Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thề Nguyện

Thề Nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1343831

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3831 lượt.

xù lông lên.
“Dụ Lan, ta nói cho nàng biết, nếu nàng dám chán ta, ta sẽ hận nàng đến chết!” Khuôn mặt y trở nên hung hăng, đôi môi run run, tuôn hết những lời uy hiếp ra khỏi miệng: “Nếu nàng dám — cho dù ta thật sự phải đi, cũng phải moi mắt hắn, cắt mũi hắn, khiến hắn chết không toàn thây!”
“Lại giương nanh múa vuốt rồi, còn nói không phải ghen ư?” Nắm lấy tay Cứ Phong, Dụ Lan cười hệt như mèo ăn vụng, mang theo chút đắc ý, lúc này mới nói thật: “Chàng không phát hiện ra sao, hắn rõ ràng là một người phàm, nhưng lại có gần hai ngàn năm tu vi, thân thể như vậy đủ mạnh mẽ. Nếu chàng có thể sống nhờ thân thể ấy lâu dài, một lần vất vả suốt đời nhàn nhã, chẳng phải tiện hơn so với việc cứ mười năm lại đổi một thân thể người phàm sao?”
Biết được tâm tư của nàng, mới hiểu là vừa rồi bị lừa. Cứ Phong cắn răng nén giận trong lòng, mặc dù rất có hứng thú với lời nàng nói, nhưng vẫn hờn dỗi như trước, một lúc sau mới khó chịu hừ một tiếng: “Ta không thèm!”
“Xạo hoài!” Dụ Lan vừa bất đắc dĩ vừa yêu chiều ôm mặt y, tựa vào cổ, khuôn mặt nũng nịu, vô cùng thân thiết với nhân tình: “Không phải vừa rồi chàng nói muốn hầu hạ ta sao?”
“Ta hầu hạ cái đầu nàng!” Cứ Phong cười khẽ, ra vẻ khinh thường, nhưng lại đẩy nàng xuống giường, động tác thô lỗ cởi xiêm y của nàng. Tuy ăn nói ngang ngạnh nhưng rất mềm lòng, cùng nàng tận hưởng niềm vui hoan lạc từ trước đến nay, nhìn nàng như đóa hoa nở rộ dưới thân mình, thân thể nàng quay cuồng theo ngón tay y, nóng bỏng đáp lại những tất cả những đụng chạm.
Hai người quấn lấy nhau, y không muốn mình ở thế hạ phong, đây có lẽ là giới hạn tôn nghiêm cuối cùng của y. Có điều, tận đáy lòng y vẫn muốn hỏi một câu, nhưng không thể nào thốt nên lời.
Dụ Lan, những năm gần đây ta buộc lòng phải gửi hồn phách sống nhờ trong thân xác người khác, thứ nàng lưu luyến rốt cuộc là thân thể đẹp đẽ đó hay là hồn phách của ta?
Dụ Lan, thật sự cho tới bây giờ, nàng còn nhớ rõ khuôn mặt ban đầu của ta không?






Thanh Huyền dẫn Tố Bạch bước xuống con đường hoàng tuyền chỗ miếu Thành Hoàng.
Mấy năm trước Thanh Huyền đã từng đi qua con đường này với Thiên Sắc, bây giờ quay lại cũng không khác gì, nhưng Tố Bạch thì khác hẳn. Trước kia, mặc dù nàng từng nhìn thấy ma quỷ, nhưng nàng chưa bao giờ ngờ rằng mình sẽ gặp chuyện không tưởng thế này, đương nhiên nàng rất căng thẳng, chỉ qua có một đoạn đường mà phải lúc đi lúc nghỉ.
Thanh Huyền biết trên đường hoàng tuyền, con người rất dễ bị yêu ma quỷ quái bắt lấy hồn phách, mà Tố Bạch không biết Vãn Sinh Chú như hắn năm xưa, cho nên hắn phải vừa đi vừa đọc, rồi bảo Tố Bạch đọc theo, dùng thần chú kiểm soát tâm thần của mình tránh bị yêu ma quấy nhiễu.
Khi qua sông Tam Đồ, vẫn là người chèo thuyền năm xưa. Khi y trông thấy Thanh Huyền và Tố Bạch thì cực kỳ kinh ngạc.
Sự kinh ngạc này không chỉ là nét mặt của người chèo thuyền, mà khi đi ngang qua Y Lĩnh Thụ và Vọng Hương Đài, đám quỷ hồn, Đoạt Y bà và Huyền Y ông đều trợn mắt há miệng. Hai người đi đến điện Huyền Minh, khi Diệu Quảng Chân Quân đứng đầu tầng thứ nhất của Cửu Trọng Ngục trông thấy Thanh Huyền cũng tròn xoe mắt.
Thanh kiếm đó…
Diệu Quảng đứng trước cửa đại điện Huyền Minh, trơ mắt nhìn Thanh Huyền kéo Tố Bạch xông vào thẳng một mạch, không một ai có thể ngăn cản.
Thanh kiếm kia rõ ràng là thần khí, sao lại vừa tay tiểu tử này như vậy, còn có thể hấp thụ tinh hoa của mặt trời tạo nên sức ảnh hưởng lớn đến thế?
Nên biết, nơi U Minh Ti tối tăm sâu thẳm, có kết giới không gì phá nổi của Bắc Âm Phong Đô đại đế pháp lực vô biên thiết lập. Cho dù là Thiên Sắc tiên tôn chắc chắn cũng không phá nổi kết giới đó, nhưng thằng nhóc này…
Tiểu tử này, quả không phải người tầm thường như bề ngoài.
******
Một mạch xông thẳng vào, rất nhanh Thanh Huyền đã dẫn Tố Bạch đến ngoài cửa điện U Minh. Quỷ sai canh giữ cửa điện rõ ràng đông hơn bên ngoài rất nhiều, trông kẻ nào cũng hung thần ác sát, mặt xanh nanh vàng, vừa trông là biết rất khó chơi.
Bọn họ vừa trông thấy Thanh Huyền tiến vào U Minh Điện bèn lập tức xông tới!
Thanh Huyền kéo Tố Bạch ra sau lưng, tuốt vỏ thanh kiếm Càn Khôn, một luồng sáng chói lòa lan tỏa, đám quỷ sai lập tức tan tác tả tơi, ngã trái đổ phải, kêu rên thảm thiết. Tiếng động rất lớn đã chấn động đến U Minh Diêm Quân Bạch Liêm đang thẩm vấn tội hồn trong U Minh Điện.
“To gan!” Bạch Liêm đứng bật dậy cao giọng trách mắng, góc áo bào đen tung bay theo khí thế sắc bén của y, ngữ điệu rất nghiêm khắc, trong đáy mắt sâu xa tỏa ra tia sáng nghiêm nghị lạnh lùng, sát khí mãnh liệt âm thầm tản ra: “Là kẻ nào không biết sống chết, dám tranh cãi ồn ào, xông bừa vào U Minh điện?”
Giây lát sau, ngoài cửa U Minh Điện loáng thoáng hiện ra một bóng người cao ráo, hình dáng chưa rõ nhưng giọng nói đã truyền tới trước: “Tiểu sư bá, con là Thanh Huyền!”
“Là thằng nhóc ranh nhà ngươi ư?” Bạch Liêm nheo mắt lại trông thấy có một nữ tử đứng sau lưng Thanh Huyền, nhất thời y vui