Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thề Nguyện

Thề Nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1343794

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3794 lượt.

đề tài trò chuyện của dân chúng mỗi khi rảnh rỗi, câu chuyện “cổ tích” kia càng đồn càng thật. Dù nói thế nào đi nữa, dân chúng trong thành Ninh An cực kỳ tin lời đồn này, phàm là những người chuẩn bị đón dâu, dựa theo tâm lý chỉ sợ “lỡ như” đều chuẩn bị ba loại gia súc, trái cây, nguyên bảo, nhang đèn đến sông Ninh An hiến tế thủy quỷ.
Mà Tố Bạch cô nương bán đậu rang ở Đông Thành lại là một nhân vật truyền kỳ ở trong thành Ninh An.
Nghe đồn, bát tự của nàng rất xấu, vừa sinh ra đã khắc chết cha ruột. Sau đó, mẹ nàng dẫn theo nàng gả cho ông chủ tiệm đậu rang đã mất vợ, có một ông thầy tướng vừa lúc đi ngang qua cửa tiệm đậu rang quả quyết phán rằng, nàng được tám tuổi sẽ khắc chết mẹ ruột, mười lăm tuổi sẽ khắc chết cha dượng. Nếu lập gia đình, chắc chắn sẽ khắc chồng khắc con, gây chuyện với quan phủ, khó giữ được tài sản, cửa nát nhà tan, một trăm phần trăm là Thiên Sát cô tinh!
Việc này cũng ầm ĩ một chặp, mọi người chỉ chậc chậc than thở, bàn tán mấy ngày rồi thôi, không có mấy người tin là thật. Nhưng ai ngờ, lúc Tố Bạch được tám tuổi, vào nửa đêm mẹ nàng đột ngột nhảy sông tự vẫn một cách khó hiểu. Cha dượng nàng lập tức hoảng loạn, mắng mỏ nàng là tai họa, kiên quyết muốn đưa nàng tới am ni cô. Tuy sau đó được hàng xóm láng giềng khuyên can,nhưng bắt đầu từ ngày đó Tố Bạch sống rất khổ sở. Đến lúc nàng hơn mười lăm tuổi, cha dượng nàng do trời mưa đường trơn nên ngã vỡ đầu mà chết, mọi người càng xem nàng như một ngôi sao chổi xui xẻo.
Ngôi sao chổi này cũng đã sắp hai mươi mà vẫn không có một bà mối nào đến cầu hôn, ngày thường âu sầu, buồn bã, dù gặp ai cũng không có lấy một nụ cười. Hơn nữa, nữ tử mở tiệm buôn bán thì phải xuất đầu lộ diện, chẳng phải việc vẻ vang gì, mà nàng ngày ngày mặc áo trắng bán đậu rang, nhìn kiểu gì cũng khiến người ta ngứa mắt. Nếu không phải Vương phi của Ninh An Vương phủ rất thích đồ ăn vặt trong tiệm của nàng, một tháng mua hơn phân nửa đậu rang của nàng, khen ngợi tài rang đậu của nàng với mọi người, chỉ e nàng muốn nuôi sống bản thân cũng là việc khó khăn!
Đương nhiên, ngoài việc lời đồn về bát tự xấu và Thiên Sát cô tinh, thì ngoài phố còn một lời đồn khác, ví như… nàng có mắt âm dương, có thể trông thấy ma quỷ. Cho nên nàng thường xuyên lẩm bẩm một mình, cử chỉ kỳ quặc, vân vân và mây mây…
Tóm lại một câu, đó là nữ tử không nên đến gần!
Nhưng nói như vậy, càng khiến Thanh Huyền có hứng thú với Tố Bạch.
Không hiểu vì sao, hắn vừa gặp nữ tử này, dù không biết nàng xinh đẹp thế nào, nhưng mà sự kiêu hãnh ẩn giữa đôi mày đó, trông cực kỳ giống sư phụ!
Sư phụ ơi sư phụ, quả thật là một ngày không gặp như cách ba thu….
Nghĩ thế, chân Thanh Huyền đã bước vào cửa hàng đậu rang.
Tiệm đậu rang không lớn, trong tiệm bày đầy hũ gốm chứa hoa quả khô, theo những gì trên nhãn ghi, có cái đã rang chín, có cái còn sống, trong đó có hạnh nhân, hạt điều, hồ đào, đậu phộng, hạt dưa, hạt dẻ, rực rỡ muôn màu, đầy đủ các loại. Mà phía trong cửa hàng còn đặt một cái nồi rất to, bên trong là những hạt cát màu đen bóng dầu, Tố Bạch đang cuốn ống tay áo, lặng lẽ rắc từng loại hương liệu vào, đảo rang liên tiếp, tay chân không ngừng.
“Cô chủ, hạt rang trong tiệm của cô nương thơm quá.” Thanh Huyền cúi thấp đầu, ngửi ngửi đống hạt dưa vừa mới rang xong, từng hạt từng hạt căng tròn, thơm giòn, quả thật rất thơm ngon. Tuy rằng còn cách xa một thước, nhưng vẫn có thể cảm nhận được sức nóng còn lại sau khi rang.
“Ở đây có hạt hồ đào, hạt bí đỏ, hạt dưa hấu, hạt bí đao, hạt thông, ngọt mặn đều đủ cả, công tử muốn mua loại nào?” Tố Bạch vẫn cúi đầu, không hề liếc qua nhìn Thanh Huyền một cái, nàng dùng giọng điệu cứng ngắc giới thiệu: “Đây là món nổi tiếng nhất của tiệm, hạt hồ đào đảo ba lượt , sau đó trộn cam thảo, quế, hồi hương vào chưng lên rồi mới rang cho tới khi vỡ ra, hương vị độc đáo thơm ngon, sau khi ăn xong dư vị kéo dài. Còn món này có tên là nhất phẩm hương, đều là loại hạt dưa trắng hạng nhất ở Đông Bắc, được ngâm trà và hương liệu, sau đó dùng lửa nhỏ rang lên, khiến cho hương vị thấm vào vỏ hạt, lúc ăn ngọt mà không ngấy, dù ăn nhiều cũng không bị nhiệt. Còn đây là hạt dưa hấu rang xì dầu, bỏ thêm chút hồi hương và nhục quế…”
Nghe nàng giới thiệu thao thao bất tuyệt như niệm kinh văn, Thanh Huyền lấy một hạt dưa đặt vào lòng bàn tay ước lượng, hắn đột ngột lên tiếng, kéo đề tài ra xa vạn dặm: “Đêm qua cô nương trông thấy nữ quỷ thật sao?”
Tố Bạch lập tức im lặng, khôngcòn giả vờ như không biết Thanh Huyền, nàng chỉ ngẩng đầu, vẻ lo lắng hiện lên đôi mắt hơi đỏ hồng lạ lùng: “Nếu công tử không tin thì cứ xem như ta ăn nói bậy bạ, việc gì phải đến hỏi ta?” Dừng một lát, nàng lại cúi đầu xuống, ngữ điệu lạnh lùng hơn: “Nếu công tử không mua đồ, vậy xin mời công tử đi cho, đừng cản trở ta buôn bán.”
Thanh Huyền mỉm cười, ánh mắt bám chặt lấy Tố Bạch vẫn luôn lạnh nhạt, đôi mắt hắn sáng quắc quan sát kỹ từng biểu cảm trên khuôn mặt nàng.
Quả thật!
Nữ tử lạnh lùng, kiêu ngạo này trông rất giống sư phụ!
Nghĩ vậy, hắn lập tức th