Tác giả: PUM
Ngày cập nhật: 03:36 22/12/2015
Lượt xem: 1341402
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1402 lượt.
hông nhỏ, khiến nàng mệt gần chết, hắn còn giống như không có chuyện gì, thở to mà ngủ, không nặng không nhẹ kéo xuống cánh tay của Chử Vân Sơn, Sơn Tảo nằm trong ngực hắn điều chỉnh một tư thế thoải mái ngủ thật say.
Ngày hôm sau, Chử Vân Sơn thức không bao lâu, Sơn Tảo liền đem một đôi giày vải với một đôi vớ ra ngoài, “Thử một chút.”
Chử Vân Sơn hơi sững sờ,thường ngày hắn cũng chỉ mang giày cỏ, mùa đông thì mang ủng da, giày vải như vậy thật sự chưa từng mang. Đôi giày vải màu đen trước mặt nhìn rất mềm mại, hắn cũng nhìn không ra đường chỉ được may rất tỉ mỉ, cầm giày vải trên tay nhìn qua nhìn lại một lúc lâu vẫn là không mang.
“ Huynh hãy thử xem đi!” Sơn Tảo có chút vội, nghĩ là Chử Vân Sơn không thích, trực tiếp ngồi xuống cởi đôi giày cỏ đang mang trên chân hắn bỏ qua một bên.
Chử Vân Sơn vộ co chân về, “chân của ta bẩn, sẽ khiến cho giày và vớ bị bẩn mất.”
Sơn Tảo cũng không nghe theo, chỉ đơn giản ôm chân của hắn mang giày vải vào, “giày vốn sẽ bẩn, mau bước xuống đi vài bước xem có vừa chân hay không.”
Chử Vân Sơn mang giày mới đi vài bước, dưới chân mềm nhũn, càng đi càng thoải mái, “Không tệ, rất thoải mái, rất mềm, tay nghề của nương tử thật sự là rất tốt.”
Sơn Tảo cao hứng nhìn hắn mang giày, “Vừa chân không?” ở quê của nàng, đôi giày đầu tiên mà cô nương làm sẽ một đôi giày vải
Bình thường giành cho nam nhân của mình khi xuất giá, nếu vừa chân, chính là tình đầu ý hợp. Nếu nam nhân thấy giày rộng, chính là cô nương đó hi vọng nam nhân của mình sẽ có tiền đồ. Nếu cảm thấy nhỏ, chính là cô nương đó hi vọng ngườ nam nhân sẽ cả đời không xa nhà, không rời khỏi mình.
Tuy nói là đều mang ý tốt, nhưng đây là lần đầu tiên nàng làm giày cho nam nhân, cho nên thật lòng hi vọng Chử Vân Sơn sẽ cảm thấy vừa chân, vừa hi vọng sẽ là tình đầu ý hợp, có thể răng long đầu bạc.
Chử Vân Sơn gật đầu một cái, “vừa chân, rất tốt.”
Sơn Tảo nhất thời vui sướng, “Vậy muội đi làm cơm, huynh cũng không thể cởi ra, về sau đều phải mang.” Nàng vui vẻ đi ra khỏi phòng, để lại Chử Vân Sơn với đôi giày mới trên chân, trong lòng cũng không nhịn được mà cao hứng, có nương tử thật tốt, sẽ có người thương mình.
Hai người ăn sáng, sau đó Chử Vân Sơn mang theo Đại Mao vào núi, Sơn Tảo ở nhà làm giá y, tâm tình của nàng rất tốt, người cũng bận rộn, phải làm giá y, cắt chữ song hỉ dán cửa sổ, chờ làm xong giá y, nàng sẽ cùng Chử Vân Sơn chính thức bái thiên địa.
Đem những chữ song hỉ đỏ thẫm xinh đẹp dán ở các góc nhà, nhìn toàn cảnh màu hồng, trong lòng Sơn Tảo thật sự sung sướng nói không nên lời.
Chử Vân Sơn dụng tâm đợi nàng, nàng cảm nhận được, nam nhân này, chính là người có thể phó thác cả đời.
Qua vài canh giờ, Chử Vân Sơn đã trở lại, đánh được không ít con mồi, lại mang thêm một chút rau măng mang về, vừa vào đến sân đã thấy khắp nhà dán chữ song hỉ, tâm tình đang cao hứng lại càng tốt hơn.
“Nương tử, ra đã trở về.”
“Ai, tới.”
Sơn Tảo buông việc trên tay, từ trong nhà đi ra, hai người liếc mắt nhìn nhau cũng không nhịn được cười, Sơn Tảo chỉnh lại y phục, vừa thẹn vừa mừng nhìn Chử Vân Sơn một hồi lâu, xoay người đi vào nhà, “Muội rót nước cho huynh.”
“Ừ.” Nụ cười trong mắt Chử Vân Sơn càng đậm.
Buổi chiều, khách tới nhà.
Là Thành thúc, Thành thúc đứng xa xa nhìn chữ song hỉ trên cửa nhà liền cười, “Thợ săn, có nhà không?”
Chử Vân Sơn buông việc trên tay, đứng lên, nhìn thấy là Thành thúc, vội đem ông mời vào bên trong nhà, “Là Thành thúc à, đến, mời thúc mau vào nhà ngồi!”
Sơn Tảo cũng ra chào hỏi với Thành thúc, sau đó vào nhà rót nước. Thành thúc nhìn xung quanh tiểu viện, không nhịn được khen, “Mấy hôm nay ta không tới, nhìn chữ song hỉ đầy nhà, thợ săn à, không phải thúc trách cháu, cháu quả thật là không biết điều mà!” Ông nhận lấy trà từ Sơn Tảo, mỉm cười nhìn hai người.
Chử Vân Sơn cười, không có tiếp lời, Thành thúc quan sát hai người, vừa nhìn vừa gật đầu, “Không tệ, không tệ, cuộc sống gia đình tạm ổn trôi qua rất tốt.”
Hàn huyên một lúc, Thành thúc mới vào chuyện chính, “Tân triều thành lập, hoàng đế đã sắp xếp lại quan chức, còn đại xá thiên hạ. Quan nha đưa người tới truyền lời, muốn tất cả các hộ đi ghi danh nhân khẩu của mỗi nhà, qua ít ngày phải chỉnh sửa lại danh sách trong thôn, thôn chúng ta có hai hộ muốn dời đi, còn có gia đình của các cháu…”
Thành thúc nhìn quanh một chút, “Các cháu cũng nên dời đến trong thôn của chúng ta đi!”
Mặt Chử Vân Sơn khẽ thay đổi, “Thành thúc, cháu cũng đã ở nơi này 18 năm rồi, bản thân cháu là thợ săn, cũng không làm gì khác, ở tại nơi này, rất thích hợp.”
Thành thúc thở dài, “Ta biết tiểu tử nhà cháu rất bướng bỉnh, chỉ là chuyện này thúc cũng không làm chủ được, viện này vẫn là của các cháu, nhưng mà các cháu nên đến dưới chân núi đi, người của quan nhà nói người một thôn phải ở chung một chỗ, tất cả thôn trấn đều như vậy, không có ngoại lệ đâu.”
Chử Vân Sơn cúi thấp đầu, không biết đang suy nghĩ gì, Sơn Tảo không rõ tình trạng cũng không lên tiếng.
Thành thúc tiếp tục thở dài nói