Tác giả: Tắc Nhĩ
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1343860
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3860 lượt.
biến mất, câu này của Thiên Sắc chọc trúng chỗ hiểm của nàng, lát sau nàng khẽ hừ rồi kéo Cứ Phong ra ngoài.
Trông thấy đôi yêu nghiệt bỏ đi, Thiên Sắc bước tới đóng cửa phòng ngủ lại. Bây giờ nàng mới nhúng khăn tay rồi vắt lại lần nữa, nàng ngồi trước giường cẩn thận lâu khuôn mặt và cổ của Thanh Huyền.
Có lẽ, nàng nên giúp hắn lau sạch cơ thể, như vậy có lẽ hắn sẽ ngủ ngon hơn.
Ôm ý tưởng như vậy, nàng không nghĩ gì nhiều, bèn vén chăn rồi cởi áo tháo thắt lưng giúp hắn lau người.
******
Thanh Huyền chưa từng ngủ ngon như vậy, tuy rằng vẫn luôn nằm mơ, nhưng trong giấc mơ này sư phụ nở nụ cười xinh đẹp, dịu dàng săn sóc, không còn vẻ nghiêm túc và hững hờ ngày thường, khiến hắn say mê, lưu luyến. Nếu có thể nhìn sư phụ như thế này cả đời thì cho dù hắn ngủ mãi không tỉnh cũng được.
Nếu không phải chiếc khăn ấm áp lau qua cơ thể, mang đến sự thoải mái khó nói nên lời, có lẽ hắn vẫn sẽ không thoát khỏi giấc mơ. Đáng tiếc, đây là thời điểm cuối thu, sau khi chiếc khăn ấm áp lướt qua, một ít nước còn sót lại bị gió thổi qua khiến hắn cảm thấy lạnh run.
Vừa mở mắt, hắn liền trông thấy sư phụ ngồi trước giường, khuôn mặt vẫn trầm tĩnh không cười như trước, dường như người đang bận bịu gì đó.
Trong thời gian ngắn, hắn vẫn chưa hoàn toàn thoát khỏi giấc mơ, đương nhiên hắn vẫn chưa nhận ra sư phụ xuất hiện trước mắt mình là người thật hay là ảo giác, cho đến khi…
Đến khi chiếc khăn ấm áp trong tay sư phụ lướt qua vị trí mẫn cảm ở bên dưới của hắn, gió lạnh lướt qua, hắn bất giác nổi hết da gà. Lúc này hắn chợt hoảng hốt, hắn lớn như vậy rồi mà bây giờ nằm bẹp trên giường, từ đầu đến chân hết bị nhìn một lần rồi đến bị sờ một lượt.
“Tỉnh rồi?” Thiên Sắc không hề chớp mắt, tiếp tục giúp hắn lau người rồi lạnh nhạt hỏi: “Đã đỡ hơn chưa?”
Thanh Huyền ngơ ngác nhìn sư phụ, hắn quên mất phải gật đầu. Chỉ cảm thấy những ngón tay mảnh khảnh của nàng cách một lớp khăn lướt qua nơi mẫn cảm của hắn một cách cẩn thận, khiến hắn khó có thể kiềm chế nỗi kinh hoàng bùng lên trong trái tim, đôi tay bất giác run lên nhè nhẹ. Thậm chí, cái bản mặt xưa nay còn dày hơn cả tường thành của hắn cũng thoắt đỏ bừng.
Trong tình cảnh này, đối diện với người mình yêu mến, hắn khó lòng kiềm chế được phản ứng bình thường của cơ thể. Hắn cực kỳ xấu hổ, đầu óc trống rỗng, tri giác mất tự chủ mà chạy theo chiếc khăn kia như con ngựa hoang lạc đàn, dù cố thế nào cũng không kéo lại được.
Giúp hắn lau người xong, Thiên Sắc kéo chăn che lại cơ thể trần trụi của hắn, nàng xoay người đi, bấy giờ mới thầm thở phào nhẹ nhõm.
Mới vừa nãy, thật ra nàng không dám nhìn, nàng không những phải dựa vào tri giác lau người giúp hắn, mà lại còn phải giữ vẻ trấn tĩnh và lạnh nhạt bề ngoài. Thật ra, nàng phải liên tục niệm kinh, thế mới có thể áp chế tà niệm bùng lên trong lòng.
Dù sao, nàng chưa bao giờ làm những chuyện như thế, đây quả là lần đầu tiên!
“Sư phụ…” Thấy thái độ Thiên Sắc như chẳng có chuyện gì xảy ra mà nhúng nước vắt khăn. Thanh Huyền ôm chăn ngồi dậy, đầu óc rối loạn, khẽ khàng gọi Thiên Sắc, giọng nói hơi run rẩy.
“Ừ.” Thiên Sắc đáp lời, vẫn còn đang đắm chìm trong sự xấu hổ.
“Sư phụ…” Hắn khẽ gọi, lúc này giọng nói hơi cao lên, hình như càng run rẩy hơn.
“Ừ?” Thiên Sắc đáp lời, xoay người lại nhìn. Nàng chợt bắt gặp hắn cuộn chặt tấm chăn ngồi co ro một góc, nét mặt hắn trông rất đáng thương. Khoảnh khắc đó nàng chỉ nghĩ rằng hắn không khỏe. Thiên Sắc sốt ruột, tức khắc bước đến bên giường, thân thiết quan tâm: “Ngươi sao vậy?”
“Thứ nên sờ không nên sờ người đều sờ tất, cái nên nhìn không nên nhìn người đều nhìn bằng sạch…” Thanh Huyền cúi đầu khẽ khàng lẩm bẩm không rõ lời. Nhưng giây lát sau hắn ngẩng đầu nét mặt có phần đắc ý, giọng nói run run kia không giống đang khó chịu, rõ ràng là hắn quá mức kích động, cuối cùng hắn mới thốt ra lời đã chuẩn bị từ lâu: “Người không thể bội tình bạc nghĩa, nhất định phải chịu trách nhiệm với Thanh Huyền!”
Trong giây lát Thiên Sắc bị lời lẽ và phản ứng của hắn làm cho không biết nên cười hay nên khóc, nàng định đứng dậy lại bị hắn vươn tay kéo lại. “Chịu trách nhiệm thế nào đây?” Nhìn nét mặt chờ mong của hắn, nàng hơi bất đắc dĩ, đành cố tình xụ mặt nhíu mày nhìn hắn.
“Chi bằng để Thanh Huyền đời đời kiếp kiếp làm tiểu lang quân của người đi.” Đôi mắt hắn vụt sáng, tận dụng triệt để vẻ mặt tội nghiệp của mình, dường như nếu nàng không nể tình từ chối thì chính là tội ác tày trời, không thể dung tha.
Thiên Sắc dở khóc dở cười, trả lời không được mà không trả lời cũng không xong, chỉ đành cúi đầu thở dài: “Ngươi muốn làm tiểu lang quân của vi sư đến vậy sao?”
Thanh Huyền quả quyết gật đầu: “Sư phụ có thấy Cửu Công chúa kia không, chẳng phải luôn có một tiểu lang quân vênh váo kiêu ngạo, oai phong lẫm liệt đi theo nàng ta sao?” Hắn vô liêm sỉ kéo Dụ Lan và Cứ Phong ra làm ví dụ, lời lẽ cực kỳ kiêu hãnh: “Chỉ có những nữ tử có bản lãnh thì mới có tiểu lang quân theo bên cạnh.”
Những lời này của Thanh Huyền nếu để Cứ Phong nghe thấy,