Tác giả: PUM
Ngày cập nhật: 03:36 22/12/2015
Lượt xem: 1341401
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1401 lượt.
, “Nhắc tới người của quan phủ, cách làm việc của bọn họ chúng ta có lạ gì, ai biết bọn họ nói an tâm cái gì, chúng ta là dân đen, còn không phải là tuân theo sao? Thúc biết cháu không bỏ được nơi này, nhưng có thể nghe thúc nói một chút, nơi này của cháu cũng thật sự là cũ rách rồi, hiện tại đã có thê tử, sau này còn có oa nhi, cũng phải tính toán một chút về sau đúng không? Trong thôn có mảnh đất tốt, thúc đã chuẩn bị cho cháu rồi, chỉ cần cháu mở miệng, mảnh đất kia cháu cứ lấy mà xây nàh thôi, ở đầu thôn, cách đường vào núi rất gần, vừa lớn lại bằng phẳng, lại rất yên tĩnh, rất hợp với tính tình không thích nói chuyện của cháu. Thường ngày, khi cháu vào núi rồi, tiểu nương tử ở nhà cũng không sợ thú hoang xông vào, cháu cẩn thận suy nghĩ một chút lời của thúc, đồng ý thì tới tìm thúc, thúc dẫn cháu đi nhìn.”
Thành thúc lại cùng bọ họ nói chút việc nhà, một lát mới rời đi.
Cũng không biết lời nào của Thành thúc chạm đến đáy lòng của Chử Vân Sơn, khi Sơn Tảo hỏi đến bọn họ có muốn dọn nhà hay không, Chử Vân Sơn có chút chần chờ.
Động Phòng (Hạ)
Tuy Chử Vân Sơn không nói lời nào, nhưng ánh mắt cứ nhìn chằm chằm thật khiến cho Sơn Tảo cảm thấy rất áp lức, giá y của Sơn Tảo cuối cùng cũng làm xong. Thật ra cũng rất đơn giản, chính là một bộ xiêm y đỏ chót, không thêu hoa hay bất cứ gì, vốn Sơn Tảo muốn thêu một chút họa tiết hoa Tường Vân, nhưng nàng chỉ mới thuận miệng nói một chút, Chử Vân Sơn đã nhíu lông mày, “Đơn giản nhìn mới tốt, xiêm y không cần mấy thứ hoa hòe linh tinh.”
Sơn Tảo không biết làm sao, đây là giá y mà! Có giá y nào không thêu hoa thêu cỏ chứ, nương tử của Đại Xuyên không phải thêu rất nhiều trên giá y của nàng ta đó sao !
Nhưng không thể chống lại ý của Chử Vân Sơn, cuối cùng Sơn Tảo cũng không thể thêu được cái gì, đợi nàng may xong giá y, Chử Vân Sơn nhìn trái nhìn phải, nhìn sao cũng thấy thật vui mừng.
Đốt nến long phượng, thức ăn cũng được dọn lên, treo quần áo vào tủ, ga, giường sạch sẽ, trên tường, khắp nơi đều dán chữ song hỷ thật lớn, Sơn Tảo mặc xong giá ý, phủ khăn voan, quy cũ ngồi ở trên giường.
Viết xanh thiếp canh, Chử Vân Sơn cẩn thận nhìn một chút, đưa nó cho Sơn Tảo, “Cất đi.” Sơn Tảo vuốt tên tuổi cùng bát tự của Chử Vân Sơn trên thiếp canh, dùng sức gật đầu một cái, đem nó đặt cẩn thận vào một tấm vải rồi gói kỹ, để xuống phía dưới cùng của tủ y phục.
Thừa dịp này, Chử Vân Sơn đã rót đầy rượu cho hai người, Sơn Tảo lại ngồi xuống trước bàn, Chử Vân Sơn đưa cho nàng một ly rượu, Sơn Tảo biết, đây là rượu hợp cẩn, hai người giao tay uống, gương mặt Sơn Tảo vốn đã hồng hồng, dưới tác dụng của rượu lại càng thêm xinh đẹp.
Hai người cùng ăn cơm, Chử Vân Sơn thấy Sơn Tảo ăn cũng không sai biệt lắm, lại bưng ly lên, “Nương tử, về sau hai ta phải sống cùng nhau thật tốt.”
Sơn Tảo thẹn thùng gật đầu, hai người uống một hơi cạn sạch.
Để ly xuống, Chử Vân Sơn trực tiếp đem Sơn Tảo bế lên, Sơn Tảo “Nha” một tiếng, cũng không nói gì, đây mới thật sự là đêm động phòng hoa chúc, là quá trình mà nữ nhân nào cũng phải trải qua.
Đem Sơn Tảo cẩn thận đặt lên giường, nửa người Chử Vân Sơn đè lên người nàng, ngực hai người đều phập phồng rất lợi hại, Chử Vân Sơn nuốt cổ họng có chút khô sáp, trước tiên hôn lên gò má của Sơn Tảo một cái.
Sơn Tảo thẹn thùng nhắm mắt lại, Chử Vân Sơn nhìn lông mi có chút run run của nàng, nhẹ nhàng nâng cằm của nàng lên, êm ái mà hôn xuống.
Đầu tiên là ngậm mút lấy đôi môi mềm mại, hô hấp của Chử Vân Sơn càng ngày càng gấp, giống như chưa thật sự thỏa mãn, đầu lưỡi cũng duỗi đi vào, tìm đến cái lưỡi thơm tho đang né tránh của Sơn Tảo, hai cái dây dưa, người tránh ta đuổi, hôn đến khi cả hai cùng thở hồng hộc mới ngưng lại.
Con ngươi sáng lấp lánh của Chử Vân Sơn mê ly nhìn Sơn Tảo, bởi vì một màn hôn nhiệt tình kia, môi của nàng cũng trở nên bóng nhuận, sóng nước mênh mông, Chử Vân Sơn làm sao kiềm chế nổi? tiếp theo liền tới tấp hôn lên mặt của Sơn Tảo.
Sơn Tảo nhắm mắt thật chặt, Chử Vân Sơn thở hỗn hển hôn lên môi nàng, tay cũng không nhàn rỗi, dò xét đến trên giá y của nàng, cởi bỏ từng cái từng cái một, lộ ra bờ vai trắng nõn nà.
Chử Vân Sơn tới gần, tê tê dại dại gặm cắn da thịt của nàng, Sơn Tảo cắn môi, laoij cảm giác này thật sự quá đặc biệt, cũng không biết là sung sướng hay là khó chịu.
Chử Vân Sơn khẽ nâng Sơn Tảo lên, tay vừa động, cả kiện giá y liền bị lột ra, da thịt đang nóng bỏng đột nhiên tiếp xúc với không khí, Sơn Tảo không khỏi có chút run rẩy, Chử Vân Sơn nhìn chiếc yếm đỏ thêu hoa mẫu đơn, tay từ từ phủ lên, so với cảm giác vô tình cảm nhận được của lần trước càng thêm tốt đẹp, vuốt ve đè ép, Chử Vân Sơn cuồng dã hôn lên da thịt của Sơn Tảo, trong tay không ngừng cảm thụ sự mềm mại của nàng.
“Ưhm…” cho dù Sơn Tảo cắn môi, nhưng vẫn có từng tiếng rên rỉ bật đến, nghe thấy thanh âm này, Chử Vân Sơn như nghe thấy tiếng trời.
“Nương, nương tử, đồ này làm sao cởi ra?” Chử Vân Sơn cũng gấp đến không