Tác giả: Tắc Nhĩ
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1343858
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3858 lượt.
đương nhiên y tức nghiến răng nghiến lợi hận không thể lột da, róc xương của hắn ra. Mà Thiên Sắc cho dù biết chân tướng, nhưng trong tình huống thế này, đối diện với bộ mặt dày vô sỉ của Thanh Huyền, nàng chỉ đành giữ im lặng.
Thiên Sắc không đáp, Thanh Huyền thấy chẳng thú vị gì. Hắn quệt miệng, bỗng nhiên nghĩ tới điều gì đó, vẻ mặt đày hoang mang: “Sư phụ, gần đây Thanh Huyền thấy hơi kỳ lạ.”
“Hở?” Thiên Sắc không nhìn hắn, còn đang hiểu lầm hắn lại giở trò đùa không đứng đắn, nàng bèn thuận miệng đáp một tiếng: “Lạ cái gì?”
“Hình như gần đây Thanh Huyền trở nên lợi hại.” Thanh Huyền nhìn thanh kiếm Càn Khôn giản dị đang đặt bên gối, hắn càng nhìn càng thấy nó lạ lùng: “Chắc là vì thanh kiếm này.”
Trước kia, hắn vẫn luôn sử dụng thanh “Lục Kiếm Tiên” của sư phụ, ngày thường đa phần là hắn dùng cách thức điều khiển hồn kiếm, rất hiếm khi cầm kiếm. Nhưng thanh kiếm Càn Khôn này lại khác hẳn, mỗi lần rút kiếm, hắn đều cảm nhận thấy dường như có một sức mạnh vô hình từ chuôi kiếm dâng lên truyền vào tứ chi bách hải của hắn. Khi vung kiếm xuất chiêu sức mạnh phát ra to lớn đến độ cả hắn cũng thấy khó tin.
Như khi ở U Minh Ti, hắn không rõ sức mạnh lúc đó đến từ đâu, mà hắn lại có thể đối kháng với Bắc Âm Phong Đô đại đế.
Xem ra, hôm đó sư tôn truyền thanh kiếm này lại cho hắn, dường như người đã biết chuyện đó mới dám phó thác an nguy của sư phụ cho hắn.
“Đây là thần binh thời thượng cổ.” Thiên Sắc cũng theo tầm mắt hắn nhìn thanh kiếm Càn Khôn, sự nghi ngờ của nàng không kém cạnh gì hắn, nhưng nàng không nói rõ chỉ trấn an hắn: “Nó có thể phát huy được sức mạnh trong tay ngươi thì đó là duyên phận.”
“Nhưng mà Thanh Huyền lại có cảm giác, sau khi rút kiếm ra hình như Thanh Huyền hoàn toàn biến thành người khác.” Hắn vẫn hoang mang, khó hiểu: “Thanh Huyền không thể nói rõ đó là cảm giác thế nào nữa.”
Thiên Sắc mỉm cười, giây tiếp theo, nàng thốt ra một câu mà chính nàng cũng không ngờ tới: “Dù ngươi biến thành thế nào, ngươi vẫn mãi mãi là đồ đệ của vi sư.”
Thanh Huyền chợt sửng sốt, ngay sau đó hắn cấp tốc phản ứng, nghiêm trang chỉnh lại: “Sư phụ, người nói sai rồi.”
“Sai cái gì?” Thiên Sắc khẽ nhíu mày, hơi nghi ngờ.
Nàng quả thật không hiểu mình nói sai ở chỗ nào, dù thế nào đi nữa thì hắn vẫn mãi là đồ đệ của nàng, nàng sẽ dốc hết sức bảo vệ hắn, việc này có gì sai ư?
“Người phải nói…” Thanh Huyền đột ngột sáp đến gần Thiên Sắc, cười hắc hắc rồi tiếp lời: “Dù Thanh Huyền có biến thành thế nào thì mãi mãi vẫn là tiểu lang quân của người.”
Thanh Huyền lại tiếp tục nhắc tới “Tiểu lang quân”, khiến Thiên Sắc càng xấu hổ, không biết nên trả lời thế nào, bèn ho nhẹ hai tiếng tránh khỏi sự lôi kéo của hắn, nàng đứng dậy tìm y phục sạch sẽ khô ráo cho hắn.
“Sư phụ.” Kết quả là khi Thiên Sắc đưa quần áo đến thì Thanh Huyền lại gọi một tiếng, giọng nói ngập tràn vui sướng.
Thiên Sắc sợ hắn lại nói những lời kinh thiên động địa, tuy nàng lo lắng bất an nhưng chỉ đành nén lòng, kiên nhẫn hỏi: “Còn chuyện gì nữa?”
Trông thấy điệu bộ cẩn thận của sư phụ, nụ cười của Thanh Huyền càng rạng rỡ.
“Chuyện người hứa với Thanh Huyền, khi nào mới thực hiện?”
Quả nhiên, lại là những lời rung trời giật đất.
“Ngươi…” Thiên Sắc thấy đau đầu, nàng biết nếu mình còn trả lời qua loa nữa, chưa biết chừng hắn còn sẽ hỏi những lời còn trắng trợn và giật gân hơn. Nàng đành lắp bắp trả lời, không những giọng nói hạ xuống rất thấp mà đến cả biểu cảm cũng lúng túng, xấu hổ: “Chuyện này, ngươi phải cho vi sư chút thời gian cân nhắc, vì đây không phải chỉ là chuyện của hai người. Ta và ngươi là thân phận thầy trò, có liên quan đến thể diện và danh tiếng của Thần Tiêu phái. Nếu vội vàng, gấp gáp quá thì lại không ổn, tóm lại sẽ không ổn…”
Thiên Sắc nói những lời này một cách đứt quãng còn Thanh Huyền thì cực kỳ vui sướng: “Sư phụ, người thật sự đang cân nhắc chuyện thành thân với Thanh Huyền sao?” Lòng hắn ngọt như uống mật, vui vẻ không sao tả xiết, nhưng lại cố tình giả vờ giả vịt ngơ ngác khó hiểu: “Ý Thanh Huyền đâu phải vậy.”
“Hở?” Thiên Sắc trợn tròn mắt. Bây giờ sự xấu hổ, lúng túng của nàng không chỉ là chút chút thôi, mà nỗi ngượng ngùng đã ùn ùn kéo đến bao trùm lấy nàng. Vẻ lạnh nhạt, điềm tĩnh xưa nay hoàn toàn biến mất, mặt nàng vụt đỏ bừng, nóng ran lên. Nàng cắn môi, cúi đầu, chẳng biết phải làm thế nào.
“Ý của Thanh Huyền là khi ở trong Linh Lung Cục chẳng phải người đã hứa sẽ may một bộ áo đỏ làm hỉ phục để Thanh Huyền thành thân ư?” Thanh Huyền cười thầm, hỏi rất chậm rãi, thật hiếm khi trông thấy khuôn mặt đỏ bừng như ráng chiều của Thiên Sắc, càng nhìn càng thấy xinh đẹp: “Khi nào làm ạ?”
“Ngày mai vi sư sẽ đi lựa vải.”
Sau một lúc trầm mặc, rốt cuộc Thiên Sắc cũng mở miệng, vệt ửng hồng trên lúm đồng tiền lan ra đỏ ủng.
*****
Sáng hôm sau, Thanh Huyền vừa thức dậy đã vội vàng giục Thiên Sắc lên phố lựa vải cho hắn, điệu bộ vội vã kia trông còn nôn nóng hơn cả chú rể Triệu Thịnh.
Xưa nay Thiên Sắc vẫn chiều theo ý hắn, huống hồ gì chuyện này