Tác giả: Hoa Cười Với Tôi
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 1342426
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2426 lượt.
c của Chu Dật, cùng Lý Đông Lâm chọn một nơi tương đối vắng vẻ, tuỳ ý ăn vài th
Giữa bữa, tôi cẩn thận từng li từng tý quan sát vẻ mặt của hắn, suy nghĩ làm sao để mở miệng.
Từng động tác của tôi hắn đều nhìn thấy, cũng không nhiều lời, tuỳ ý hỏi: “Nguyện vọng một của cậu là đại học A hả?”
“A? Há. Đúng vậy!”
Hắn nhếch môi: “Xem ra chúng ta lại trở thành bạn học.”
Tôi cười xoà, thuận theo hắn nói tiếp, một lúc không nói gì, hắn lại hỏi sang một vấn đề khác, tôi không có cách nào, chỉ phải tiếp tục nói chuyện với hắn. Cứ như vậy, thời gian một buổi trưa, tôi một bụng nghi hoặc lại chẳng nói ra gì cả, hình như hắn cố ý tránh né chuyện trọng tâm kia, giả vờ không biết gì.
Lý Đông Lâm đích thực sẽ không nói ra ngoài.
Cuối cùng, lúc tính tiền rời khỏi đó, trong mắt hắn loé lên một tia nhìn phức tạp, đứng ở bên cạnh tôi ý tứ hàm xúc không rõ ràng nói: “Tớ vẫn nghĩ cậu là một cô gái thông minh, hy vọng cậu đừng tự huỷ hoại chính mình.”
Tôi thất thần tại chỗ, hắn đã đi xa vài mét rồi.
Ánh sáng phản chiếu bóng lưng, làm cho có cảm giác tin tưởng kiên định.
Quả nhiên, những ngày kế tiếp không xảy ra chuyện gì, sinh hoạt ở trường học vẫn như mọi khi.
Mà tôi bắt đầu vội vàng chuẩn bị cho kì thi cuối kì, liền dần dần quên đi chuyện này, quan hệ với Lý Đông Lâm so với trước đây càng thân hơn, sau ngày đi ăn đó, hai chúng tôi ăn ý cũng không đề cập qua chuyện này nữa.
Sau khi kì thi cuối kì khiến người ta hít thở không thông kết thúc, kì nghỉ đông này đối với học sinh năm ba chúng tôi mà nói vừa vội vàng vừa mệt mỏi cũng lặng lẽ theo tới.
Thế sự vô thường
Tôi đã từng nghĩ lái xe leo núi là một trò giải trí rất kích thích, trong quá trình ta đi lên luôn thấp thỏm bất an, thậm chí thất vọng bản thân vì sao muốn chơi trò này. Mà khi xe chạy chậm rãi lên đỉnh núi, ta còn chưa chuẩn bị tâm lí thật tốt thì đã lao xuống phía dưới một mạch.
Cảm giác mất trọng lượng rõ ràng làm cho da đầu ta tê dại, tim đập mạnh, gió lạnh bên tai thổi vù vù, vì vậy thét lên tiếng chói tai.
Đây là cảm nhận hiện tại của tôi, nếu như nói khoảnh khắc vừa vào cửa giống như xa đến đỉnh núi, vậy hiện tại, tôi đang hưởng thụ khoái cảm mất trọng lượng.
Tôi đầu nặng chân nhẹ, mắt nhìn phong thư mỏng đã mở và mấy chữ nhỏ được in đậm ở mặt trên kia, trầm mặc một hồi, sau đó ngẩng đầu nhìn trần nhà, mở to hai mắt, nói: “Đây là cái gì, anh đừng biết rõ rồi mà còn cố hỏi.”
[24'> ở đây là NB, có thể hiểu là khốn nạn ^^.
Tôi lạnh lùng nói: “Em nhớ là anh nói với em người đàn ông kia là nhân viên của ba anh.”
“Hắn đúng là thế.”
Tôi nhíu mày, dùng một cái nhìn hoài nghi liếc anh.
Đột nhiên, Chu Dật bật dậy, vẻ mặt âm trầm hung hăng giữ cằm tôi, khí lạnh bức người hỏi: “Chu Đạm Đạm, em dựa vào cái gì mà dùng loại ánh mắt này nhìn anh? Em không tin anh?”
Tôi ngẩng đầu, nghiêm mặt, nhìn chằm chằm vào mắt anh, hờn dỗi trong lồng ngực xoẹt đến: “Dựa vào cái gì ư?” Tôi lên giọng quãng tám, giãy dụa gạt tay anh: “Bằng việc anh cái gì cũng không nói cho tôi biết! Bằng việc anh là tổng giám đốc của Kim cương Phong Dật! Bằng việc anh là thái tử của tập đoàn Hác Phong! Bằng việc anh cấu kết với qua lại với tên Viên Trạch Khải cầm thú kia! Tôi làm thế nào để tin anh đây? Anh lấy cái gì muốn tôi tin anh hả?”
Chu Dật không kiên nhẫn ngắt lời tôi: “Những việc này nói cho em thì có ý nghĩa gì? Việc này là việc mà một cô gái từng này tuổi nên biết sao?”
Tôi kinh ngạc nhìn Chu Dật, anh lại cho rằng việc này không hề có ý nghĩa, căn bản không cần phải nói cho tôi biết?
Tôi tiến lên từng bước, lộ ra một tia cười kỳ quái, nói từng chữ từng câu: “Tôi đây nói cho anh biết việc này ý nghĩa ở đâu, hai năm trước mẹ của tôi chính là nhảy xuống từ trên mái nhà cao ốc của tập đoàn Hác Phong các người. Anh nghìn vạn lần đừng nghĩ rằng bà tự nguyện, bà là bị các người dồn ép, lúc đó có anh ở hiện trường không? Anh chắc chắn không ở đó. Lúc mẹ tôi nhảy xuống, vừa mới rơi xuống đất, đầu trực tiếp bung ra, anh nhìn thấy não người chưa? Không có nhỉ! Tôi cũng không biết ngoài đầu của bà ra rốt cuộc còn té bị thương ở đâu, dù sao dòng máu kia cũng giống như là chảy không hết, dòng máu đỏ sậm trên toàn thân bà ấy tuôn ra, ngay cửa sau của cao ốc nhà các người đấy, chắc máu này hiến cho bệnh viện cũng còn dư dả. Được rồi, mẹ của tôi khẳng định là chết ở chỗ này, lúc bà chết tuy rằng đầu nát, nhưng đôi mắt vẫn mở to. Chết không nhắm mắt, thành ngữ này, mãi cho đến ngày đó mới làm cho tôi biết rốt cuộc là có ý gì. Đã quên nói cho anh, lúc mẹ tôi bị vây xem, tôi ở ngay quán nước đối diện chờ bà đấy. Đúng, chính là chỗ anh phụ đạo cho tôi, có phải cảm thấy thế giới này rất kì diệu hay không hả?”
Nhìn gương mặt tái nhợt của Chu Dật, tôi từng bước đến gần sát: “Tôi nói quá hoảng sợ à, dĩ nhiên điều quan trọng nhất cũng đã quên nói cho anh, trước đó mẹ tôi là cửa hàng trưởng «Kim cương Phong Dật» khu Đông, bị Viên Trạch Khải hãm hại, bị tổng công ty coi thườn