Tác giả: Tắc Nhĩ
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1343786
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3786 lượt.
ấy nhớ sư phụ da diết, quả thật như mắc bệnh tương tư!
“Ai bảo ta không mua?” Hắn cười rạng rỡ, chỉ vào đống hạt “Nhất phẩm hương” căng tròn: “Bán cho ta hai cân hạt này!”
******
Thiên Sắc đi theo Thanh Huyền đến thành Ninh An, đương nhiên nàng biết hắn đang ở trong Ninh An Vương phủ, đi theo hắn còn có tiểu hoa yêu Chu Ngưng.
Tuy nhiên, gần đây trong Ninh An Vương phủ đột ngột truyền tin ra, một vị khách của Tiểu vương gia Triệu Thịnh đột ngột mắc bệnh, thượng thổ hạ tả, thuốc thang không bớt. Ninh An Vương phủ đã mời không ít lương y trị liệu, nhưng uống bao nhiêu thuốc mà vẫn không khỏi!
Thiên Sắc đoán vị khách bị bệnh kia chắc chắn là Thanh Huyền, nàng cực kỳ nóng ruột.
Cơ thể của Thanh Huyền vốn đã không tốt, việc này nàng biết rõ, nàng bỏ rất nhiều công sức mới nuôi hắn lớn thế này, nàng tự thấy rất đáng mừng. Nhưng hôm nay, sao hắn lại đột ngột mắc bệnh vậy?
Do ăn phải thứ gì không sạch sẽ ư?
Hay là do cơ thể chưa kịp thích nghi với khí hậu nên mới mắc bệnh?
Cũng có lẽ là mới đến Ninh An, không hợp thủy thổ?
Cũng có khả năng mấy hôm nay liên tiếp ăn ngủ bên ngoài nên phủ tạng bị lạnh?
Thanh Huyền đi theo nàng từ nhỏ, toàn là ăn thánh phẩm như Hà Thủ Ô trăm năm, Tuyết Liên ngàn năm, những lang y tầm thường kê toa thì làm sao hữu hiệu cho được?
Trong tình thế cấp bách, Thiên Sắc bất chấp mọi thứ, nàng dùng thuật ẩn thân lẻn vào Ninh An Vương phủ, nàng bước thẳng vào phòng ngủ của Thanh Huyền.
Trong phòng ngủ, quả nhiên Thanh Huyền đang nằm trên giường xoay lưng ra ngoài cửa, hắn đang ngủ mê man, chiếc cằm ngày xưa đã nhọn giờ còn gầy đi một lượt, sao không khiến nàng đau lòng chứ?
Cầm cổ tay bắt mạch cho hắn, nàng phát hiện mạch tượng hắn vẫn bình thường. Thiên Sắc đoán chắc là gần đây hắn vội vã lên đường, mệt mỏi quá độ, nàng lập tức lấy một cái bình nhỏ bên hông, đổ một viên thuốc màu đen ra.
Trước khi đến Ly Sơn xin thần dược Ngưng Lộ, nàng tiện tay ngắt vài lá trà băng trên sườn dốc cách Ly Sơn ngàn thước. Mặc dù không trị được bách bệnh, nhưng cũng có hiệu quả bồi bổ thân thể.
Đặt viên trà băng vào môi Thanh Huyền, nàng muốn vươn tay gạt đi những sợi tóc hơi rối loạn của hắn. Nhưng không ngờ, Thanh Huyền đang mê man đã nuốt viên trà băng kia xuống, sau đó há miệng ngậm lấy ngón tay của nàng.
Giây tiếp theo, nàng thấy hắn mở mắt, ánh mắt ngập ý cười, dù nàng làm thế nào cũng không thể rút lại ngón hắn đang ngậm lấy, đầu lưỡi mềm mại bao bọc ngón tay nàng, mang đến cảm giúc ấm áp, tê tê và mờ ám. Nó tựa như một con gió nhẹ lướt qua trái tim nàng, trong phút chốc khiến cho ma chướng nàng vất vả đẩy lùi trong vài ngày gần đây đột ngột quay lại trong đầu. Mà giờ khắc này, hắn đã vươn tay ra ôm lấy thắt lưng nàng, không cho nàng giãy dụa.
Rốt cuộc, hắn cũng nhả ngón tay nàng ra, đôi môi mỏng như cười như không, câu hỏi ngập tràn sự bất mãn oán trách: “Sư phụ, người còn muốn tránh mặt Thanh Huyền đến khi nào?”
Sơ ý bị Thanh Huyền ôm chặt thắt lưng, không thể động đậy, Thiên Sắc vô cùng ngạc nhiên.
“Sao ngươi lại giả bệnh lừa gạt vi sư?” Chữ “lừa gạt” kia vô thức bị nhấn mạnh, sau khi thốt ra Thiên Sắc không hiểu vì sao lòng nghẹn lại, mày nhíu chặt, trái tim như bị vật gì đó sắc nhọn đâm vào, cực kỳ đau đớn, hai tay bắt đầu đẩy Thanh Huyền.
Nàng nhìn hắn trưởng thành, trước đây, hắn từng đùa giỡn vô lại trước mặt nàng, giả vờ đáng thương, nhưng chưa bao giờ lừa gạt nàng. Bây giờ, đứa trẻ này dần lớn lên, ngay cả hắn cũng bắt đầu muốn “lừa gạt” nàng sao?
Nàng đề phòng người ngoài, nhưng người cố tình lừa nàng lại là người ỷ lại vào nàng, cũng là người nàng tin tưởng nhất. Chẳng lẽ trong mắt hắn, nàng dễ bị lừa vậy sao?
Tuy chỉ là việc nhỏ nhưng đã chạm vào vết thương lòng. Thiên Sắc né đầu không nhìn Thanh Huyền, sắc mặt tái nhợt, cảm giác thất vọng và mất mát vô biên ùa tới, nhấn chìm nàng trong đó.
“Thật sao?” Thiên Sắc chần chờ xoay người lại quan sát, đã thấy hắn cố ý quay đầu tránh đi, lại ho vài tiếng, sắc mặt hơi ửng đỏ, thật sự không bình thường.
“Cuối cùng là làm sao?” Vừa rồi còn đầy hoài nghi, nhưng lần này rõ ràng là quan tâm sẽ bị loạn, Thiên Sắc không còn kiên nhẫn được nữa. Đỡ hắn ngồi lại giường, nhớ đến lúc hắn ở trên Yên sơn, lúc nào sốt cao cũng không giảm, nàng lo lắng đưa tay sờ trán hắn: “Khó chịu chỗ nào?”
Để mặc bàn tay lành lạnh kia đặt lên trán, Thanh Huyền yên lặng nhìn Thiên Sắc, đôi mắt gần trong gang tấc sâu không thấy đáy, sóng mắt khẽ lay động: “Lâu như vậy sư phụ mới tới, lại trốn tránh không gặp mặt Thanh Huyền, chẳng thèm quan tâm, Thanh Huyền vô cùng đau lòng.” Hắn cầm tay nàng, dán lên trái tim mình, lòng đột nhiên chua xót, sóng lòng dao động, dần lan ra biến thành đau đớn không nói nên lời: “Bây giờ Thanh Huyền đã mắc bệnh tương tư, rất nguy kịch, không có thuốc chữa rồi!”
Lòng bàn tay đặt trên ngực Thanh Huyền, cảm giác được nhịp đập mạnh mẽ và hơi nóng thiêu đốt. Nhịp đập ấy chạm vào lòng bàn tay nàng khiến trái tim n