Tác giả: PUM
Ngày cập nhật: 03:36 22/12/2015
Lượt xem: 1341453
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1453 lượt.
sợ hiện tại cũng không thể có cảnh gặp lại như hôm nay rồi. Ta vĩnh viễn không quên được, dáng vẻ đại muội chết trước mặt ta, muội ấy còn nhỏ như vậy, so với đệ còn nhỏ hơn hai tuổi, chỉ nhẹ nhàng hạ xuống, đầu liền rơi xuống, hai mắt thật to cứ như vậy nhìn ta, oán trách ta không cứu nàng! Ta không cứu được, ta không cứu được! Ai ta cũng không cứu được!"
Chử Vân Phi gào khóc lên.
Nước mắt nam tử hán không dễ rơi, chỉ là chưa tới chỗ thương tâm mà thôi.
Chử Vân Sơn im lặng, đại ca luôn bảo vệ hắn, khiến Trung bá mang theo hắn bí mật đến nơi núi sâu, một mình đại ca mang trên lưng thù hận mà sống trên cõi đời này, hiện tại đại thù đã báo, hắn mất đi mục tiêu, còn lại chính là sự mù mịt và khát vọng sinh tồn.
Ai cũng không muốn chết.
Một đêm này, hai huynh đệ ở mật thất, ngồi suốt một đêm.
Hoàng cung.
"Ninh Hầu ôm Chử Vân Sơn gào khóc, trời vừa sáng thì Ninh Hầu nghe Chử Vân Sơn khuyên giải, quyết định hôm nay vào cung giao binh phù." Nam nhân hồi báo mọi chuyện trước sau như một, thanh âm không một chút phập phồng.
Hoàng Đế thở dài thật sâu, "Biết, người đi xuống đi."
Không cần bất cứ xung đột nào, lại có thể nắm được trăm vạn đại quân trong tay Chử Vân Phi, cũng không suy giảm tới tình cảm sinh tử giữa bọn họ, hắn rất cao hứng.
Nhưng mà tại sao trong lòng hắn lại có sự cảm động và đau đớn vậy? Cẩu Hoàng Đế? Ha ha ha, cẩu Hoàng Đế trong miệng Chử Vân Phi chính là đại ca của hắn, đại ca đem mẫu phi của hắn độc chết, đem nữ nhân hắn yêu nhất nạp thành phi sau khi giết chết đại ca của nàng, đem hắn nhốt ở một trấn nhỏ vùng biên giới đến mười năm! Hắn cũng chính là muốn tiếp tục sống mới hết súc chống lại, thì ra cho dù là Hoàng đế hay thần tử, mọi người đều vì sự sống mới cực khổ đến như thế.
Có thể hay không một ngày nào đó hắn cũng sẽ bị người mắng là cẩu Hoàng Đế?
Không, sẽ không! Hắn muốn trở thành một minh quân, Chử Vân Phi là một nhân tài, cần trọng dụng, sẽ là cánh tay lợi hại của hắn, hắn muốn suy nghĩ thật kỹ nên làm thế nào. Còn có Chử Vân Sơn...
Hắn mở ra mật thư ghi chép nhất cử nhất động của Chử Vân Sơn, nếu hắn ta đã không muốn dính vào, thì tùy hắn đi đi, dù sao vẫn còn có Chử Vân Phi, hắn thật nguyện ý vì huyết mạch của Chử gia mà chừa một con đường.
Phía đông mặt trời dần dần dâng lên, một ngày mới bắt đầu.
Không bao lâu kinh thành lại có chấn động lớn, Ninh Hầu gia Chử Vân Phi tự thẹn trị gia không nghiêm , tự động từ bỏ chức vị Đô Đốc, lại được Hoàng đế ban cho chức vị Thái Sư, trở thành vị Thái Sư trẻ tuổi nhất của bản triều, trong một đêm, các Ngự Sử toàn bộ câm miệng, không còn tấu chương buộc tội Chử Vân Phi. Ninh Hầu mang theo An Dương công chúa tự mình đến cảm tạ Hoàng Đế, xin chỉ sắc phong trưởng tử Chử Vân Phi là Chử Sách làm thế tử.
Lúc đó, Chử Vân Sơn đã mang theo Sơn Tảo ngồi xe ngựa chao đảo chuẩn bị trở về núi Bạch Vân, hắn hiện tại là người có tiền, hắn quyết định mang Sơn Tảo về theo đường bộ, từ từ ngắm cảnh ven đường, mặc dù Sơn Tảo có thai, nhưng chỉ không cần leo lên leo xuống là được, mỗi khi đến một địa phương, hắn đều mang theo Sơn Tảo đi đến các quán ăn ngon nổi tiếng, một lòng muốn đem Sơn Tảo nuôi đến mập phì.
Theo bọn họ còn có, Chử Lương và Hạ Thảo, đây là ý tốt của Chử Vân Phi, hắn thật sự không yên lòng với Chử Vân Phi, liền đem thủ hạ đắc lực nhất của mình đưa cho Chử Vân Sơn, mà Hạ Thảo là tự nguyện đi theo Sơn Tảo.
Sơn Tảo trên đường cũng dần quen với việc Hạ Thảo đi theo hầu hạ rồi.
Chử Vân Sơn dựa vào xe ngựa, trên đầu đôi một chiếc nón cỏ, nhìn Chử Lương một thân khí chất văn nhược bên cạnh, cười hắc hắc hai tiếng: "Thật ra bây giờ ngươi muốn trở về vẫn còn kịp, đi theo chúng ta, ngươi chính có thể là một nông dân thôi. Đại ca ta có thể nhìn ngươi chịu khổ, chỉ sợ vị kia...không bỏ được chuyện để ngươi lãng phí."
Chử Lương mỉm cười quay đầu: "Nhị gia biết?"
Chử Vân Sơn ngậm rễ cỏ trong miệng miễn cưỡng nói: "Ngươi không phải là cố ý để cho ta biết sao?"
"Chử Lương cúi đầu xuống, một lát sau mới ngẩng đầu lên, khóe miệng chứa nụ cười trong sáng, "Làm người không dễ dàng, coi như có dễ thì nô tài cũng muốn sống thêm vài năm. Đại ân của nhị gia, đồng ý cho nô tài theo bên người, cuộc đời này nô tài tuyệt đối không dám quên."
Chử Vân Sơn chậm rãi nhìn Sơn Tảo và Hạ Thảo, nhảy vọt xuống xe ngựa, nhẹ nhàng nói mấy câu, "Ngươi nợ ta, nhưng rất khá."
Nhóm người Chử Vân Sơn không lo lắng mà đánh xe ngựa trở về, Hạ Thảo chăm sóc Sơn Tảo rất tốt, Chử Vân Sơn nhìn thấy quả thật không tệ, nhưng vẫn không dám hạ xuống cảnh giác, ăn uống của Sơn Tảo, chỉ cần hắn có thể làm thì tuyệt đối không mượn tay của người khác.
Tới nơi gọi là trấn Phong Huyền, Chử Vân Sơn phái Chử Lương đi tìm khách điếm.
Chỉ một chút sau, Chử Lương liền trở về bẩm báo, “Trên trấn có khách điếm Hưng Long, nhìn rất sạch sẽ.”
Chử Vân Sơn gật đầu, “đi thôi, chúng ta đến nhìn một chút.”
Đi qua một vài con phố, có một khách điếm ở ngã tư đường, chính là kh