Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thề Nguyện

Thề Nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1343833

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/3833 lượt.

Trông thấy Thiên Sắc nắm chặt đuôi roi tiên không buông, Tử Tô cố ý kéo căng “Kim giao tiên” như khiêu khích, hai bên bèn rơi vào thế giằng co giương cung bạt kiếm.
“Ngươi túm roi của ta làm gì?” Tử Tô nghiến răng nghiến lợi cất cao giọng: “Buông ra ngay!” Cô nàng kéo roi như uy hiếp. Tuy Tử Tô không sợ cái người được gọi là “Sư cô” này, nhưng mà chẳng hiểu vì sao thấy hơi chột dạ, vốn cô nàng thấy mình cây ngay không sợ chết đứng, giờ bỗng biến thành phô trương thanh thế.
“Dạy bảo ngươi.” Thốt ra ba chữ, Thiên Sắc lời ít ý nhiều bật thốt, giọng nói bình thản tựa như mạch nước ngầm dậy sóng, dòng chảy âm trầm hung hiểm hòa lẫn máu tươi nhuộm đẫm, tựa như có thể bùng phát bất cứ lúc nào, mang theo sự băng giá xé tim rách phổi, lạnh thấu xương tủy.
Hoàn toàn không ngờ Thiên Sắc sẽ nói thẳng như vậy, Tử Tô sững sờ, ngay lập tức nàng ta cất tiếng cười to chất chứa khinh thường tựa như vừa nghe một câu buồn cười nhất trên đời. “Ngươi dựa vào gì mà dạy dỗ ta? Dựa vào bối phận hay là danh tiếng của ngươi?” Tử Tô dùng ánh mắt khinh khỉnh liếc Thiên Sắc, nàng ta tung ra võ mồm cực nhanh, giọng điệu châm chọc Thiên Sắc rất rõ ràng. Mặc dù Tử Tô vẫn giữ nụ cười trên mặt, nhưng nếu để ý kỹ sẽ phát hiện nụ cười đó trống rỗng không một điểm tựa. Chớp mắt, một dự cảm xấu đột ngột như cơn lũ ùn ùn ùa tới xô đổ mọi thứ, nàng ta bỗng cảm thấy…
Nữ tử trước mắt, nói được sẽ làm được!
“Dùng đạo của người trả lại người thôi.” Thiên Sắc vẫn thản nhiên, lạnh lùng nhìn bàn tay Tử Tô bị tam muội chân hỏa thiêu cho da tróc thịt bong. “Đó là trả nợ cho Thanh Huyền, còn cái này là đòi vì Cứ Phong!”
Thuật pháp Thiên Sắc dùng không phải là yêu thuật mà là sức mạnh tự thân, có điều lúc này nàng chẳng buồn giải thích. Dù sao, Tử Tô cũng là con gái của Thừa Thiên Hiệu Pháp Hậu Thổ Hoàng Địa, trong mắt vị nữ thần kia tất cả những thứ gì khác biệt với tiên gia đều là đại nghịch bất đạo. Tử Tô thừa kế tư tưởng này, đương nhiên sẽ không ngoại lệ, cho nên Thiên Sắc không thèm giải thích. Hơn nữa, theo tính tình xưa nay của Thiên Sắc nếu không phải bây giờ đang là thời khắc mấu chốt, nàng tuyệt đối sẽ không nhúng tay vào.
Nếu Dụ Lan biết Tử Tô đánh trọng thương Cứ Phong, chỉ e là hủy đi đôi tay của Tử Tô thì vẫn còn quá nhẹ!
Tử Tô cắn chặt răng, không đáp, sự quật cường hiện lên trong đáy mắt, rất có khí thế heo chết không sợ nước sôi.
Thiên Sắc khẽ nhíu mày, đang muốn ra tay thêm lần nữa thì Phong Cẩm đột ngột đứng chắn phía trước Tử Tô, y không những dùng cơ thể che chở mà còn vươn tay niệm chú ngữ dập tắt tam muội chân hỏa mượn từ “Kim Giao Tiên” đang cháy.
“Sư muội, dừng tay!” Nét mặt Phong Cẩm nghiêm nghị, con ngươi lấp lóe tia sáng u ám, khi nhìn vào đôi mắt nàng ánh mắt ấy thoáng run rẩy, dường như đã tiết lộ tâm tư và cảm xúc của y giờ đây rất hỗn loạn. Giọng nói trầm thấp mang theo vài phần bi thương: “Nếu muội không nương tay nhất quyết thiêu tay phải của con bé, thì sau này con bé không thể dùng binh khí được nữa.”
“Vậy chẳng phải càng hay sao?” Thiên Sắc lẳng lặng nhìn vào mắt y, nàng không hề mảy may dao động vì sự xuất hiện bất ngờ của y, thần thái lạnh nhạt: “Tránh để nó cầm roi, gặp ai cũng đánh.”
“Sư phụ!”
Ở bên này, Thanh Huyền khẽ gọi.
Còn Cứ Phong, vết bỏng trên cổ nhờ được chân nguyên bổ trợ nên đã tỉnh táo lại. Nhưng mà, cơ thể y đã đạt đến cực hạn, bây giờ còn bị Kim Giao Tiên đánh trúng, thân thể đã suy yếu càng nhanh chóng mục nát, chiếc cổ trắng nõn dần sạm đen lại!
Phong Cẩm nhìn Cứ Phong, không cần bất cứ ai giải thích, y đã biết ngay đệ tử mình đã làm những gì, trong phút chốc y rơi vào tình thế khó xử.
Thiên Sắc xoay qua nhìn Cứ Phong, chẳng hiểu sao lòng chợt thấy đau xót. Trong khoảnh khắc đó, một cảm giác sợ hãi khó nói nên lời đột ngột dâng lên trong lòng nàng, tựa như tình cảnh Cứ Phong hấp hối chính là hình ảnh sau này của Thanh Huyền. “Ngươi cũng biết, vốn y còn có thể sống đến sáng mai, một roi này của ngươi, có lẽ chỉ đêm nay thôi y cũng không qua nổi.” Khi lại quay sang nhìn Tử Tô, giọng điệu Thiên Sắc lạnh lùng băng giá từng lời từng chữ mạnh mẽ hùng hồn.
Tam muội chân hỏa thiêu đốt trên cánh tay tuy đã được Phong Cẩm dập tắt, nhưng cơn đau trên tay không những không biến mất ngược lại càng lúc càng nghiêm trọng. “Là y đáng chết, có sống trên thế gian này thì cũng chỉ là yêu nghiệt, là tai họa.” Tử Tô cắn chặt răng, nén đau, lại còn cố tình khiêu khích chậm rãi ném ra một câu: “Chết sớm siêu thoát sớm!”
Nửa đêm trên sông gió lạnh hiu hắt, năm chữ “chết sớm siêu thoát sớm” này tựa như một câu thần chú ác độc, vọng vào tai Cứ Phong cực kỳ rõ ràng, chọt trúng chỗ đau trong lòng y. Thảng hoặc, Cứ Phong muốn cất tiếng nói gì đó nhưng lại động tới vết thương trên cổ khiến y có miệng mà không thể lên tiếng, đau đớn không chịu nổi, chỉ có thể khổ sở hít thở, cảm giác hoang vắng, thê lương trào dâng trong lòng.
“Con ả la sát này, kẻ đáng chết ở đây không ai khác ngoài ngươi!”
Ngay tức khắc, Thanh Huyền không thể nhịn thêm được nữa, đứng phắt dậy phẫn n