XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thê Hiền Phu Quý

Thê Hiền Phu Quý

Tác giả: PUM

Ngày cập nhật: 03:36 22/12/2015

Lượt xem: 1341452

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1452 lượt.

t tốt, các ngươi mới có thể rời khỏi địa giới Huyền Phong của chúng ta.”
Tên cầm đầu cầm một thanh trường đao, sau lưng hắn, những tên kia không phải cầm mộc côn chính là cầm thái đao, khí thế hung hãn, hung thần ác sát ngăn cản đường của Chử Vân Sơn.
“Tại sao có thể có những người này xuất hiện ?” ngọn lửa vừa được nén lại trong bụng của Chử Vân Sơn liền bừng dậy, xe ngựa bị ngăn cản coi như thôi, Sơn Tảo còn té, nếu Sơn Tảo không có việc gì thì tốt, nếu Sơn Tảo có chút gì, hắn không ngại đưa những kẻ này đi Tây phương một chuyến để nhận sự giáo dục của phật tổ.
Chử Lương vẻ mặt áy náy, “là nô tài xử lý không tốt.”
Tối hôm qua nhóm tặc tử này muốn trộm xe ngựa, còn đụng tới phòng của bọn hắn, Chử Vân Sơn để cho hắn đi xử lý chuyện này, hắn đuổi theo, khống chế được tên trộm , vốn cũng có thể thuận tay bắt hết bọn tặc tử này, ai ngờ Hạ Thảo lại đi theo ra ngoài.
Có Hạ Thảo bên cạnh vướng chân vướng tay, những tên trộm này lại rất giảo hoạt,chiếm được ưu thế, để cho bọn chúng chạy thoát, Hạ Thảo lại còn không biết điều, chỉ quấn lấy hắn nói thích hắn, muốn cùng hắn ở chung một chỗ, hắn lớn như vậy, những việc cần làmđều là những việc không màng để mạng sống, cơ bản không muốn lấy vợ sinh con, Hạ Thảo từ nhỏ đã là nô tỳ lớn lên ở thôn trang, nếu không phải vì phu nhân Sơn Tảo này xuất thân là thôn phụ, Chủ Vân Sơn lại không thoải mái với bọn nô tỳ đội cao đạp thấp của hầu phủ thì nàng cũng không có cơ hội được làm nhất đẳng nha hoàn.
Tuy nói Hạ Thảo cũng có chút tâm kế, nhưng một chút mưu tính ở hậu trạch đối với Chử Lương mà nói, hoàntoàn không để vào mắt. Cũng không biết từ khi nào thì nàng lại có tâm tư với hắn, khi còn là tamđẳng nha hoàn ở hầu phủ đã thích dính đến hắn, làm cho cả hầu phủ đều đồn địa rối rít, ngay cả Ninh hầu cũng từng cười giỡn nói đem Hạ Thảo gả cho hắn làm nương tử, chỉ là khi đó hắn vừa mới trải qua một chuyện kinh hồn bạt vía, nào dám nói chuyện cưới nương tử, cho nên ba lần bốn lượt đưa đẩy. Hạ Thảo cũng vì vậy bị người ta đem ra làm chuyện đùa, nhưng nàng lại cố tình không xem nặng, vẫn rất quật cường.
Làm loại công việc kia, đời này cũng không muốn cưới vợ sinh con, vợ con đối với hắn mà nói, không phải hạnh phúc, mà chính là nhược điểm đối với nguời khác.
Có lẽ là cự tuyệt theo quán tính, có lẽ là phiền, Chử Lương cũng không hiểu rõ tâm tình của mình, vẫn nghiêm nghị từ chối HạThảo, mặc dù Hạ Thảo hết lần này đến lần khác thương tâm hắn cũng có chút không đành lòng, nhưng mặc dù hắn ra đi theo Chử Vân Sơn, nhưng khó đảm bảo hoàng đế có ngày sẽ nhớ tới hắn, một ngày hắn cũng không dám thả lỏng.
“Này này, ta đây nói các ngươi không hiểu sao? Còn không ngoan ngoãn nộp bạc, muốn ta đây động thủ sao?” cầm đầu nhóm tặc tử vẫn đang ồn ào kêu hét.
Chử Vân Sơn lửa giận bùng phát, “Mớivừa rồi phu nhân bị ngã, Hạ Thảo cũng bị thương, ngươi biết nên làm thế nào chứ, chừa ra mạngngười là được.”
Chử Lương chau mày thật sâu, nhanh chóng tiến lên không quá chớp mắt đã tháo khớp tay chân của nhóm tặc tử, không cần một khắc thời gian, tiếng kêu rầm trời đã vang động một mảnh.
Chử Vân Sơn vẫn có chút không hả giận, còn muốn nói gì, đã thấy Sơn Tảo kinh hoảng vén rèm lên, tay đầy máu, “mau mau tìm đại phu, máu của Hạ Thảo không cầm được.”
Chử Lương kinh hãi, hắn vừa rồi còn trấn an ngựa hoảng sợ, chưa kịp tới nhìn tình huống của Hạ Thảo, lúc này vội bay trở lại, cũng không quản nam nữ khác biệt, lập tức tiến nửa người vào xe dò xét.
Gương mặt Hạ Thảo chết lặng cùng mờ mịt, trên mặt đầy máu, Sơn Tảo đưa lòng ôm Hạ Thảo, khóc đến không kiềm chế được.
“Trở về trấn Phong Huyền.” Chử Vân Sơn nhanh chóng ra lệnh, Chử Lương đè nén sự tức giận trong lòng,nhanh chóng quay đầu ngựa trở lại trấn Phong Huyền.
Trở về trấn tìm một y quán, đại phu vừa nhìn vết thương của Hạ Thảo liền than thở lấy chút thuốc cho người rịt vào vết thương cầm máu, lại kê cho Sơn Tảo đang hoảng sợ mấy phương thức dưỡng thai, mới sờ cằm nói:
“Phu nhân thân thể khang kiện, chỉ bị chút kinh sợ, không có đáng ngại. Vị cô nương kia thì...”
Sơn Tảo đang chờ đợi nghe, trong mắt Chử Vân Sơn chỉ có Sơn Tảo, Hạ Thảo như thế nào hắn không quan tâm, nhưng Hạ Thảo lại vì Sơn Tảo mà bị thương, hắn cũng thật lòng hi vọng Hạ Thảo không có chuyện gì.
Sắc mặt Chử Lương càng thêm tái nhợt, vội hỏi, “Nàng như thế nào?”
Đại phu gật đầu một cái, “Người không có sao, nhưng vết thương có chút phiền toái, chỉ sợ ngày sau khó mà lấy trượng phu.”
Tuy nói tất cả mọi người đều hiểu, vết thương trên trán Hạ Thảo dài như vậy nhất định gương mặt sẽ hốc hác, nhưng lại nói rõ ra như vậy, trong lòng có chút không thoải mái.
Sơn Tảo đau lòng nhất, ôm Chử Vân Sơn khóc không ngừng, “Làm sao đây? Nếu không phải tại thiếp, Hạ Thảo cũng sẽ không như vậy!”
Vốn nàng muốn đem Hạ Thảo gả cho Chử Lương, nhưng bây giờ thì cũng khó nói rồi. Dung mạo của nữ nhân rất quan trọng, có thể lớn lên xấu xí, nhưng nhất định không thể bởi vì tác động bên ngoài mà trở nên hốc hác, bất kể là bởi nguyên nhân gì, rất khó kiếm