Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thầy Ơi Em Ghét Thầy !

Thầy Ơi Em Ghét Thầy !

Tác giả: Hoa Cười Với Tôi

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 1342272

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2272 lượt.

ận nói: “Tớ lại không nhớ một chút nào ba năm trung học, chủ nhiệm lớp tớ là một ông già trọng nam khinh nữ, nữ sinh lớp tớ đều chán hắn.”
Mục Tư Ngôn ở phía đối diện thở dài yếu ớt: “Tớ vẫn rất nhớ, lớp tớ tuy rằng thành tích giống nhau nhưng tất cả mọi người rất đoàn kết, không một chút nào tách nhỏ tập thể. Nè, xa cách các cậu ấy, vừa nói tớ đã muốn khóc, hiện tại hàng ngày tớ còn mơ tới cảnh huấn luyện quân sự năm một, cả đám đều ngốc nghếch lén chửi huấn luyện viên, nhưng lúc đi lại luyến tiếc, đặc biệt là chơi đùa thật vui. Bây giờ những người bạn này đều đi đến những nơi khác nhau rồi, xa nhau nhiều năm như vậy, muốn tụ họp một lần, cũng chả biết là lúc nào.”
Cô nàng nói xong những lời này thì ai ai oán oán, trong lúc nhất thời toàn bộ phòng ngủ thương cảm không í
Tiếu Tiểu Tiểu vẫn trầm mặc trở mình một cái: “Chúng ta nói một chút về giáo viên trung học đi, lúc tớ học năm hai trung học, giáo viên môn Hóa là một siêu cấp mỹ nữ, không chỉ có tính tình tốt, giảng bài cũng rất hay, hầu như toàn bộ học sinh đều thích cô ấy. Sau này cô ấy kết hôn, gả cho một giám đốc người nước ngoài, hình như người kia lương một năm một trăm vạn, tớ cũng không biết nhiều. Cảm thấy vô cùng hạnh phúc, rất nhiều nữ sinh đều lén thảo luận nói rằng sau này sẽ làm một người phụ nữ hoàn mỹ giống như cô giáo mỹ nữ vậy. Nhưng các cậu có biết sau này cô giáo này lại xảy ra chuyện gì không?”
Tôi nghi hoặc thật lâu, hỏi: “Lẽ nào bị người thứ ba chen ngang làm cho bị bỏ rơi, từ nay về sau chưa gượng dậy nổi?”
“Trời! Sức tưởng tượng của cậu phong phú thật.”
“Vậy là cái gì?”
Tiếu Tiểu Tiểu lại trầm mặc trong bóng đêm, thản nhiên nói: “Lúc năm ba, cô ấy bị bệnh bạch cầu đã chết.”
Tôi bỗng chốc ngây ngẩn cả người, Thiểm Nhất Thiểm ở giường trên vội vàng hỏi cô nàng: “Sao đúng lúc thế? Lẽ nào trước đây cô ấy không biết sao?”
“Cái này tớ cũng không rõ ràng lắm.” Tiếu Tiểu Tiểu dừng lại một chút, nói: “Đó là lần đầu tiên tớ đối mặt với cái chết. Các cậu nghĩ xem, một tuần trước còn đang là giáo viên của cậu, dạy cậu, cuối tuần sau lại qua đời, đáng sợ hơn là từ nay về sau trên đời này đã không còn người này nữa, người ta chỉ còn có thể nhìn thấy trên bàn thờ của người giáo viên ưu tú tấm hình của cô ấy mà thôi.”
“Chao ôi! Vậy chồng của cô ấy đâu?”
“Hình như năm thứ hai đã cưới một người mới.”
“…”
Đề tài về cái chết này quá mức nặng nề, mọi người bỗng chốc không biết nói cái gì cho phải.
Cuối cùng Tiếu Tiểu Tiểu lại tự phục hồi tinh thần, xoa dịu bầu không khí: “Đạm Đạm, cậu thì sao, tớ nghe nói trường học càng tự cao, giáo viên lại càng kì quái, trường học của các cậu có không?”
Tôi ôm đầu gối, nhất thời nghẹn lời
Đại não giống như bị khống chế bỗng chốc hiện ra hình dáng của Chu Dật, vẻ mặt tự tin phi phàm ở trên bục giảng của anh, nụ cười nho nhã khiêm tốn ở trong phòng học, âm thanh trưởng thành trầm thấp, trêu cợt tôi thì giả dối, dạy bổ túc cho tôi thì kiên trì, một mình hút thuốc thì lạnh lùng, dạy dỗ tôi thì nghiêm khắc, cùng với cặp mắt phượng sâu thẳm kia của anh luôn tỏa ra sự câu hồn kiêu ngạo hiện lên từng màn.
Trong lúc nhất thời, trở tay không kịp, tâm loạn như ma.
Không thể làm gì khác hơn là khó khăn mở miệng, chan chát nói: “Không có, có thể là tớ không gặp phải.”
“A a a~” Mục Tư Ngôn ở phía đối diện miễn cưỡng ngáp một cái: “Không còn sớm nữa, như vậy đi, chúng ta nghĩ ra một từ ngữ miêu tả cuộc đời trung học của mình để làm tổng kết đêm nay, sau đó từng người đi gặp Chu Công! Bắt đầu từ tớ đi, tớ nghĩ nghĩ trở ngại…”
Mục Tư Ngôn ê a hồi lâu, cuối cùng quyết định, giòn giã nói: “Tâm nguyện chưa hết.”
Đến lượt Tiếu Tiểu Tiểu, cô nàng cũng muốn suy nghĩ, mới nhẹ giọng nói rằng: “Tớ dùng tưởng nhớ đi.”
Thiểm Nhất Thiểm trái lại không chút suy nghĩ liền thốt lên: “Ác mộng một thời.”
Tôi ôm chặt đầu gối, nhắm mí mắt, nói: “Hoang đường.”
~*~
(B)
Đích thật là hoang đường, so sánh với cuộc sống trung học hoang đường của tôi, cuộc sống đại học hiện tại của tôi giống như một chén nước sôi hờ hững nhạt nhẽo.
Thỉnh thoảng sẽ cùng Mạc Tư Ngôn trốn học những bài chuyên ngành không quan trọng, sau đó cùng nhau co ro trong phòng ngủ, cô nàng chơi game online, tôi xem phim Mỹ, cuộc sống tạm bợ qua đi vừa dễ chịu lại ổn định.
Thường thường cũng sẽ cùng Lý Đông Lâm đi ăn một bữa, vì vậy không ít lần tôi bị ba cô nàng vô cùng rỗng tuếch trong phòng ngủ trêu đùa.
Tiếu Tiểu Tiểu ở trong phòng ngủ chững chạc đàng hoàng, lòng đầy căm phẫn chỉ trích tôi, nói: “Cậu làm vấy bẩn anh Đông Lâm thuần khiết, cũng không cho người ta một thân phận danh chính ngôn thuận, lương tâm của cậ đâu, đạo đức của cậu để ở chỗ nào! Các cậu nói đúng không? Chu Đạm Đạm, câu chính là một con chó săn nhỏ không tim không phổi.”
Mục Tư Ngôn trong nháy mắt phản bội tôi, gia nhập vào phe của Tiếu Tiểu Tiểu, cùng với Thiểm Nhất Thiểm đồng loạt gật đầu rào rào.
Tôi thiếu chút nữa ói máu: “Cậu mới là con chó săn nhỏ, xin hỏi Tiếu nữ hiệp, con mắt tinh tường nào của cậu thấy tớ vẩy bẩn L