Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thê Hiền Phu Quý

Thê Hiền Phu Quý

Tác giả: PUM

Ngày cập nhật: 03:36 22/12/2015

Lượt xem: 1341442

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1442 lượt.

g hiểu tư vị gì, nàng cũng đổi loại xiêm y đang thịnh hành ở kinh thành, chiếc váy thật dài nhìn rất đẹp, chính là nàng sẽ bị vấp, nhìn nàng thỉnh thoảng ngay cả đi bộ cũng phải thận trọng, Chử Vân Sơn vung tay lên, trực tiếp cầm cây kéo cắt phần dưới của chiếc váy, khiến Hạ Thảo nhìn đến trợn mắt há mồm.
Sơn Tảo cảm giác nàng và Chử Vân Sơn chênh lệch quá lớn, nghĩ đến Chử Vân Sơn là đệ đệ của hầu gia, nàng chỉ là một thôn phụ, không khỏi có chút tự ti.
Cảm xúc tự ti này rất kỳ quái, khi ngươi khắp nơi cảm thấy mình đều không bằng người, sẽ tạo thành sợ hãi, thái độ hèn mọn, năm tháng dài, thật sự sẽ không bằng người khác.
Nữ nhân mang thai tính tình rất khó nói, trong lòng Sơn Tảo các loại tư vị tạp trần, đối đãi với Chử Vân Sơn cũng rất kỳ quái, mới một khắc trước còn nùng tình mật ý, sau một khắc lại đột nhiên trở mặt, nước mắt liên miên nói mình không xứng với Chử Vân Sơn.
Một hai lần Chử Vân Sơn còn chấp nhận được, phản ứng của Sơn Tảo cũng trong dự liệu của hắn , dù sao thân phận người bên gối biến hóa như vậy, làm cho người rất khó tiếp nhận. nhưng đến lần thứ ba, Chử Vân Sơn liền nhịn không được.
“Nàng cảm thấy nàng co điểm nào không cứng với ta?” Chử Vân Sơn cảm thấy mình nên cùng với SơnTảo nói chuyện một chút.
Sơn Tảo tội nghiệp nói: “Cái gì cũng không xứng, dáng dấp chàng đạp mắt như vậy, dáng vẻ thiếp lại xấu xí. Chàng là đệ đệ của Hầu gia, phụ thân thiếp chỉ là một đại phu bình thường, còn có …”
Chử Vân Sơn chau mày, “Còn có cái gì?”
“Vóc người của chàng so với thiếp còn đẹp hơn! Oa …” Sơn Tỏa khóc tê tâm phế liệt, nàng chỉ mới mang thai hai tháng, trừ lúc lên thuyền có gầy một chút, sau khi xuống thuyền lền thay đổi rất ham ăn, mỗi ngày đều ăn ít nhất 4 phần, mắt thấy rất nhanh sẽ đến kinh thành, nàng đã mập lên 2 vòng, trên bingj có thịt dư, gương mặt cũng trở nên tròn vo.
Chử Vân Sơn bất đắc dĩ, đây cũng là lý do sao? “Dáng vẻ đẹp có lợi ích gì, có thể thay cơm ăn sao? Ta là nam nhân, nàng là nữ nhân, sao có thể so sánh? Nàng có ta không có, ta có nàng cũng không có.” Chử Vân Sơn thở dài một tiếng, “lại nói thân thể nàng còn đang mang thai, mập một chút mới tốt, đói bụng thì con ta phải làm thế nào?”
“Nếu thiếp không sinh được nh tử, chàng có phải sẽ không cần thiếp nữa không?” ai ngờ Sơn Tảo vừa nghe, tiếng khóc lại lớn hơn.
Chử Vân Sơn nâng trán, thật sự không muốn Sơn Tảo cứ rối rắm như vậy, hắn trực tiếp hành động, đem Sơn Tảo ôm vào trong ngực, hôn đến nàng quên khóc.
Hôn đến khi Sơn Tảo thở gấp, mặt đỏ bừng Chử Vân Sơn mới nghiêm túc nói, “Sơn Tảo, nàng phải nhớ, cho dù ở đâu, cho dù lúc nào thì ta đều là Chử Vân Sơn, sẽ không thay đổi. đại ca là thân nhân của ta, nhưng nàng và đứa bé là người quan trọng nhất của ta, ta coi trọng hai người hơn tất cả mọi thứ. Coi như lần này nàng không thể sinh nhi tử, về sau chúng ta cũng sẽ có, nàng phải tin ta, càng phải tin chính mình, nàng là độc nhất vô nhị, thiên hạ này, không người nào có thể so với nàng đối đãi tốt hơn với ta, ta nói rồi, không phụ nàng, tuyệt đối sẽ không.”
Sơn Tảo trầm mặc chốc lát, lúc sau mới đem tay nắm vào cổ Chử Vân Sơn, vùi thật sâu vào ngực hắn, buồn buồn nói, “Thiếp sợ.”
Chử Vân Sơn ôm chặt nàng, nhỏ giọng nói, “Ta biết nàng sợ, ta cũng sợ, nàng yên tâm, rất nhanh chúng ta có thể về nhà.”
Sơn Tảo ôm Chử Vân Sơn không nói gì.
Chử Vân Sơn ôm Sơn Tảo, tinh tế hôn lên mái tóc nàng, “Trong lòng ta chỉ có nàng, thôn Bạch Vân mới là nhà của chúng ta, nàng phải nhớ lấy điểm này.”
Khóe mắt Sơn Tảo có chút nước, dùng sức gật đầu, “Chàng sớm gặp hoàng thượng, chúng ta có thể sớm về nhà.”






Chử Vân Phi từ sớm đã chờ ở cửa thành.
Chử Vân Sơn ngồi trên xe ngựa nhìn Chử Vân Phi mơ hồ có chứa nụ cười đắc ý, trầm mặc một hồi lâu mới lên tiếng gọi. “Đại ca.”
“Trên đường vẫn tốt đó chứ?” Chử Vân Phi ôn hòa hỏi.
Chử Vân Sơn gật đầu, Hạ Thảo dìu Sơn Tảo xuống xe ngựa, Sơn Tảo mới vừa cúi nửa người đã nghe Chử Vân Phi vội nói, “Đệ muội không cần đa lễ, muội có thai, những nghi thức xã giao này cũng không cần.”
Hạ Thảo có chút ngốc trệ, Chử Vân Sơn đã đem Sơn Tảo đỡ lên, “đại ca rất hiền hòa, nàng chú ý cơ thể một chút.” Quay đầu lại nói với Chử Vân Phi, “đại ca, đệ còn muốn đi tạ ơn hoàng thượng.”
Đây là cảm nhận đầu của Sơn Tảo, nhưng còn chưa kịp dò xét cẩn thận, Sơn Tảo liền bị một quý phụ hoa lệ đứng sau lưng Chử Vân Phi hấp dẫn tầm mắt, dáng dấp quý phụ kia rất đẹp, mơ hồ tản mát ra một loại khí chất cường thế. Nàng ta tiến lên một bước, nhẹ nhàng nhìn Chử Vân Sơn và Sơn Tảo gật đầu một cái, “Nhị thúc cùng đệ muội trên đường cực khổ rồi.”
Chử Vân Sơn hành lễ, “đại tẩu có lễ.” Sơn Tảo thấy Chử Vân Sơn hành lễ, vội vàng hạ thấp cơ thể, bởi vì không có thói quen hành lễ nên có chút trúc trắc, “ra mắt đại tẩu.”
Trong mắt An Dương lóe lên khinh thường, trên mặt cũng không để lộ một chút dấu vết, trong lúc hành động vẫn dịu dàng thân thiết, “đệ muội có thai, không cần đa lễ như vậy, đứng lâu như vậ