Tác giả: Tắc Nhĩ
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1343755
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3755 lượt.
ân thể làm một, ma lực tăng gấp trăm lần, đến mức không có ai chống lại nổi.
Vạn năm trước, thần ma đại chiến, trời đất ngả nghiêng, lục giới long trời lở đất. May mắn Bắc Cực Trung Thiên Tử Vi đại đế mượn sức mạnh của nhật nguyệt, mở thần khí thượng cổ cung Hậu Nghệ, tách hồn phách của Lâu Tung Quân ra khỏi thân thể kia, sau đó phong ấn y và yêu ma hung ác nhất trong Bách Ma Đăng. Yêu Kiêu Quân may mắn thoát được, dẫn theo tàn binh bại tướng chiến bại trở về ẩn nấp ở ma giới, lập lời thề sẽ trả thù. Sau trận ác chiến đó, nghe nói Bắc Cực Trung Thiên Tử Vi đại đế bị thương nặng, vì phải giữ gìn tinh khí nhật nguyệt và cân bằng non sông trong thiên địa nên từ đó về sau ít ra khỏi Tử Vi viên, vì vậy các vãn bối đời sau thành tiên thành thần, hầu như không có ai may mắn được gặp mặt Đế quân.
Chuyện ma giới náo loạn ba ngàn năm trước là do Yêu Kiêu Quân nghe nói Bắc Cực Trung Thiên Tử Vi đại đế đã lâu không xuất hiện, nên đã xách động ma giới đại náo, âm mưu phá phong ấn Bách Ma Đăng, giải phóng Lâu Tung Quân. Đáng tiếc, lúc Lâu Tung Quân đang phá Bách Ma Đăng, nàng và Phong Cẩm liên thủ phong ấn Bách Ma Đăng lần nữa, khiến âm mưu của Yêu Kiêu Quân thất bại hoàn toàn.
Mấy ngàn năm nay, không biết Yêu Kiêu Quân trốn ở đâu tu hành, bây giờ phong ấn Bách Ma Đăng sắp hết hiệu lực, thiên kiếp của nàng lại sắp tới, sợ là có liên thủ với Phong Cẩm cũng không thể phong ấn lại Bách Ma Đăng.
“Bình Sinh” mà Yêu Kiêu Quân nhắc đến chẳng lẽ là tục danh của Bắc Cực Trung Thiên Tử Vi đại đế sao? Vì sao lại nói nàng nhận tinh khí của đế quân? Tất cả những chuyện này là sao? Nếu nàng nhớ không lầm, nàng và Bắc Cực Trung Thiên Tử Vi đại đế không cùng xuất hiện, chưa từng gặp mặt, ngay cả trước đây, lúc nàng và Phong Cẩm vì cứu mạng Ngọc Thự đã đến Bắc Cực Tử Vi viên xin một nhành hoa Khuê Uy để đúc lại nguyên thần cho y, cũng chưa từng nhìn thấy Bắc Cực Trung Thiên Tử Vi đại đế, mà chỉ gặp thần quan hầu hạ đế quân – Vân Trạch thần quân.
Lúc này, trong đầu Thiên Sắc có vô số thắc mắc nhưng không nghĩ sâu, chỉ nhìn chằm chằm về phía phát ra giọng nói kia.
Quả nhiên, trong bóng tối xuất hiện một bóng người.
Đó là một thân thể cực kỳ quái dị.
Một nửa là hình dáng đàn ông cứng rắn, nửa còn lại là nử tử vô cùng yêu ma, đôi mắt phượng hẹp dài nhướng lên, vừa nhìn đã thấy cực kỳ đáng sợ, cực đoan đến kỳ dị.
Đây chắc là thân thể Yêu Kiêu Quân và Lâu Tung Quân dùng chung, chỉ là bây giờ trong thân thể chỉ có hồn phách của Yêu Kiêu Quân.
Mãi đến khi Yêu Kiêu Quân xuất hiện, Ôn thú kia mới bừng tỉnh, chạy vội tới chân Yêu Kiêu Quân, nhìn chằm chằm Thiên Sắc và Chu Ngưng bằng đôi mắt thú lạnh thấu xương.
Đúng vậy, lần trước, kẻ dùng phép thuật bao vây Ngọc Thự và Chu Ngưng chính là Yêu Kiêu Quân. Lúc ấy, nếu không phải thiếu niên kia đuổi theo Ôn thú đến gần rừng cây khiến ả rối loạn tinh thần, làm mất hiệu lực thuật che mắt thì ả đã bao vây Ngọc Thự thêm ít ngày nữa rồi. Lúc đó, ả đứng ở một nơi bí mật quan sát, làm kiểu nào cũng không thể nhìn ra lai lịch của chàng thiếu niên, chỉ phát hiện quan hệ của chàng thiếu niên với tiểu hoa yêu cũng không tệ. Cho nên, lúc này mới sai Ôn thú bắt tiểu hoa yêu, định dụ thiếu niên kia xuất hiện.
Không ngờ, không dụ được hắn đến đây lại dụ được tiểu tước nhi có quan hệ không tệ với Bắc Cực Trung Thiên Tử Vi đại đế, đúng là niềm vui cực lớn.
“Cũng coi như tiểu tước nhi nhà ngươi có mắt, nhận ra bản Ma quân.” Yêu Kiêu Quân bán nam bán nữ mỉm cười duyên dáng, nhìn từ đầu đến chân Thiên Sắc thật kỹ, lúc này tiếp tục lười biếng mở miệng: “Hai giới thần ma ngừng chiến vạn năm, lục giới này thật sự thái bình, rất buồn tẻ. Đợi đến khi trăng tròn, Bách Ma Đăng hoàn toàn sụp đổ, huynh trưởng của ta sẽ được tự do! Đến lúc đó, nhất định phải khiến lục giới nhộp nhịp một phen.”
“Thật không?” Thiên Sắc khẽ liếc vết thương đã gần như khép lại trên đùi Chu Ngưng. Nàng hơi siết nắm tay, cảm thấy sức lực của mình ngày càng ít dần, chỉ có thể cứng rắn và trấn tĩnh chống đỡ. Sắc mặt không hề biến đổi đối đáp lại, không bộc lộ sự lo lắng vì sức mạnh bản thân không đủ: “Nếu ta đã phong ấn Bách Ma Đăng một lần, đương nhiên có thể phong ấn lần hai, lục giới nhộn nhịp hay không, cũng không đến phiên Yêu Kiêu Quân quan tâm.”
“Tiểu tước nhi, ngươi đúng là tự biến mình thành nhân vật đặc biệt.” Nghe Thiên Sắc nói xong, Yêu Kiêu Quân cười đầy vui vẻ. Thật ra, vừa rồi lúc Thiên Sắc vươn tay đặt lên vết thương của Chu Ngưng, Yêu Kiêu Quân đã nhìn thấy vết thương cũ chưa khép lại trên bàn tay nàng. “Nếu không phải ngươi nhận được tinh khí của Bình Sinh thì sao có duyên tu thành tiên, hơn nữa tu vi không đủ vạn năm sao có bản lĩnh phong ấn Bách Ma Đăng? Bây giờ, tinh khí của Bình Sinh trên người ngươi đã không còn bao nhiêu, bản thân ngươi còn khó giữ nổi, thế mà dám ngông cuồng khoác lác ——” nói đến đây, ả cố ý chậc chậc không ngừng, giống như chê cười Thiên Sắc không biết tự lượng sức mình.
“Ta có bản lĩnh hay không, phải thử một lần mới biết được.” Thiên Sắc ổn định lại tinh thần, khôn