XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thề Nguyện

Thề Nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1343785

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3785 lượt.

ần nhíu chặt lại, nét mặt càng ngày càng nghiêm trọng. Trầm ngâm một lát, hắn lặng lẽ giãn đôi mày ra, thấp giọng truy hỏi: “Con quỷ kia trông như thế nào?”
” Là… là một nữ tử… mặc áo đỏ… tóc… tóc tai bù xù… không có mặt… chỉ… chỉ còn nửa cơ thể… lơ lửng đi theo sau… sau chiếc thuyền của… của các người.” Nàng ta hơi co rúm lại, rồi ngồi xuống nhặt lấy nguyên bảo, đèn cầy và nhang đã rơi tán loạn trên mặt đất, dường như nàng ta rất hoảng loạn, lời nói không đầu không đuôi: “Sau đó, bỗng biến mất tăm.”
Chẳng lẽ, có quỷ thật ư? Thanh Huyền hơi nghi hoặc, hắn tự thấy mình từng gặp không ít oán quỷ, nếu nữ tử này không nói dối, vậy tại sao lúc nãy hắn không hề ngửi thấy mùi gì kỳ dị?
Chu Ngưng tinh mắt nhận ra nghi ngờ của Thanh Huyền, lập tức quan sát nữ tử đang ngồi nhặt đồ trên mặt đất một lượt. Cuối cùng, Chu Ngưng ngồi xổm xuống, hòa nhã giúp nàng nhặt lại tiền giấy, nhang đèn rơi vãi, giả vờ như lơ đãng hỏi: “Hơn nửa đêm, sao cô nương lại mặc đồ này, một thân một mình đứng ở đây?”
Nàng không trả lời, cúi đầu càng thấp. Một lát lâu sau, dường như nàng đã trấn tĩnh lại, giật lấy tiền giấy, nhang đèn trong tay Chu Ngưng, tựa như dầu muối đều không ưa, cũng không hề cảm kích lòng tốt của Chu Ngưng.
“Đó không phải là Tố Bạch sao?” Lúc này, người lái thuyền đã nhận ra nữ tử này, ông ta nói rõ thân thế lai lịch của nàng: “Nàng là con gái của ông chủ tiệm đậu rang ở phía Đông thành… Đúng rồi, hôm nay hình như là ngày giỗ của mẹ nàng, có lẽ nàng đến bờ sông đốt giấy tiền và nguyên bảo để bái tế mẹ.”
Bái tế vong linh?
Đơn giản vậy sao?
Thanh Huyền quan sát Tố Bạch mặc giá y đỏ thắm, hắn càng thêm nghi ngờ. Mọi người đều biết, khi bái tế vong linh người ta thường mặc đồ trắng, nhưng nữ tử này lại mặc áo cưới đỏ rực, nhìn kiểu gì cũng vô cùng bất ổn!
“Muốn đốt vàng mã, nguyên bảo ở đâu chẳng được, tại sao lại đến bờ sông này?” Trao đổi bằng mắt với Thanh Huyền, Chu Ngưng suy đoán rồi đảo tròn con ngươi. Nàng cố ý cất cao giọng, hỏi thẳng thừng: “Đêm hôm khuya khoắt, cô nương mặc giá y đỏ thẫm lang thang ở đây, chẳng phải muốn hù dọa người ta sao? Vừa trông thấy, ta còn tưởng là quỷ đó!”
Dường như bị kích thích bởi lời của Chu Ngưng, Tố Bạch đứng dậy, sống lưng cứng đờ thẳng tắp, nàng ngẩng đầu lên, mặt không cảm xúc nhìn về phía trước, từng lời khô khan như muốn cách xa người ngàn dặm: “Mười năm trước, mẹ ta tự vẫn ở con sông này, đến giờ vẫn chưa tìm thấy thi thể. Giá y này là mẹ đã chuẩn bị cho ta từ trước, ta thích mặc nó đến bái tế người vào đêm hôm khuya khoắt, xin hỏi thế thì liên quan gì đến các vị?”
Dứt lời, nàng lùi lại mấy bước, ngồi xuống một chỗ khác, bắt đầu thắp đèn cầy rồi đốt giấy tiền và nguyên bảo, cũng không nói thêm lời nào nữa.
Chu Ngưng phủi phủi tro bụi của tiền giấy bay lên bám trên quần áo, nàng chép chép môi liếc nhìn Thanh Huyền. Thấy Thanh Huyền đang lẳng lặng nhìn Tố Bạch, trong đôi mắt tối đen dường như lóe lên tia sáng, Chu Ngưng lập tức chạy qua, thấp giọng hỏi: “Sư phụ Thanh Huyền, nàng bảo nàng thấy quỷ đi theo sau thuyền của chúng ta, người có tin không?”
Áo cưới?
Nữ quỷ?
Tố Bạch?
Bái tế?
Sự trùng hợp cũng quá nhiều rồi?
Thanh Huyền chăm chú nhìn Tố Bạch đang trầm mặc một lúc lâu lâu, đôi mắt hắn càng sắc bén trong bóng đêm. Cuối cùng hắn rũ mắt xuống, hơi hơi nhíu lại, lông mi khẽ khàng rung động, dường như đang suy nghĩ điều gì. “Sự việc quá lạ lùng.” Khi mở mắt ra, hắn không nói gì chỉ như cười như không, rũ mắt xoay người quay về con thuyền nhỏ: “Chúng ta về Ninh An Vương phủ trước rồi bàn sau.”
******
Khi Thanh Huyền và Chu Ngưng về tới Ninh An vương phủ, Triệu Thịnh đang lo lắng bất an đi qua đi lại trong phòng. Vừa trông thấy Thanh Huyền quay lại, y vội vàng bước tới nghênh đón.
“Thanh Huyền huynh, thế nào rồi?” Triệu Thịnh nhíu chặt mày, một nếp nhăn hình chữ “Xuyên” hiện lên trên ấn đường, ngữ điệu có phần nôn nóng: “Chuyện ma quỷ đó là thật hay giả?”
“Đừng nói đến thật giả, Triệu huynh không nên quá lo lắng, sư bá lệnh cho ta đưa nửa mảnh ngọc quyết cho Triệu huynh. Như thế, thì dù thật có yêu ma quỷ quái cũng không thể tới gần Vương phủ được.” Thanh Huyền không định kể lại chuyện vừa rồi với y, hắn chỉ trả lời quanh co bốn lạng đẩy ngàn cân: “Nếu Triệu huynh vẫn lo lắng thì ta sẽ ở lại đây vài ngày, cho đến khi huynh bình an cưới được nương tử, có được không?”
“Ta mong mà còn không được ấy chứ.” Triệu Thịnh nặng nề gật đầu, dường như đã thở phào nhẹ nhõm. Nhưng lúc y xoay người sang chỗ khác, ở một góc độ Thanh Huyền và Chu Ngưng không thể nhìn tới, đôi mắt âm u của y hơi khép lại, nét mặt lạnh nhạt không có chút cảm xúc, khóe môi biếng nhác khẽ cong cong sắc bén.
******
Đêm đó, thật bình yên vô sự.
Sáng hôm sau, Thanh Huyền một mình ra ngoài hỏi thăm, thế mới hiểu thêm một vài chuyện có liên quan.
Nghe nói, lời đồn ma quỷ này đã có từ lâu, nhưng không hiểu vì sao trong hai năm gần đây mới rầm rộ lên, hơn nữa có mấy nhà cưới tân nương về đã xảy ra chuyện bất trắc nên lời đồn này dần biến thành