Tác giả: Tắc Nhĩ
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1343859
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3859 lượt.
nàng đã hứa với hắn, nên tất nhiên không có gì phản đối, cũng không nói thêm gì cả.
Nhưng ai ngờ, hắn kéo nàng ra ngoài, không phải là đến tiệm vải mà là vào “Miếu Nguyệt lão” nổi tiếng nhất thành Ninh An.
Nghe đồn, hương khói ở “Miếu Nguyệt lão” rất thịnh vượng, thiện nam tín nữ đến rất đông. Hễ là thanh mai trúc mã đã đính hôn, hoặc là vợ chồng mới cưới, đều đến miếu nguyệt lão bái lạy để đa tạ Nguyệt lão se duyên tơ hồng. Thiên Sắc và Thanh Huyền đến rất sớm nên miếu Nguyệt lão rất im ắng, không có người nào khác ở đây.
“Sư phụ, Thanh Huyền có vật này muốn tặng người.”
Dường như đã có kế hoạch từ lâu, Thanh Huyền kéo Thiên Sắc đứng dưới tượng Nguyệt lão, lấy một vật ra khỏi vạt áo.
Đó là một cây trâm gỗ.
Tuy lúc trước, hắn từng tặng cho nàng một cây trâm gỗ lê rất mộc mạc, nhưng cây trâm lần này đương nhiên hao phí không ít tâm tư của hắn.
Cây trâm tử đàn lấp lánh ánh vàng, có thể thấy rõ dọc theo hoa văn là từng sợi từng sợi tơ vàng. Trên đầu cây trâm được cẩn một đóa hoa bằng bạch ngọc rất tinh tế, có thể nhận ra đóa hoa đó được khắc bằng từng nhát dao một. Mà sợi dây tua ngọc rũ xuống ở cuối trâm, tuy không phải là chất liệu hiếm có, nhưng từng hạt ngọc đều được mài sáng lấp la lấp lánh, xanh biếc ngọc ngà, nhẹ rung một cái chuỗi hạt sẽ phát ra âm tinh tang rất vui tai.
Đúng vậy, cây trâm này do Thanh Huyền tự tay làm. Không những hắn dùng từng dao từng dao khắc nên cây trâm gỗ và đóa hoa bạch ngọc kia, mà ngay cả chuỗi ngọc cũng là do hắn tìm đá thô rồi mang ra suối dần dần mài từng viên một.
Thật ra, những hạt ngọc trên cây trâm này chỉ là một phần nhỏ trong số ngọc hắn mài được, số còn lại hắn định tự tay đính lên mũ phượng sư phụ đội sau này.
Như thế, khi thành thân, hắn mặc y phục tự tay may, còn mũ phượng sư phụ đội sẽ do hắn tự tay làm.
Hắn rất hy vọng, hắn có thể mặc hỉ phục nàng may để thành thân với nàng, và càng hy vọng nàng có thể đội mũ phượng hắn làm trở thành thê tử của hắn.
“Thanh Huyền nghe nói, hẹn ước phu thê cần phải có tín vật.” Hắn cười tủm tỉm cài cây trâm ngọc lên mái tóc Thiên Sắc, trông thấy cây trâm kia càng tôn thêm vẻ đẹp và phong thái của Thiên Sắc, Thanh Huyền càng đắc ý, vui vẻ: “Sư phụ có tín vật gì trao đổi với Thanh Huyền không?”
Đã vô số lần hắn tưởng tượng dáng vẻ sư phụ khi cài cây trâm này, bây giờ xem ra cây trâm này rất hợp với người.
Thiên Sắc vẫn đang kinh ngạc, cho đến khi cảm nhận được trọng lượng cây trâm cài trên mái tóc, nàng mới hoàn hồn lại.
Tín vật trao đổi ư?
Nàng cười khẽ, đột ngột kiễng chân, lướt nhẹ môi mình trên đôi môi Thanh Huyền, sau đó nàng lập tức xoay người rời khỏi miếu Nguyệt lão.
Chỉ còn lại mình Thanh Huyền sững sờ đứng chôn chân tại chỗ, sau một lúc lâu mới kịp hoàn hồn, bấy giờ hắn ngạc nhiên mừng rỡ đuổi theo Thiên Sắc.
Từ xa xa, Tử Tô đứng dưới bóng cây nhìn Thanh Huyền và Thiên Sắc vô cùng thân thiết không coi ai ra gì trong miếu Nguyệt lão. Biết rõ lần này mình và sư phụ đến đây là vì trong người mang trọng trách, đáng lẽ phải tránh để người khác biết tung tích mới phải, nhưng càng nghĩ lại càng oán hận.
“Bọn họ vậy mà —” nhíu mi lại, nàng hít thở mạnh, chỉ muốn buông mấy lời độc địa không thèm kiêng nể cho hai con người kia, nhưng lại ngại Phong Cẩm đứng bên cạnh nên không dám lỗ mãng. Nhớ lại lần đó gây chuyện đâm chọt Thanh Huyền khiến Cẩm Phong tức giận, nàng vừa tức vừa hận, nhưng chỉ có thể nuốt uất ức vào lòng, căm giận chỉ trích: “Rõ ràng là danh phận thầy trò, làm trái luân thường không nói, bây giờ lại còn công khai chẳng chút xấu hổ, làm chuyện bại hoại đạo đức như thế, rốt cuộc có coi thể diện Thần Tiêu phái ra gì không?”
Nói đến đây, Tử Tô trộm nhìn Phong Cẩm, chỉ thấy vẻ mặt Phong Cẩm rất bình tĩnh và lạnh nhạt, giống như chẳng bận tâm. Tử Tô đột nhiên cảm thấy tâm trạng của mình hơi phức tạp. Nếu Phong Cẩm tức giận vì chuyện này nàng đương nhiên rất vui sướng, nói cho cùng nàng rất chướng mắt thầy trò Thanh Huyền, rất muốn biến hai người đó thành mối thù chung với sư phụ. Nhưng nếu thật sự như thế, lòng nàng lại cảm thấy chua chát vì chứng tỏ Phong Cẩm còn tình cảm với Thiên Sắc. Nàng không hiểu nổi tâm trạng của mình, như vừa muốn phỉ nhổ Thanh Huyền và Thiên Sắc, vừa muốn nghiền nát sự điên loạn sai lầm trong trái tim vì dường như lại thầm ngưỡng mộ họ.
Đúng vậy, nàng nhất định là điên rồi, nếu không sao lại thầm ngưỡng mộ hành vi bại hoại đạo đức của hai thầy trò kia? Nói thật lòng là nàng cũng có tình cảm khác thường với sư phụ, nhưng tình cảm này không được người đời chấp nhận, cũng không dung thứ cho nên nàng chỉ có thể đè nén, lén gạt đi, xấu hổ không dám nói cho người khác biết.
Nhưng hiện tại Phong Cẩm thờ ơ như vậy, khiến nàng cảm thấy không chắc chắn, càng nghĩ càng không biết rốt cuộc Phong Cẩm đang tính toán gì.
Một lúc sau y cũng không nói được lời nào, mãi cho đến khi đôi tình nhân kia biến mất, y mới thản nhiên thu hồi tầm mắt bước về phía trước, nói với Tử Tô một