Tác giả: Tắc Nhĩ
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1343761
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3761 lượt.
“Tối qua nàng chỉ cắn chặt môi, không chịu nói một lời, bây giờ nàng cũng chỉ ‘Ừ’…” Thấy nét mặt và thái độ của nàng giờ phút này, nghĩ đến khi hai người tình ý nồng nàn đêm qua, đoạn mền bằng gấm trắng bị nàng túm chặt tựa như một đóa hoa nở rộ giữa những ngón tay thuôn dài, mang theo một vẻ đẹp lộng lẫy, phong nhã khác biệt, mỗi thứ mỗi vẻ. Hắn khẽ cười bỡn cợt, đôi mắt thâm trầm lấp lánh ánh nhìn say mê, cố tình kề sát nàng hơn, nửa oán thầm nửa đùa giỡn thì thầm: “Nàng cố ý sao…”
Không thể đáp trả một câu, nàng dùng trầm mặc trả lời hắn, kiểu trêu chọc này khiên nàng mất tự nhiên, tai đỏ ửng lên. Dù ban đêm quấn quít hoang đường thế nào cũng không quá đáng trách, nhưng đang giữa thanh thiên bạch nhật lại công khai thân thiết như vậy…
Thật hơi quá mức.
Nhưng, may mà Thanh Huyền không tiến thêm một bước làm càn, hắn nhẹ nhàng ôm lấy nàng, hơi thở nóng hổi vờn quanh tai, quanh gáy nàng: “Lúc trước, nàng đã hứa sẽ tự tay may hỉ phục cho ta, bây giờ nàng quên rồi sao?”
Nhắc mũ phượng rồi lại nhắc hỉ phục, dù nàng có giả vờ câm điếc thì chuyện “thành thân” cũng không tài nào tránh khỏi. Thiên Sắc mất tự nhiên miễn cưỡng nở nụ cười, nàng kiễng chân, hiếm khi vươn tay chủ động ôm lấy cổ của hắn, áp mặt mình vào lồng ngực hắn, cảm nhận được nhịp tim mạnh mẽ trong lồng ngực Thanh Huyền: “Ngày mai ta đi mua vải may hỉ phục là được.”
Không ngờ nàng lại đồng ý dễ dàng vậy, Thanh Huyền hơi hoảng hốt, nhưng phần lớn vẫn là vui sướng, hắn cũng không quá mức để tâm.
“Ta đi cùng nàng.” Thanh Huyền thuận thế ôm bờ vai của nàng, một tay nắm lấy bàn tay nàng, bao bọc bàn tay lạnh lẽo của nàng tựa như kén bướm bao bọc chặt chẽ cánh bướm đẹp rực rỡ và hoa lệ bên trong.
“Không cần.” Thiên Sắc bình thản từ chối, cảm nhận được hơi ấm tỏa ra từ hắn tựa như một dòng suối nóng bốc hơi nghi ngút nhuốm đẫm rèm mi của nàng, khiến đôi mắt ướt nhòe, nhưng lời thốt ra miệng lại nhẹ nhàng hờ hững. Thấy hắn dường như muốn phản đối, nàng lại bổ sung: “Ngươi ở lại đây làm mũ phượng đi, dù ta chưa từng may mắn đội qua nhưng cũng biết thứ đó không dễ làm.”
Thanh Huyền ngẫm thấy rất có lý nên cũng không quá cố chấp. Tuy Thiên Sắc không nói rõ, nhưng hắn biết nàng không muốn hắn xuống Yên sơn, rời khỏi Đông Cực là vì an toàn của hắn, nên hắn không thể quá ngang bướng vào lúc này. Nói lại, hắn biết làm mũ phượng không đơn giản, còn khó hơn làm cây trâm gỗ đàn tơ vàng trước kia.
******
Sáng hôm sau, Thiên Sắc xuống núi, Thanh Huyền ngoan ngoãn ngồi trước bàn uốn trúc rồi dán giấy lên hết lớp này đến lớp khác, xếp được khoảng chừng sáu mươi bốn lớp, sau đó hắn thật cẩn thận tạo hình mũ phượng. Sau khi tạo được hình dáng ban đầu, hắn lại tỉ mỉ phủ một lớp sa tanh đỏ lên, tạo đường nét, cẩn bạc, kết ngọc phỉ thúy…
Những việc này nghĩ thì dễ nhưng làm rất khó, từng bước đều không đơn giản, hắn không dám qua loa sơ sài hay mất tập trung, chỉ sợ lỡ bất cẩn một chút là kiếm củi ba năm thiêu một giờ.
Ý tưởng tạo nên chiếc mũ phượng tự tay Thanh Huyền làm cho Thiên Sắc rất độc đáo, hắn định dùng sợi tơ xâu những hạt ngọc lại thành hình con bướm đa dạng rồi kết lên mũ phượng, sau đó dùng tơ kết những hạt ngọc thành dây tua ngọc dài rũ xuống.
Tóm lại, hắn dốc hết sức làm chiếc mũ phượng thật tinh xảo, như vậy khi Thiên Sắc đội trên đầu mới có thể tôn lên phong thái và nét đẹp của nàng.
Nhưng đúng vào lúc hắn kết những chuỗi ngọc lên mũ, hắn mẫn cảm phát hiện tiếng bước chân rất khẽ vọng từ cửa tới.
“Thiên Sắc, nàng về rồi à…” Theo bản năng xoay người lại muốn xem đoạn vải đỏ nàng mua, nhưng Thanh Huyền bất ngờ phát hiện người xuất hiện ở cửa không phải là Thiên Sắc!
Người đến là Nam Cực Trường Sinh đại đế và một nam tử xa lạ mặc áo bào xanh ngọc.
“Sư tôn?” Thấy Nam Cực Trường Sinh đại đế đến, Thanh Huyền hoảng hốt, vội vàng buông những hạt châu và kim chỉ xuống. Trong khoảnh khắc, có lẽ là hắn hơi chột dạ, trượt tay để đám hạt ngọc rơi loạn xạ trên bàn, có mấy viên thậm chí còn rơi trên mặt đất bắn lên cao rồi lăn đến bên chân Nam Cực Trường Sinh đại đế.
Thanh Huyền cực kỳ xấu hổ!
Sư tôn đích thân đến Yên sơn, hắn không xuống núi ngênh đón đã là thất lễ. Bây giờ còn để sư tôn bắt gặp hắn đang làm mũ phượng…
Được rồi, thật ra hắn cũng thấy mình không có gì đáng để chột dạ cả, dù sao sớm muộn gì sư tôn cũng biết chuyện của hắn và Thiên Sắc. Sư tôn ủng hộ cũng tốt, phản đối cũng được, hắn đều quyết làm theo ý mình. Chẳng qua, khi sư tôn nhìn thấy chiếc mũ phượng còn đang dang dở ở trên bàn, thì ông cực kỳ kinh ngạc, sau đó nhíu chặt mày.
Thanh Huyền bỗng cảm thấy hơi bất an. Cảm giác này tựa như con rể lần đầu gặp nhạc phụ, trái tim đập ầm ầm không ngừng trong lồng ngực.
Trong phút chốc, Thanh Huyền không dám chắc mình có đang đỏ mặt hay không, nhưng tai hắn nóng bừng lên là thật. “Thiên Sắc nàng xuống núi…” Theo phản xạ hắn muốn giải thích Thiên Sắc đang ở đâu, nhưng hắn đột ngột ý thức được mình ở trước mặt sư tôn lại gọi thẳng lên Thiên Sắc là không ổn, hắn lập tức sửa lời, hơi lắp bắp, lúng t