Tác giả: Hoa Cười Với Tôi
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 1342273
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2273 lượt.
hiện tại nhìn các em, lại đột nhiên cảm thấy thật đúng là nhanh, anh chị đã năm ba rồi.”
Pháp Y Y nhếch miệng trừng mắt.
“Được rồi Đạm Đạm, kí túc xá em ở là tòa nhà nào?” Pháp Y Y tiến lại gần hỏi
Đàn chị Pháp Y Y sâu kín nhìn chằm chằm nơi xa, nặng nề nói: “Phải biết rằng, mang theo hai cái phích nước còn to hơn cẳng chân của em leo sáu tầng lầu không phải là chuyện dễ dàng…”
“…”
Sau khi chia tay với Pháp Y Y, tôi một mình đi vào trong tòa nhà.
Đến lúc đứng ở trước cầu thang lên lầu, tôi ngớ ngẩn, cuối cùng đã hiểu vì sao đàn chị Pháp Y Y lại lo âu như vậy.
Bạn cần phải leo qua bức tường uốn lượn quanh co này, mà mỗi bậc thang hào phóng kia lại cao gấp hai lần cầu thang bình thường, giống như là leo Vạn Lý Trường Thành và thực hiện phong trào nhấc cao chân vậy, mệt, nhưng cũng vui vẻ!
Trước mắt tôi lúc này là một loạt bậc thang giống như chị em với Vạn Lý Trường, vừa cao vừa dốc vừa nghiêng ngả…
Lại thò đầu ra ngoài, nhìn sáu tầng lầu còn cách tôi mười tám km, liền có chút mất hết sức sống!
Cuối cùng, sau cuộc hành trình nghìn dặm gian nan, tôi giống như một con bò già mới hoàn thành việc cày ruộng, thở hồng hộc tìm được phòng ngủ, vừa đẩy cửa ra, ngẩng đầu nhìn, bên trong đã có sáu đôi mắt cùng bắn thẳng về phía tôi.
Tôi sửng sốt, không nghĩ tới tôi là người tới phòng ngủ chậm nhất. Vì vậy nhanh chóng tươi tắn mặt mày nghênh đón mọi người, tự giới thiệu.
Sau một vòng giới thiệu, tôi đã cùng ba người khác có hiểu biết nhất định về nhau.
Ấn tượng sâu nhất chính là một cô gái người Trùng Khánh tên là Mục Tư Ngôn, chiều cao xấp xỉ tôi, mắt hai mí, sống mũi cao, xinh đẹp động lòng người. Chẳng trách rất nhiều người đều nói đất Trùng Khánh sinh ra mỹ nữ
Sau này, khi mấy người chúng tôi đã thân thiết hơn, buổi tối, khi nói chuyện phiếm, nói tới ấn tượng đầu tiên của bản thân đối với những người khác thì tôi nói với cô nàng như vậy.
Trái lại, cô nàng không chút nào lĩnh hội việc được khen ngợi là mỹ nữ, kinh ngạc tát vào miệng: “Người như tớ đây cũng có thể gọi là mỹ nữ ư?”
Chúng tôi cùng gật đầu rào rào.
Cô nàng nghiêm túc nói: “Vậy thì các cậu cũng đừng tùy tiện đến Trùng Khánh nha!”
Mọi người khó hiểu: “Vì sao thế?”
Mục Tư Ngôn điềm đạm đáng yêu nói: “Sợ tới rồi, các cậu sẽ biết được đại mỹ nữ thật sự, lòng tự trọng sẽ bị sỉ nhục đó.”
Mục Tư Ngôn đạt được ước nguyện được đám người rướn người đè bẹp.
Ngủ ở phía trên giường của tôi chính là một cô nàng mập mạp đơn giản người Giang Tô, tên rất đặc biệt, gọi là Thiểm Nhất Thiểm.
Trong lòng tôi nghĩ rằng ba mẹ của cô nàng thực sự rất vui tính, họ Thiểm vốn đã ít, lại còn đặt cho cô nàng nhà mình một cái tên đẹp đẽ như thế, có chút thích thú trổ hết tài năng.
Nhưng mà Thiểm Nhất Thiểm lại trái ngược hoàn toàn với cái tên đẹp đẽ của cô nàng. Cô nàng nói chuyện hơi ngại ngùng, chủ đề cũng không nhiều, chỉ có người khác hỏi cô nàng thì mới trò chuyện vài câu, trên cơ bản sẽ không chủ động bắt chuyện.
Ngủ ở phía trên Mục Tư Ngôn chính là một cô gái người Đông Bắc, cao một mét bảy mươi lăm, da vàng, thích nhất là cười và kể chuyện cười, rất biết cách điều chỉnh bầu không khí của tập thể.
Bất đồng với vóc người cao lớn của cô nàng chính là cô nàng cũng có một cái tên rất kì quặc, Tiếu Tiểu Tiểu.
Nghe có vẻ nho nhỏ, thật là thân thể thì lại quá cao to, thường xuyên bị tôi và Mục Tư Ngôn trêu chọc.
Sau khi ở chung một khoảng thời gian, tôi tự nhận mình là người may mắn.
Ba bạn cùng phòng tuy rằng tính cách khác xa nhau, nhưng cũng không phảiổi giận lung tung, tính toán chi li. Thỉnh thoảng vì một chút chuyện mâu thuẫn nhỏ cũng cãi nhau, nhưng có thể giảng hòa rất nhanh, mọi người ở chúng coi như hòa hợp.
Tôi và Mục Tư Ngôn thân nhau nhất, bình thường đều ăn cùng nhau, phần lớn thời gian rảnh cũng đến một số cửa hàng nhỏ xung quanh trường học shopping. Tính tình của tôi và cô nàng khá thẳng thắn, nói chuyện cũng vô cùng nhiều. Hai người ở cũng một chỗ luôn luôn ba hoa không dứt.
Theo thời gian, đề tài nói chuyện của hai chúng tôi cũng càng ngày càng riêng tư bí mật, ví dụ như hoàn cảnh gia đình của từng người, trung học quen mấy bạn trai, cô nàng bị bệnh trĩ, ngực trái của tôi cũng giống ngực phải… Mọi việc như vậy. Gian tình của hai chúng tôi cũng càng lúc càng sâu sắc.
Lúc học trung học, hầu như tất cả giáo viên đều nói cho chúng tôi biết, chờ chúng tôi thực sự vào đại học rồi, nhất định sẽ nhớ đến cuộc đời trung học của mình, bất kể là xuất phát từ loại tâm tính nào.
Bởi vì cùng là tháp ngà, nhưng cuộc sống trung học nhất định đơn thuần hơn so với đại học.
Dù sao đây là khoảng cách giữa người chưa trưởng thành và người trưởng thành, cũng là cột mốc trưởng thành.
Có một lần, sau khi phòng ngủ tắt đèn, vài người ngủ không được, liền đều nằm sấp trên mép giường của từng người, nhỏ giọng trò chuyện, cũng không biết làm thế nào lại đột nhiên nói đến chuyện trên đây.
Thiểm Nhất Thiểm luôn luôn không lạnh không nóng ở trên chiếc giường nhỏ của mình nắm chặt nắm tay, oán gi