Phúc Hắc Tổng Tài, Đừng Ăn Tôi
Tác giả: Tắc Nhĩ
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1343777
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3777 lượt.
Nói thật là, y không nhớ nổi sư phụ mình đến từ môn phái nào, không rõ là người hay tiên, nhớ tới lời tự giới thiệu của Thanh Huyền trước đó, lòng rất xúc động: “Lần này Thanh Huyền huynh đến Ninh An, không biết có chuyện gì phải làm, nếu có gì cần Triệu mỗ, xin đừng khách sáo!”
Thanh Huyền nhẹ nhàng uống một ngụm rượu, không nói thật mục đích của mình, chỉ mỉm cười: “Không dám làm phiền Triệu huynh, ta chỉ đi du ngoạn khắp nơi, chém yêu bắt quỷ, trừ ma diệt họa thôi, không có gì quan trọng.”
“Nói vậy, chắc là đạo thuật của Thanh Huyền huynh rất cao cường?” Nghe Thanh Huyền nói đến “chém yêu bắt quỷ, trừ ma diệt họa”, Triệu Thịnh càng hâm mộ hơn. Y cũng theo sư phụ học được chút bản lĩnh, nhưng thân phận đặc biệt, không thể đi du ngoạn tứ phương học hỏi thêm kiến thức, đành chôn chân ở Ninh An phủ này. Sau đó y khẽ thở dài: “Đáng tiếc tư chất của đệ ngu ngốc, đi theo sư phụ mà không học được chút bản lĩnh nào, đúng là phụ công dạy dỗ của sư phụ.”
Câu này có ý gì, Thanh Huyền đương nhiên hiểu nên không nói gì, chỉ có Chu Ngưng đang nhét đồ ăn đầy miệng vẫn thừa dịp chen vào, giọng điệu rất tự hào, đắc ý khoe khoang: “Đạo thuật của Thanh Huyền sư phụ rất cao cường, ngay cả hồ yêu tu hành mấy ngàn năm cũng phải ngoan ngoãn đưa tay chịu trói trong tay người —”
“Thật sao?” Ánh mắt Triệu Thịnh sáng ngời, lòng chợt nảy ra ý định.
Thanh Huyền quay sang liếc Chu Ngưng một cái, thầm mắng: “Đồ ăn đầy miệng còn nói được, không có việc gì thì đừng làm phiền!”
“Thanh Huyền huynh đừng khiêm tốn.” Triệu Thịnh là người thông minh, sao có thể bỏ qua cơ hội tốt này, lập tức dựa vào tình hình hạ thấp bản thân nhờ vả: “Mấy ngày nay Triệu mỗ đang đau đầu, không biết nên làm thế nào cho phải, mong rằng Thanh Huyền huynh nghĩa khí ra tay giúp đỡ.”
Thanh Huyền không tiện từ chối, đành bằng lòng: “Triệu huynh có chuyện gì cứ nói, chỉ cần Thanh Huyền có khả năng, nhất định không chối từ.”
Triệu Thịnh liền kể hết những suy nghĩ phiền muộn trong lòng mình. Cuối cùng, năn nỉ Thanh Huyền đi xem thử thật hư việc này.
Vì Chu Ngưng ở bên cạnh không ngừng xúi giục, ở hơn nữa bản thân Thanh Huyền cũng có chút tò mò và nghi ngờ những chuyện đồn đại yêu ma này rốt cuộc là gì, nên đã hạ quyết tâm giải quyết chuyện khó khăn này cho Triệu Thịnh.
Đương nhiên, hắn cũng có chút toan tính cho bản thân.
Việc này, hắn không thể từ chối, chỉ có thể kiên trì đến cùng, từ chối chẳng phải sẽ làm mất danh tiếng Thần Tiêu phái sao? Nếu thật sự có yêu ma quỷ quái hại người, hắn có thể dốc hết sức trừ diệt, đương nhiên là vì tích công đức cho bản thân. Nhưng nếu không ứng phó nổi thì càng tốt, sư phụ ở gần đó, có thể dùng cách này để sư phụ tự động xuất hiện!
Giờ tý đêm đó, Thanh Huyền dẫn theo Chu Ngưng – kẻ mặt dày nhằng nhẵng bám đuôi hắn, hai người dùng thuyền nhỏ Triệu Thịnh đã chuẩn bị đến sông An Trữ.
Đêm lạnh như dòng nước, tầng tầng lớp lớp mây mù che lấp vầng trăng cuối thu, không có một con thuyền nào trên sông An Trữ. Một lớp sương lạnh giăng trên mặt nước, giống như một lớp màn sa hay như một làn sương khói lững lờ trôi mang theo hơi lạnh khiến người ta run rẩy. Một giai điệu xa vắng chẳng biết truyền tới từ đâu, nó giật dờ trôi như gốc lục bình không rễ, đứt quãng, lúc có lúc không, giai điệu đó cực nhẹ cực xa xăm văng vẳng trên mặt sông An Trữ.
Nếu là năm năm trước, có lẽ Thanh Huyền sẽ bị không khí quái dị ở đây dọa cho tay chân run lẩy bẩy, tóc gáy dựng đứng, thần hồn nát thần tính. Nhưng hiện nay, hắn bình tĩnh kiệm lời, nắm chặt thanh kiếm Càn Khôn, trầm lắng yên tĩnh.
Theo sư phụ năm năm, hắn học được không ít bản lĩnh. Mỗi lần xuống Đông Cực mua thêm lương thực, hắn đều mượn cơ hội đó đi thu phục một vài thụ yêu thành tinh hoặc yêu quái, oán quỷ. Thứ nhất là để mở mang kiến thức, thứ hai là để rèn luyện thêm.
Nói thật, vào lần đầu hắn trừ ma vệ đạo, hắn đã đối đầu với một con sói xám tinh vừa hóa thành hình người, tuy chỉ mới được ba trăm năm đạo hạnh nhưng vẫn khiến hắn lo lắng không thôi. Con sói xám tinh kia biết mình ăn thịt quá nhiều người, sẽ không thể tránh khỏi trừng phạt, cho nên rất hung tợn, nó làm liều muốn giãy giụa đến cùng. Với tu vi của Thanh Huyền lúc đó, nếu muốn đối phó với sói xám tinh quả thật hơi khó khăn, nhưng cuối cùng chỉ dựa vào sự hung hăng không sợ chết, rốt cuộc hắn đã thu phục được con sói xám tinh đó.
Chu Ngưng hùa theo làm rộn, khiến người chèo thuyền hoảng sợ vội vã đưa thuyền cập vào bờ, vứt luôn mái chèo rồi nhảy phắt lên bờ.
“Có quỷ!” Ngón tay nữ tử kia lẩy bẩy chỉ vào đuôi thuyền, nàng ta nuốt nước miếng, giọng nói cũng run run: “Mới vừa nãy, ở đó đó!”
Thanh Huyền nhìn theo hướng nàng ta chỉ thì trông thấy một ngọn đèn đặt ở đuôi thuyền, dòng nước bên cạnh đang êm đềm trôi, đừng nói là quỷ đến cả một vòng xoáy nước cũng không có. “Có quỷ thật ư?” Hắn âm thầm quan sát nữ tử quái dị trước mặt, hắn cảm thấy nàng ta có ba phần giống người, bảy phần giống quỷ, đôi mày hơi nhăn đã dần d