Tác giả: Hoa Cười Với Tôi
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 1342270
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2270 lượt.
ý Đông Lâm thuần khiết?”
Nữ hiệp khinh thường phất tay: “Cái này còn phải hỏi? Ai là người đầu tiên tặng găng tay khăn quàng cổ cho cậu vào mùa đông? Ai là người mỗi cuối tuần kiên trì đưa cậu đi ăn đại tiệc ở khắp nơi? Ai giúp cậu xếp hàng mua bánh sen ngoài cửa Nam cho cậu ăn? Ai giúp cậu ăn gian viết luận văn? Anh Đông Lâm người ta tốt xấu cũng là một anh zai mặt mũi xinh đẹp, sao cậu nhẫn tâm quyến rũ người ta như vậy chứ?”
Tiểu nữ hiệp này sắp xếp một chuỗi câu nói khí thế quá mạnh mẽ, trong đầu tôi ong ong thật lâu mới phản ứng lại, không nhanh không chậm nói: “Nói ra như vậy… Sao tớ lại thấy là hắn vấy bẩn tớ nha?”
“Xí.”
“Hừ.”
“Đúng là thất đức, phòng ngủ chúng ta sao lại nuôi dưỡng ra một con chó săn nhỏ thiếu tim thiếu mắt như thế nhỉ.”
Vào ngày hôm sau, tôi đã dự định nói không thiếu một chữ nào về chuyện làm sao mình được thăng chức làm một con chó săn nhỏ thiếu tim thiếu mắt với Lý Đông Lâm.
Tháng giêng mùa đông lạnh lẽo, tôi và Lý Đông Lâm sánh vai nhau đi qua sân bóng rổ của trường học, trong khán phòng không có người, tôi và hắn liền ngồi xuống đó.
Hắn lấy từ trong túi áo khoác ra một cái kẹp tóc bằng bạc được chạm khắc khéo léo, có hình dáng con chin nhỏ trông rất sống động, rất đặc biệt, so với kẹp tóc trong cửa hàng trang sức xung quanh phòng học hoàn toàn khác biệt.
“Cậu không phải đều nói thẳng cậu muốn mua một cái kẹp tóc sao, ngày hôm qua tớ và đàn anh đi ra ngoài ăn, đi ngang qua một cửa hàng trang sức bằng bạc, nghĩ cái này rất thích hợp với cậu, liền mua, cậu thử xem?”
“Trí nhớ của cậu thật tốt.” Tôi dè dặt cầm lấy cái kẹp tóc, loay hoay ở trên đầu một hồi, lại cụt hứng bắt chẹt: “Cậu đừng lúc nào cũng tặng tớ thứ này thứ kia, Tiểu Tiểu các bạn ấy đều nói tớ thiếu đạo đức đấy.”
Lý Đông Lâm sửng sốt, nhếch miệng cười: “Chỉ là một món đồ nhỏ thôi, cậu thích là tốt rồi, đừng để ý tới các bạn ấy.”
“Các bạn ấy còn nói tớ là con chó săn thiếu tim thiếu mắt.”
Lý Đông Lâm buồn cười: “Chó săn? Sao các bạn ấy lại nói như thế?”
“Nói tớ không biết đền ơn, nói cậu mùa đông tặng tớ găng tay khăn quàng cổ, mỗi lần thường đi ăn cùng nhau, còn xếp hàng giúp tớ mua bánh sen…”
“Sau đó đâu?”
Lý Đông Lâm an nhàn nói cười, trong mắt tràn ngập thâm ý nhìn tôi.
Tôi gây chuyện nói: “Sau đó nói tớ vấy bẩn sự thuần khiết của cậu, không cho cậu danh phận. Khôi hài nhỉ! Cậu đừng để ý đấy, đây là cách thức bới móc của Tiểu Tiểu.”
Lý Đông Lâm im lặng, khóe miệng cười nhẹ, nhợt nhạt thở dài.
Vào đại học, Lý Đông Lâm thay đổi rất nhiều, cá tính vốn rất vui tươi như ánh mặt trời cũng không biết thế nào lại trở nên có chút u buồn. Người cũng chững chạc rất nhiều, suy nghĩ so với mấy đứa con trai bình thường cũng chín chắn hơn nhiều.
Đối mặt với Lý Đông Lâm như vậy, trái lại tâm tính của tôi đã không còn tự nhiên tùy tiện với hắn như khi học trung học, mà là không hiểu sao sinh ra một loại cảm giác áp bức hắn là ông anh của tôi.
Ví dụ như hiện tại, hắn cười thở dài, nhưng bất đắc dĩ trong đáy mắt cũng rất rõ ràng.
Nếu như là trước đây, tôi nhất định sẽ truy hỏi nguyên nhân.
Thế nhưng hiện tại, tôi cũng không dám hỏi, chỉ có thể yên lặng không nói lời nào.
Lý Đông Lâm duỗi một tay, có chút vô cùng thân thiết ôm qua vai tôi, quay đầu sang hỏi tôi: “Tất cả mọi người đều nói như vậy, vậy cậu có muốn cho tớ một danh phận hay không đây?”
Thân thể tôi cứng đờ, như tai vạ đến nơi…
Không biết nên nó không thể làm gì khác hơn là tiếp tục im lặng…
Im lặng…
Im lặng…
Thấy tôi không nói lời nào, Lý Đông Lâm cũng rất có chừng mực buông tay khỏi vai tôi, nhìn cái giỏ lưới bóng rổ hồi lâu, hỏi: “Vẫn còn không thể quên được người ấy sao?”
Tôi nhăn mày, trong giọng nói mang theo dở khóc dở cười: “Thực ra tớ vô cùng buồn bực, cậu sao lại có tình ý với tớ chứ? Anh… Chuyện Thầy Chu và tớ, cậu là người biết rõ nhất, không phải sao?”
“Thì tính sao?”
“Tớ đã làm tình, tớ là cái dạng người gì, cậu đều biết. Vì sao còn muốn…?”
Lý Đông Lâm không nghiêng đầu, lấy hai tay che bên mép hà hơi nóng, cũng có chút dở khóc dở cười: “Tớ không biết.”
Tôi nhìn vẻ mặt oan ức lại u sầu của hắn, bỗng chốc không nhịn được, cười xì một tiếng, vô cùng phá hư bầu không khí. Hắn không ngờ tới tôi sẽ cười, giật mình vài giây, cuối cùng cũng cười theo.
Tôi nghiêng đầu nói: “Tớ cuối cùng cũng tìm được điểm chúng khiến chúng ta là bạn bè.”
“Cái gì.”
“Thật ngốc mà.”
“…Cậu đừng nói, thật đúng là.”
“Ha ha ha ha ha ha…” Tôi hài lòng cười rộ lên.
“Được rồi, cô bé ngốc. Cậu quay về kí túc xá đi, buổi chiều tớ còn có tiết.” Lý Đông Lâm đứng lên, vỗ vỗ bụi trên áo khoác.
Cuộc đàm phán lúng túng cứ như vậy bị tôi thẳng thừng làm sai lệch. Thực ra tôi cũng cố ý đùa giỡn, làm kẻ dối trá, tôi không hy vọng việc làm bạn với Lý Đông Lâm cũng không được.
Cho nên không đem chuyện nói rõ, quan hệ bên ngoài còn phải duy trì.
Về phần cái khác, trong lòng mọi người biết rõ ràng, dù sao có một số việc để cho nó trồi lên mặt nước không bằng chìm vào đáy biển cho ổ