Tác giả: Hoa Cười Với Tôi
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 1342267
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2267 lượt.
n th
Lý Đông Lâm cũng biết rõ đạo lí này.
Mà tôi còn chưa thoát khỏi số phận luôn luôn bị Tiểu Tiểu và Tư Ngôn nhắc tới, mãi cho đến học kì sau của năm hai đại học, sau khi Tiểu Tiểu ở trong phòng ngủ cao giọng tuyên bố kết thúc thân phận cô gái độc thân cô quạnh, tôi mới tránh được kiếp nạn này.
Nét mặt của đồng chí Tiểu Tiểu trong lúc yêu đương luôn phơi phới, hai tròng mắt đầy sức sống, đôi mắt xinh đẹp như tơ, phong thái đi đứng thì đong đưa, khổ người một mét bảy mươi lăm thật sự là bảo người xem thế là đủ rồi.
Mà cô nàng mỗi đêm đều cùng anh yêu của cô nàng nấu cháo điện thoại dỗ ngon dỗ ngọt, hành hạ từng sinh vật bên trong phòng ngủ 602 trong đó bao gồm cả con gián.
Mà lúc gác máy, đồng chí Tiểu Tiểu giống như nguyện vọng còn chưa hết, mạnh mẽ kéo ba người chúng tôi cùng nàng ôn lại hồi ức.
Mục Tư Ngôn khóc không ra nước mắt: “Nữ hiệp, xin người thương xót tha cho con đi, người hủy hoại thân thể của con, người còn muốn hủy hoại nội tâm non nớt của con, lẽ trời ở đâu hả?”
Tiếu nữ hiệp suy tính một hồi, tiếc nuối nói: “Các cậu đều đã nói như vậy, vậy không thể làm gì khác hơn là quên đi. Vốn có đàn anh Bạch dự định mời chúng ta ăn, tớ liền tư vấn tư vấn ăn cái gì ngon, nhưng mà cũng là nội tâm non nớt của cậu quan trọng hơn, nhanh đi ngủ đi bé con.”
Ba chúng tôi vừa nghe, động tác cùng nhất trí dựng dậy như cá chép quẫy nước, cùng kêu lên: “Hủy hoại nội tâm của chúng tớ đi, van xin cậu nhanh hủy hoại chúng tớ đi.”
Tiếu Tiểu nhìn ánh mắt đói khát của ba đứa chúng tôi, cười vô cùng dâm đãng!
Trải qua một trận giao chiến kịch liệt, cuối cùng cũng tính được đánh chén một trận của đôi này ở nơi nào, sự buồn ngủ của chúng tôi cũng bị làm cho biến mất.
Tiểu Tiểu quyến rũ mê hoặc chúng tôi: “Các cậu cũng nhanh chóng tìm một người con trai đi, lúc lạnh có tay ấm, lúc nóng có quạt mát, đói bụng có người giúp các cậu chạy chân, ăn no có người cũng các cậu tản bộ, chuyện hạnh phúc rất nhiều nha!”
Tư Ngôn vô cùng bĩnh tĩnh quay sang cự tuyệt bà mai: “Cuối tuần sau tớ còn có một cuộc thi đấy, tớ phải bảo lưu chỉ số thông minh của tớ. Cậu nên giựt dây hai vị đối diện kia đi.”
Bạn học Thiểm Nhất Thiểm rụt rè với cái đầu ra: “Mẹ tớ nói, đại học không cho phép nói chuyện yêu đương.”
“Mẹ cậu lại không ở thành phố A, khó có thể quản chế đường dài phải không?”
Thiểm Nhất Thiểm xấu hổ lộ ra cánh tay: “Cậu xem cánh tay như giò lợn của tớ này, tớ vẫn là giảm béo trước rồi bàn lại nhé.”
Rơi vào đường cùng, bà mai nữ hiệp còn quăng ánh mắt về phía tôi: “Chó săn nhỏ, rốt cuộc cậu và anh Đông Lâm làm thế nào hả?”
“Lần thứ 78 nói cho cậu, quan hệ của tớ và đồng chí Đông Lâm so với thủy tinh còn minh bạch trong sáng lấp lánh hơn.”
Mục Tư Ngôn đột nhiên xen mồm vào nói: “Này! Ngoại trừ Lý Đông Lâm, mấy ngày hôm trước không phải còn có một em trai năm nhất khoa Công nghệ thông tin thổ lộ tình cảm với cậu sao?”
Tôi nghiến răng nghiến lợi: “Cảm ơn cậu khen tớ lớn lên non nớt…”
Mục Tư Ngôn nói không sai, mấy ngày hôm trường trên đường tôi tự học trở về phòng ngủ muộn, đích xác có một người tuổi còn trẻ ngăn tôi lại.
Ở dưới bóng cây tôi mơ hồ không rõ, hoảng hốt thấy một khuôn mặt đẹp trai trắng nõn, nhất thời giữa sợ hãi kèm theo chút kinh ngạc, giữa kinh ngạc kèm theo chút kinh hỉ… Đương nhiên còn có chút nhảy nhót thế đó.
Mà khi tôi đi tới dưới đèn đường, thấy hắn dùng keo xịt tóc sửa sang lại đầu tóc vàng cho rõ ràng, áo T-shirt rộng thùng thình đủ loại màu sắc và cái quần jean sắp rớt đến đùi cùng với chuỗi dây xích leng keng loảng xoảng trên người thì nhất thời cảm thấy rất nhiều vịt lê (tên một loại quả TQ)…
Tình cảm trong lòng tôi phất tay với hắn, nói cho hắn lúc tôi học trung học cơ sở cũng không ‘hòa hợp đẹp đẽ’ như hắn, tiện thể bày tỏ tôi không xứng với hắn thì tên con trai hip hop này lại như được cổ vũ sâu sắc nói cho tôi biết lần đầu tiên mắt hắn nhìn thấy tôi đã say đắm tôi sâu nặng rồi, tôi giống như một đóa Bạch Liên thuần khiết lung lay trong nước bùn, tôi giống như công chúa Bạch Tuyết hiền lành, tôi giống như nàng tiên cá dũng cảm, làm cho hắn không rời mắt được…
Không đợi hắn nói xong, tôi đã sợ hãi chạy trối chết.
Phục hồi lại tinh thần thì Tiếu phu nhân đang dùng một giọng điệu nghi vấn mà ghét bỏ hỏi tôi: “Tớ làm sao lại cảm thấy cậu giống như một phiên bản mini các chuyên gia tiêu diệt gọn những người say mê cậu thế. Có phải cậu tham gia vào hẹn hò trực tuyến hay có bạn trai ở xa hay không đấy?”
“Đúng nhỉ, lẽ nào trung học cậu không thích người nào ư?”
Tôi nghĩ, vấn đề này thực sự hỏi ngược tôi quá sâu rồi.
Nhưng cuối cùng tôi cũng không đề cập đến Chu Dật, không phải bởi vì không tin, mà là bí mật này đã bị tôi chôn chặt dưới đáy lòng.
Tròn hai năm, không ai nhắc qua cái tên này, hình như trên thế giới này căn bản không tồn tại người này nữa, tất cả đều là giấc mộng hoang đường không trọn vẹn mà vỡ vụn của tôi.
Bởi vì nếu có một người như thế, chỉ nhắc tới tên của anh, sẽ làm cho cái mũi cay cay.
Tôi nghĩ, tôi thực sự