Tác giả: Hoa Cười Với Tôi
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 1342425
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2425 lượt.
ngất trời thường ngày trên hành lang, bây giờ yên tĩnh, ảm đạm, không có sức sống.
Tầng học này giống như toát ra khí đen ai oán, đàn em cấp dưới đều phải đi đường vòng.
Dưới bầu không khí này, tôi đã huấn luyện bản thân mình thành một cô gái kim cương chỉ biết ăn ngủ ôn tập thành công, tôi đã có thể thức dậy đúng 6:30 để đi rửa mặt sau đó đi thẳng đến phòng học, buổi tối phòng ngủ chưa tắt đèn tuyệt đối không buông quyển sách trên tay, hận không có giường trong phòng ngủ để cắm rễ.
Kiểu thái độ phấn đấu mạnh mẽ như tôi làm Lăng Linh và hai cô bạn yêu quý ở cùng phòng khiếp sợ. Bị cô gái kim cương cần cù chịu khó này của tôi lôi kéo, mắt bốn người nhanh chóng xuất hiện một vòng bọng mắt màu đen nông sâu không đồng đều.
Lăng Linh đặc biệt cảm thán: “Cậu trông còn giống tội phạm hơn là những phạm nhân hối cải chờ làm lại con người trong nhà tù ấy!”
Tôi quay đầu lại nhìn khinh thường: “Cậu thì biết cái gì, đây là tớ biến đau thương thành sức mạnh. Tớ phải đậu đại học A!
“Được! Thái độ liều sống liều chết này của cậu đậu Bắc Kinh cũng không có vấn đề gì chứ đừng nói là đại học A!”
Tôi xấu hổ che mặt: “Đáng ghét thế~”
“Đồ chập.”
Thời gian một ngày đêm trôi qua còn nhanh hơn cả xé lịch, tôi toàn tâm toàn ý chỉ đọc sách thánh hiền, những danh ngôn của những danh nhân cuối cùng trong một tháng được phát huy vô cùng nhuần nhuyễn, làm cho những người bên cạnh nghẹn họng nhìn trân trối.
Chính tôi cũng có chút cứng họng, tôi bùng nổ như vậy quả thực không phải là người!
Mới vừa đến tháng sáu, nhiệt độ không khí của thành phố A liền không ngừng nóng lên, cố gắng tranh thủ mang danh hiệu tốt thành phố hỏa lò số một toàn quốc.
Ngày thi vào trường đại học cũng là một ngày như vậy, bầu trời nghìn dặm không mây, mặt trời chói chang bậc nhất, vô tình làm sụp đổ các bậc phụ huynh trước cổng trường.
Đương nhiên, ngồi ở trong phòng thi tôi tự nhiên cảm thấy một cảm giác bị thiêu nóng.
Giấy kiểm tra sạch sẽ chỉnh tề, phẳng phiu đặt trên mặt bàn để thí sinh bắt đầu viết.
Cây đại thụ xanh biếc ngoài trường thi ngạo nghễ đứng sừng sững, lá xanh ùn ùn kéo đến mang đến cho người ta một cái nhìn mát rượi.
Thỉnh thoảng có tiếng ve phụ họa cho thanh âm giải bài thi soàn soạt soàn soạt, hài hòa đến bất ngờ.
Có lẽ ngày này cũng không dài dằng dặc như trong tưởng tượng của chúng tôi, lúc buông bút máy trong tay xuống, sau khi kết thúc môn thi cuối cùng, tất cả phiền não đều bị ném ra sau đầu.
Các ba các mẹ lo lắng chờ đợi ở cổng trường, các phóng viên bận bịu đến nóng như lửa chỉ tay lên trời, còn có bảo vệ cố gắng duy trì trật tự trường học, cũng đáng yêu như vậy!
Tôi đang tìm bóng dáng của ba, Lăng Linh đã bổ nhào từ phía sau lên, đi theo phía sau cô nàng là Lý Đông Lâm và Đinh Trạch.
Tư tưởng của mỗi người đều tương thông cười ăn ý một tiếng, cùng nhau bật ngón tay cái.
Khiến cho tôi vui mừng chính là, chủ nhiệm lớp Từ béo của chúng tôi lại chờ chúng tôi ở cổng trường.
Đã lâu không gặp Từ béo, giáo viên Ngữ Văn tràn đầy hài hước tình cảm này, hình như gầy đi, thoạt nhìn đẹp trai, chân cũng khỏi hẳn. Vẻ tươi cười của ông tràn đầy thỏa mãn, dưới ánh nắng mặt trời hừng hực cho mỗi người chúng tôi một cái ôm!
Tôi nhìn các bạn học với những vẻ mặt khác nhau um tùm ở xung quanh thầy giáo Từ mập mạp này, nhịn không được nhớ tới Chu Dật.
Nếu như anh không đi, có lẽ sẽ là anh ở đây, chờ tôi tự tin tràn đầy ra khỏi trường thi. Sau đó cho tôi một cái ôm an tâm.
Kì thi vào trường đại học mỗi năm một lần cứ như vậy kết thúc thuận lợi.
Chia ly sắp tới, tôi và các bạn học hầu như mỗi ngày đều dính cùng một chỗ để chơi đùa.
Cho đến khi cái ngày nhận được thư thông báo đó.
Lúc nhận được thư thông báo của đại học A, ba cũng mang về một tin tức tốt.
Khởi đầu mới
(A)
Buổi tối ngày đó trời mưa rất lớn, mái nhà bị nước mưa bên ngoài đánh vào vang lên loảng xoảng.
Tôi mơ mơ màng màng mãi đến nửa đêm mới ngủ, sau đó mơ một giấc mơ rất ngắn.
Mơ tới ngày kì thi vào đại học kết thúc, khí trời vốn nghìn dặm không mây thật là tốt đột nhiên thay đổi, mưa xối xả không có bất kì dấu hiệu nào kéo tới. Đoàn người có tôi và Lăng Linh đứng ở cổng trường, xa xa thấy chủ nhiệm lớp Từ béo đi về phía chúng tôi, hắn bước từng bước, giẫm lên bọt nước, càng đến càng gần, đợi hắn đi đến trước mặt chúng tôi, bỗng nhiên nhìn lên, lại biến thành Chu Dật.
Tôi kéo kéo khóe miệng: “Gì đây, tôi nhớ rằng một năm trước, các ông cũng đã nói rõ rồi, không cần hàng năm đều tới cửa nhắc nhở chuyện ngoài ý muốn của mẹ tôi như vậy chứ?”
Người đàn ông mặc âu phục họ Nhâm cười cười: “Cô Chu hiểu lầm rồi, nguyên nhân chúng tôi đến đây lần này là cho cô và ông nhà một lời giải thích hợp lí.”
Tôi và ba cùng nghi ngờ nhìn hắn.
Luật sư bên cạnh trợ lý Nhâm gật đầu ra hiệu với hắn, lấy từ trong tập công văn ra một xấp tài liệu, nói: “Theo điều tracông ty chúng tôi, hai năm trước Trần Nghiên lúc đó thân là cửa hàng trưởn