Tác giả: Hoa Cười Với Tôi
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 1342287
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2287 lượt.
g vũ nhục, phòng ở của nhà chúng tôi bị tổng công ty thu, Viên Trạch Khải còn muốn làm cho mẹ tôi phải ngồi tù, anh xem những tháp người này của các người nhiều uy phong lắm nha, một gia đình bình thường bị các người hủy thành những mảnh nhỏ, thoả mãn tâm lí thay đổi của các người chứ? Tôi lại rất khó chịu, lúc xảy ra chuyện này, anh tổng giám đốc cao cao tại thượng này đến tột cùng là đi hả?”
Sắc mặt của Chu Dật cực kì khó coi, anh tiến lên đè vai tôi lại, gầm nhẹ với tôi: “Chu Đạm Đạm, em câm miệng cho anh, hãy ngồi xuống nghe anh nói!”
Tôi làm như không nghe thấy, gạt tay của anh đi, cười hì hì hỏi anh: “Cảm thấy rất kì diệu chứ? Đừng nóng vội nhé, kì diệu hơn còn ở phía sau, sau ngày chết của mẹ tôi vừa vặn chính là sinh nhật mười sáu tuổi của tôi, bất ngờ chứ? Anh cũng đừng cho rằng sức chịu đựng của mẹ tôi quá kém liền tuỳ tiện nhảy lầu, dù sao bà cũng là con gái độc nhất trong nhà, lúc gả cho ba tôi không lo ăn không lo mặc giống như công chúa màu hồng, còn tìm được công việc tốt, nhưng thế sự vô thường, ai mà biết được công việc nhìn như tương lai rộng mở phía trước này lại chính là thủ phạm hại chết bà chứ. Còn nữa anh cũng đừng cho rằng bà là một người mẹ không có trách nhiệm, tặng một phần máu chảy đầm đìa làm quà sinh nhật cho con gái mình. Nói thật tôi có thể hiểu được, người đang bị kích thích chuyện gì mà làm không được nhỉ, cũng sẽ không lo lắng nhiều như vậy, nhảy lầu là chuyện vài giây, ai, mẹ nó, lại nghĩ lâu như vậy ha, tối đa chỉ có thể nói tình thương của mẹ tôi không quá cao. Nhưng mà nói thật, món quà đầu tiên nhận được lúc trở thành người mười sáu tuổi chính là cả người mẹ nhuốm đầy máu, đầu vỡ tung, chết không nhắm mắt, tôi cảm thấy trình độ tình cảm của mình đã có một bước nhảy vọt về chất ở một mức độ nào đó, tuy rằng món quà này đều đi vào mộng đẹp tìm tôi mỗi đêm, làm cho tôi kinh hồn tròn một năm, trừ cái này ra, tôi cho rằng tôi vẫn bình tĩnh mà tiếp nhận rồi.”
Mắt tôi chậm chạp nhìn Chu Dật đang cúi đầu không biết suy nghĩ gì gì đó, thở dài, tiếp tục ngẩng đầu nhìn trần nhà: “Ai~, nói xong rồi, tuy rằng lời nói thừa hơi nhiều, nhưng chỉ số thông minh của anh cao như vậy chắc chắn nghe hiểu.”
Tôi còn chưa nói cho anh, những chuyện liên tiếp xảy ra sau này, có một lần tôi cảm thấy bản thân mình bị bà Quỳnh Dao nhập vào, chỉ là bên cạnh không có nam diễn viên chính nhu tình như nước mà thôi, đã biết bao lần tôi ngửa mặt lên trời huýt sáo một tiếng dài: “I am the tragedy of the world!”
Cả căn phòng yên lặng rất lâu, tôi nhìn trần nhà đến nổi cổ cũng mỏi nhừ, không thể làm gì khác hơn là cúi xuống nhìn sàn nhà, kết quả là vừa mới cúi đầu, nước mắt giống như được mở van lách cách lạch cạch rơi xuống, tôi vội vàng dùng tay áo lau lau, sau đó ngồi ngay ngắn lại, không dám hành động thiếu suy nghĩ nữa.
Chu Dật cúi đầu, hơi thở nặng nề, gục đầu lên hai cánh tay chống trên đầu gối. Tôi thoáng nhìn qua, cặp lông mi dày rậm của anh có chút mệt mỏi rã rời, hình ảnh trẻ trung giờ này lại trở nên nhợt nhạt.
Một lúc lâu sau, anh rốt cuộc cũng hơi ngẩng đầu lên, nói: “Xin lỗi, lúc chuyện này xảy ra anh còn chưa về nước.”
“Hứ.”
Anh mím môi, thở dài, sau đó đè ngón tay lên huyệt Thái Dương nói: “Thế nhưng Đạm Đạm…”
Anh mở to đôi mắt phượng thường ngày đều sáng như ngôi sao nhìn tôi, giọng điệu giống như một đứa trẻ đang làm nũng: “Em không cảm thấy đối với anh như vậy rất bất công ư?”
Ngón út của tôi hơi run rẩy, không nỡ quay đầu sang một bên: “Có cái gì không công bằng, anh là giám đốc của công ty này, cho dù lúc đó anh chưa về nước, nhưng bây giờ anh về nước đã lâu như vậy, tôi không tin anh căn bản không biết việc này. Huống chi… ngày đó tôi nhìn thấy Viên Trạch Khải ở đây… Anh còn nói…”
Tôi cứng lưỡi không nói được, lại nghe thấy tiếng cười nhạt của Chu Dật ở bên cạnh: “Cô bé, phương diện này dù sao cũng liên quan đến một mạng người, sự việc đâu có đơn giản như em nghĩ.”
Ánh mắt anh mang theo cảm giác áp bức nặng nề, nói: “Chu Đạm Đạm, em rất không hiểu chuyện.”
“Em có thể lợi dụng quan hệ của chúng ta, lợi dụng những bức ảnh này để trả thù anh, em cho là có thể làm xôn xao dư luận khiến anh thân bại danh liệt, thế nhưng em cũng thấy đấy, xã hội này không phải em muốn như thế nào là được thế đó, chuyện này đã xong, không có ai biết, cũng không làm xôn xao dư luận, về phần mất công việc dạy học, anh nghĩ em cũng biết rõ, anh không kiếm sống dựa vào việc này.”
Chu Dật nói rất chậm, từng chữ rõ ràng, những câu có lý, đánh vào đầu tôi: “Thế đó Chu Đạm Đạm, cho đến cuối cùng tất cả những việc em làm căn bản là uổng công.”
Tôi á khẩu không trả lời được, nghe từng chữ như ngọc của Chu Dật, nhìn vẻ mặt bình tĩnh kia của anh, vẻ mặt trông có vẻ rất tự tin, trái tim tôi không còn cảm giác.
Đúng vậy đúng vậy, nhà bọn họ có quyền có thế, tin tức gì cũng có thể bưng bít, thử hỏi chênh lệch giữa người với người sao có thể lớn đến vậy chứ. Tin tức về mẹ tôi ngày thứ hai đã lên báo, ngày thứ ba toàn bộ thành phố đều biết.
Tôi cũng nghĩ mình có quyền là