The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thê Hiền Phu Quý

Thê Hiền Phu Quý

Tác giả: PUM

Ngày cập nhật: 03:36 22/12/2015

Lượt xem: 1341454

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1454 lượt.

em thành đồ bỏ đi tùy ý thưởng cho người làm, giày vò khiến Chử Vân Phi nhức đầu nhức óc.
Chử Vân Sơn ầm ĩ xong, mang theo Sơn Tảo, cùng với bọc y phục đơn sơ, liền chuẩn bị rời đi. Nói rằng Hoàng Đế cũng diện kiến, ban thưởng cũng nhận rồi, có số tiền kia, trở về núi Bạch Vân, hắn chính là đại hộ nhất đẳng, cũng có thể thuận lợi vui vẻ trở về rồi.
Chử Vân Phi làm sao có thể cam lòng để cho hắn đi ?Vội vàng đuổi theo nói vài lời hữu ích. An Dương công chúa lại không vui, nàng đường đường là một công chúa, kêu hắn hai chữ nhị thúc, gọi Sơn Tảo thành đệ muội đã là nể tình rồi, vì vài đôi giày rách, chẳng lẽ còn muốn nàng khuất nhục nịnh hót đi nói xin lỗi sao?
Càng nghĩ càng uất ức, ngoắt một cái, An Dương công chúa liền vào cung tìm Hoàng Đế khóc lóc kể lể.
Đây vốn là chuyện nhà, cũng không biết Hoàng Đế nghĩ như thế nào, lại gióng trống khua chiêng chạy đếm Hầu phủ khuyên nhủ Nhi Hầu, cứ như vậy, người của Ngự Sử đài lại có chuyện làm.
Các loại tấu chương buộc tội Ninh Hầu trị gia không nghiêm liên tiếp được đưa đến bàn ngọc của Hoàng Đế, Hoàng Đế cố niệm tình cũ đều lưu lại không trả lời. Nhưng lại lén lút nói chuyện với Chử Vân Phi, nói gần nói xa đều hi vọng Chử Vân Phi quản gia cho tốt mới có thể chận được miệng của các Ngự Sử, cũng không trở thành trò cười trong miệng mọi người.
Chử Vân Phi hoàn toàn nổi giận, sau khi bắt bớ Chử Vân Sơn trở về lại phải tiếp về vị An Dương công chúa.
An Dương công chúa trợn tròn mắt, nàng chỉ là tính tình công chúa đột nhiên nổi lên, không ngờ lại khiến cho chuyện lớn như vậy, ngoan ngoãn trở về Hầu phủ, cũng không dám làm loạn.
Chử Vân Phi càng nghĩ càng tức, hơn nửa đêm không ngủ được liền kéo Chử Vân Sơn đến mất thất.
“Cái tên này, cuối cùng là đệ muốn làm gì? Không giúp ta thì thôi, còn náo thành như vậy?” Chử Vân Phi tức giận, sắc mặt xanh lét.
Lúc này, Chử Vân Sơn sắc mặt tự nhiên, rất bình tĩnh trả lời, “Muốn để huynh thu tay lại, ý của hoàng thượng không phải huynh không nhận ra, huynh đem binh quyền giao ra, hắn mới có thể an ổn. Nếu không bên cạnh có một thần tử nắm trong tay trọng quyền, hàng đêm hắn sẽ không ngủ ngon, làm sao có thể bỏ qua cho huynh?”
“Đệ cho rằng ta không muốn hắn ngủ ngon giấc sao? Vậy ta đây? Phụ thân năm đó tại sao mà chết có phải đệ đã quên mất sao? Nguyên nhân toàn bộ Chử gia bị giết, tịch thu tài sản có phải đệ đã đều quên? Nếu như năm đó phụ thân không có giao ra binh quyền, cũng sẽ không bị chết oan! Nhìn xem, tình trạng bây giờ của ta, cùng phụ thân năm đó có gì khác nhau? Năm đó mẫu thân không phải là Minh Hoa quận chúa, nữ nhi của trưởng công chúa saom kết quả là như thế nào? Nói chém liền chém! Phụ thân vừa mới bình loạn được Đại Kim, vừa nộp lại binh phù liền bị một chiếu thư của Hoàng Đế ban cho cái chết! Ta bây giờ dám làm sao? Dám sao?”
Chử Vân Phi tức giận đi quanh phòng, hắn không phải không biết sự phòng bị của Hoàng Đế đối với mình, nhưng sau khi giao ra binh quyền, chờ đợi hắn sẽ là cái gì? Nói không chừng chính là số mạng tịch thu toàn bộ gia sản, trảm thủ toàn gia! Hắn không muốn chết, thật vất vả hắn mới có thể sống sót! Từ chuyện của phụ thân đã để cho hắn học được một đạo lý, chỉ có lúc ngươi bị người khác quản chế, mới không dám hành động thiếu suy nghĩ.
Chử Vân Sơn thở dài, “đại ca, huyn còn không nhìn ra sao? Vài đôi giày này chỉ là mồi dẫn lửa, nếu không có người kích động, lấy tính tình của đại tẩu, nàng làm sao có thể dễ dàng bị tức giận mà chạy đến trước mặt hoàng thượng tố cáo như vậy? Còn người kéo xe kia, tại soa lại trùng hợp đụng phải đệ, khiến giày rơi xuống trước mặt đệ, lại đúng lúc bị người trong phủ nhận ra là giày do Sơn Tảo làm? Ngự Sử tại sao lại đột nhiên liên hợp nhau tấn công? Hoàng thượng vì sao không trả lời tấu thư mà lại lén lút muốn huynh quản gia cho tốt! Đây chính là đang cho huynh cơ hội, đại ca, hắn muốn cho huynh thể diện để nộp binh quyền!”
“Đại ca, trận này của huynh và Hoàng Đế, huynh đã sớm thua.”
Chử Vân Phi nhất thời chán nản, “Chẳng lẽ ta liền cứ như vậy khoanh tay chịu trói sao?”
“có phải khoanh tay chịu trói không thì không thể biết.” Chử Vân Sơn thở dài một tiếng, “ đại ca, nếu Hoàng Đế không niệm tình cũ, sớm muộn gì cũng sẽ đoạt lại binh quyền của huynh, hắn làm như vậy, cho dù là không muốn làm cho thiên hạ bất mãn, hay thật sự là quý trọng tình cảm sinh tử chi giao với huynh, cũng coi như là hết lòng quan tâm giúp đỡ rồi.”
Chử Vân Phi trầm mặc một hồi lâu, trên mặt chảy xuống nước mắt, “Nhị đệ! Nhị đệ! Đệ không hiểu, đại ca thật sự là sợ, ta sợ lại gặp phải chuyện như phu thân vậy!” giọng điệu của hắn đột nhiên trở nên thù hận, “Năm đó hoàng thượng cũng đã nói, tên cẩu Hoàng Đế kia sẽ đối với nhà chúng ta bất lợi, ta nói cho phụ thân, nhưng phụ thân nói như thế nào? Ông ấy
nói, tên cẩu Hoàng Đế kia là ông nhìn lớn lên, cẩu Hoàng Đế sẽ không đối với ông như vậy."
"Nhưng kết quả thì sao? Gia đình chúng ta nhiều người như vậy đều chết, nếu không phải hoàng thượng nói trước tin tức cho ta, ta dùng kế cứu đệ đi, chỉ