoặc là truy cứu trách nhiệm.
Đây là số phận của thường dân chúng tôi.
Tôi cười khổ, trào phúng chính mình: “Là uổng công, hiện tại tôi cũng hiểu được bản thân rất ngu ngốc.”
“Thế nhưng!” Tôi dứt khoát ngẩng đầu nhìn anh, giọng điệu kích động: “Người chết là mẹ của tôi! Bà bị oan, bị xỉ nhục, bị coi thường, bị Viên Trạch Khải hãm hại! Lẽ nào tôi không thể làm cái gì? Cửa hàng mà mẹ tôi quản lí là chi nhánh có doanh thu buôn bán cao nhất đấy, anh có biết nơi đó có bao nhiêu phần tâm huyết của mẹ tôi không? Hiện tại thật khéo, bà qua đời, Viên Trạch Khải lên thay, sự hãnh diện cùng vinh quanh vô hạn này đều bị hắn đoạt lấy, nhưng hắn đã làm được cái gì cho cửa hàng này?”
Tôi quệt mắt, nói: “Chu Dật, thầy Chu, tôi biết tôi khờ, đối với anh chỉ có thể làm như vậy.”
Chu Dật nhẹ mở miệng, mắt híp lại: “Cô bé, em có thể nghĩ cho anh không?”
Tôi ngạc nhiên nhìn anh.
Anh nhíu mày, lấy từ trong túi áo một bao thuốc lá, rút một điếu, tay phải bật lửa. Ngọn lửa vừa bật lên, anh liền buông ra, ném điếu thuốc và bật lửa lên bàn trà.
“Em đã từng nghĩ tới anh muốn gì không?” Anh lại hỏi lại một lần nữa. “Anh không quan tâm những giáo viên khác trong trường học nhìn anh như thế nào, anh càng không quan tâm hiệu trưởng đuổi việc anh, nhưng em, Chu Đạm Đạm, từ đầu tới cuối có từng quan tâm đến cảm giác của anh không?”
Chu Dật căng hàm, một nửa gương mặt ẩn trong bóng tối. Anh đứng lên khỏi sô pha, đi tới trước người tôi, hơi ngồi xổm phía trước sô pha tôi ngồi, giơ tay lên lau đi nước mắt dính trên mặt tôi, nhẹ giọng hỏi: “Em có biết cái em lợi dụng không đơn giản là ảnh chụp của chúng ta, không đơn giản là quan hệ của chúng ta, mà là tình cảm của anh dành cho em không?”
Nhìn Chu Dật ngồi trước mặt mình đang đau khổ bất đắc dĩ, trái tim tôi giống như bị vật nặng đánh mạnh và
Anh hình như… thực sự rất thương tâm?
Anh nhìn tôi chăm chú, nói: “Chu Đạm Đạm, anh yêu em, mới có thể chọn ở bên em. Nhưng bây giờ xem ra, hình như em cũng không quan tâm.”
“Cô bé, em thích anh không?”
Hai tay tôi bấu chặt lấy sô pha, trong lòng vừa hoảng vừa loạn, dĩ nhiên ngay cả mắt anh cũng không dám nhìn.
Anh nói anh yêu tôi, nhưng anh hỏi tôi có thích anh hay không?
Anh cứng rắn chụp lấy cằm tôi: “Trả lời anh.”
Tôi nghĩ nếu như anh buông tay bây giờ, hàm răng của tôi cũng có thể run lên, tôi thực sự không biết bản thân mình lại hèn nhát như vậy, chột dạ bất an tràn ngập trong đầu tôi.
“Không.” Tôi nghe thấy thanh âm trong trẻo của chính mình quanh quẩn trong căn phòng.
Ngay lập tức, bàn tay nắm lấy tôi liền buông ra dứt khoát.
Chu Dật chậm rãi đứng lên, hai tròng mắt đen nhánh như ao tù nước đọng, không có độ ấm không có sóng lớn. Anh liếc nhanh mắt qua tôi như không có gì: “Em đi đi, chúng ta không nên gặp lại nữa.”
Tôi sửng sốt vài giây, sau đó chân tay bắt đầu luống cuống.
Anh đã châm một điếu thuốc, hờ hững ngồi lại sô pha, nhắm mắt lại.
Có lẽ là không nghe thấy động tĩnh gì nên anh trợn một mắt, không nhịn được nói: “Chu Đạm Đạm, anh không muốn nói những lời khó nghe.”
Tôi yên lặng nhìn vẻ mặt không chút thay đổi của anh, muốn nói gì đó. Nhưng mở miệng, chẳng nói được gì cả.
Căn phòng yên tĩnh đến mức khiến người ta khó thở, tôi cắn môi, giữ lại những giọt nước mắt trong mắt mình, nhỏ giọng nức nở: “Thầy Chu, em sai rồi.”
Anh lạnh lùng ngồi đó, hình như căn bản không nghe thấy.
Tôi khom người mang giày, lúc đi ra cửa tôi vẫn chịu đựng không khóc. rằng ra khỏi nơi đây, tôi và anh thực sự là trời đất từ biệt, sẽ không có cơ hội gặp mặt nữa.
Nhưng đây đều là tôi gieo gió gặt bão, không phải sao?
Tôi đã quên mình đi ra khỏi chỗ của Chu Dật như thế nào, cũng đã quên mình về đến nhà ra sao.
Con đường dài dằng dặc này hình như vĩnh viễn không bao giờ đi đến được điểm cuối, tôi không biết nét mặt của mình như thế nào, chỉ cảm thấy trên mặt tê dại, trong không khí nóng bức của mùa hè hai bàn tay lại lạnh buốt.
Có lẽ Chu Dật chính là một giấc mơ xa vời không thể với tới, rõ ràng chính tay mình đã bắt được, nhưng lại coi thường, nổi điên, tự tay đập nát giấc mơ này. Nhưng giấc mơ chỉ là giấc mơ, cuối cùng sẽ có ngày phải tỉnh lại, không phải ư?
Không có Chu Dật, thời gian vẫn qua đi, một phút vẫn là sáu mươi giây, ngày thi của tôi vào trường đại học chỉ còn cách 48 ngày.
Bảng đen phía sau phòng học được lau chùi sạch sẽ, chính giữa viết số ngày còn lại thi vào trường đại học, con số càng ngày càng nhỏ, bầu không khí trong lớp học cũng càng ngày càng khẩn trương, ngay cả lúc giữa tiết, cũng toát ra cảm giác gấp rút kì lạ. Khí thế