Tác giả: Tắc Nhĩ
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1343780
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/3780 lượt.
ẩm, nụ cười khổ trên môi vẫn không suy suyễn nhưng dường như nó đang chuyển dần thành một nụ cười lạnh nhạt suy sụp: “Bất kể thế nào, trước khi thiên kiếp của muội đến, Thanh Huyền nhất định phải tu thành tiên thân.”
Đi thẳng về phía Bắc, thời tiết ngày càng lạnh. Nửa tháng sau, Thanh Huyền đã đến Ninh An suôn sẻ.
Ninh An là thành trấn quan trọng nhất của phương Bắc, vì nằm trên đường giao thông huyết mạch nên mức độ phồn hoa và náo nhiệt hơn hẳn các thành trấn khác. Sau khi vào thành mới thấy, kẻ đến người đi, ngựa xe như nước phủ kín đường, vô cùng nhộn nhịp. Chu Ngưng vốn bám theo Thanh Huyền, nhưng lúc này đã chạy lăng xăng khám phá khắp nơi, thích thú đến độ không dám chớp mắt.
Là một tiểu hoa yêu, đạo hạnh thấp kém có thể hiện nguyên hình hoa yêu bất cứ lúc nào, thường ngày nàng chỉ dám ở trong núi sâu, không dám đến những nơi này, giờ có cơ hội hiếm hoi như vậy, sao bạc đãi bản thân được?
Nhưng khác hẳn Chu Ngưng, Thanh Huyền hầu như chẳng có hứng thú gì, chỉ tìm một người bán đồ chơi thổi đường hỏi thăm đường tới vương phủ Ninh An. Tình cảnh này, dù thân đang ở trong đám đông nhộp nhịp, hắn cũng cảm thấy mọi tiếng động đều cách xa mình vời vợi.
Vì sư phụ không ở bên cạnh…
Giọng nói kia hơi run rẩy, thật sự giống một con thú nhỏ bị vứt bỏ, vô cùng đáng thương thê thảm, cảm giác chua xót này đúng là có thể làm cho người ta tan nát cõi lòng!
Bất chợt, Thanh Huyền có chút không đành lòng.
Nói cho cùng, tiểu hoa yêu này bất chấp tất cả gia nhập tiên đạo cũng chỉ vì tên Ngọc Thự kia, cũng giống hệt như hắn. Nếu hắn thật sự nhẫn tâm vứt bỏ nàng thì có phải rất tàn nhẫn không? Dù sao, hắn với nàng cũng coi như người cùng cảnh ngộ!
Nghĩ vậy, Thanh Huyền liền thấy cảm giác thương hại và đồng cảm lan tỏa. Hắn ngoắc ngoắc nàng, thấy nàng vừa vui sướng vừa sợ hãi chạy lại, liền cắn đầu ngón tay vẽ bùa hộ mệnh vào lòng bàn tay nàng.
Thật ra đôi khi hắn cũng cảm thấy kỳ lạ, vì sao sư phụ lại dạy hắn các biện pháp giao tiếp với yêu ma quỷ quái, chẳng lẽ —
Suy nghĩ vừa lóe lên trong đầu, hắn đột nhiên hiểu ra, trong lòng chợt vui vẻ và sung sướng!
Quên đi, mặc kệ sau này tiểu hoa yêu này có thành tiên hay không, có vướng mắc với Ngọc Thự ra sao, tóm lại cũng là kẻ khốn khổ ở thế gian, nếu có thể giúp đỡ thì cứ giúp, coi như tích công đức cho bản thân!
******
Mấy ngày nay, Triệu Thịnh đang nhức đầu.
Là chuyện vui của Ninh An vương phủ. Y sắp thành thân, cưới con gái cưng của hữu tướng đương triều, ngay cả cô cô của y là Cửu công chúa kiêu ngạo cũng đích thân mang lễ vật chúc mừng đến làm chủ hôn. Nhưng đến lúc quan trọng nhất, khắp thành Ninh An râm ran những lời đồn đại khiến lòng người hoảng sợ.
Lời đồn đại đến từ một câu chuyện truyền thuyết ma quái.
Nghe nói, chỉ cần có cô gái vùng ngoài gả chồng vào thành Ninh An, nhất định phải hiến tế thủy quỷ trên sông An Trữ, nếu không toàn bộ thành sẽ chìm trong nước. Liên tục trong ba ngày, cứ nửa đêm sẽ có một con thuyền nhỏ xuôi dòng mang theo một cô gái mặc hỉ phục ở đầu thuyền, vừa chèo thuyền vừa hát những điệu hát khiến người ta sởn tóc gáy. Không ai có thể thấy rõ của hình dáng cô gái ấy, cũng không ai có thể đến gần chiếc thuyền kia, chỉ nghe tiếng hát, sau đó thuyền và người sẽ biến mất trong sương mờ.
Đến ngày thành thân, cô gái gả vào thành Ninh An sẽ xảy ra bất trắc, chết đột ngột!
Những lời đồn này không phải vô căn cứ, nghe nói năm trước nhà họ Lưu cưới một cô gái ở vùng ngoài về, không tin chuyện hiến tế thủy quỷ này, cô dâu mới đã chết đột ngột trên đường đưa dâu. Tuy rằng, sau khám nghiệm tử thi kết luận là chết vì phát bệnh nặng, nhưng vẫn xuất hiện rất nhiều lời đồn đại. Hơn nữa, năm trước vương gia gặp chuyện không may, những lời đồn đại dồn lại từ lâu càng được dịp lan tỏa, thực sự tạo ra hậu quả khủng khiếp.
Bây giờ, người Ninh An vương phủ cưới là con gái Hữu tướng đến từ kinh thành, ngay cả hoàng đế cũng cực kỳ coi trọng hôn sự này, phái đặc sứ đưa dâu, toàn bộ dân chúng thành Ninh An đều tập trung theo dõi Vương phủ, chờ đợi Ninh A phủ hiến tế thủy quỷ. Nhưng trong lòng Triệu Thịnh hiểu rất rõ, nếu vương phủ thật sự hiến tế thủy quỷ, chỉ sợ sẽ dính phải tin đồn, đến tai Hữu tướng vốn là người xưa nay không hề tin chuyện quỷ thần. Nhưng không hiến tế, y lo lắng cô dâu mới của mình thực sự xảy ra chuyện ngoài ý muốn, đến lúc đó, không biết phải nói thế nào cho phải!
Đúng lúc này, thị vệ đưa miếng ngọc kia tới, y vô cùng mừng rỡ!
Miếng ngọc này là tín vật của y và sư phụ.
Sư phụ y là một vị cao nhân có duyên gặp gỡ khi còn trẻ, tuy rằng tự xưng đạo sĩ nhưng rất nho nhã, nhìn chưa quá ba mươi, rất có cốt cách thần tiền. Hơn nữa, y đi theo sư phụ một thời gian, cũng biết sư phụ thực sự có bản lĩnh hơn người, càng sùng kính. Bây giờ, y sắp thành thân, rất hy vọng sư phụ có thể đến tham dự nhưng không có cách nào báo cho sư phụ.
Không ngờ, sư phụ lại xuất hiện vào lúc y buồn rầu nhất, sao không khiến y vui mừng? Tình