Tác giả: Tắc Nhĩ
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1343752
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3752 lượt.
g hề bị ả khiêu khích. Biết bản thân không có cơ hội thoát ra nên nhân cơ hội này ném Chu Ngưng ra, cao giọng nói với Hoa Vô Ngôn vấn trốn bên ngoài: “Hoa Vô Ngôn, ngươi mau mang Chu Ngưng đi trước, lập tức đến Đông Cực —”, nàng vốn định nói Hoa Vô Ngôn đi tìm Thanh Huyền, nhưng nghĩ lại, Yêu Kiêu Quân không biết định bắt Thanh Huyền với mục đích gì. Lúc này, Thanh Huyền đến đây cũng không giúp được gì, chỉ sợ còn tìm đến cái chết vô nghĩa, lập tức sửa lời: “Không, đừng đi Đông Cực, đến Âm ty hoặc Ngọc Hư Cung!”
Đúng vậy, nếu là Bạch Liêm hoặc Phong Cẩm, thậm chí các sư huynh đệ khác đều có thể giúp nàng một tay, còn Thanh Huyền đến đây, chỉ sợ lại khiến nàng rối loạn.
Hoa Vô Ngôn đón được Chu Ngưng, biết bây giờ thoát được ai hay người đó, không nói gì vô nghĩa nữa, biến mất trong chớp mắt.
“Tiểu tước nhi, ngươi tìm kiếm sự giúp đỡ sai rồi!” Yêu Kiêu Quân thờ ơ lạnh nhạt với tất cả, tựa như không thèm để ý đến hành động của Thiên Sắc, chỉ mở miệng nhắc nhở: “Ngươi nên bảo con hồ yêu kia đưa tiểu hoa yêu đến Tử Vi viên xin giúp đỡ mới đúng! Vậy thì ta mới biết, ngươi và Bình Sinh rốt cuộc có quan hệ gì…”
Cuối cùng, ả thoáng dừng lại, đôi mắt sắc bén, vẫn mỉm cười hung ác, chỉ là trong ý cười đột nhiên ngập tràn mùi máu tàn khốc, lạnh lẽo thấu xương: “Nhưng dù cho Bình Sinh có tới thật, thì cũng chỉ có thể thấy xác ngươi mà thôi!”
Hoa Vô Ngôn vác Chu Ngưng nhanh chóng rời khỏi hang động Yêu Kiêu Quân ẩn mình.
Sau khi hoàn hồn lại, Chu Ngưng phát hiện mình đã mang đến phiền phức cực lớn, chưa biết chừng còn nguy hiểm tới tính mạng cho Thiên Sắc. Nàng nóng ruột, cuống cuồng, còn Hoa Vô Ngôn bề ngoài trông có vẻ bình tĩnh nhưng lòng cực kỳ hối hận và tự trách.
Giờ Thiên Sắc đang giằng co cùng Yêu Kiêu Quân, không biết y có thể dẫn cứu viện tới kịp hay không nữa. Mà dựa theo ánh mắt lúc nãy của Yêu Kiêu Quân thì chỉ e ả sẽ không để Thiên Sắc còn sống mà rời khỏi hang động. Nếu truy cứu đến cùng, việc này là do y khoanh tay đứng nhìn để mặc tình thế nghiêm trọng đến mức đó, ít nhiều gì y cũng phải gánh vác trách nhiệm. Nếu lỡ như Thiên Sắc xảy ra chuyện bất trắc gì, vậy không những y sẽ cực kỳ hao tổn công đức mà chỉ e sau này khi được phi thăng, đám tiên quân ở Ngọc Hư cung sẽ chẳng cho y sống thoải mái được.
Nhưng, nếu không khoanh tay đứng nhìn thì phải làm thế nào? Dù trước đây y đã biết việc Ôn thú bắt Chu Ngưng là rất nghiêm trọng, y muốn ra tay can thiệp. Nhưng kế hoạch của Yêu Kiêu Quân đã được bố trí từ lâu, có thể xem là đâu đã vào đó, y mà xen vào việc này thì còn sống yên ổn được nữa ư?
Nói qua nói lại, Hoa Vô Ngôn ơi là Hoa Vô Ngôn, chẳng lẽ đúng như lời Thiên Sắc cô nương đã nói, ngươi nhàm chán quá nên cứ thích lo chuyện bao đồng… chẳng lẽ gần đây ngươi rảnh hơi lắm sao?
Chu Ngưng thấy Tử Tô lòng thầm kêu khổ, nàng chán nản, tại sao người xuống núi không phải là Ngọc Thự mà là cái đứa chẳng phân rõ phải trái này chứ. Nếu là Ngọc Thự, mặc dù y sợ nàng quấn lấy mình, nhưng nàng dày mặt một chút kể hết với y thì Ngọc Thự sẽ không dám chậm trễ. Còn cô ả Tử Tô ngang ngược này lại từng có thù với sư phụ và sư tôn nhà mình, mà chuyện cầu viện lại quá gấp gáp, nếu nàng ta cố tình làm khó vậy thì nguy lắm. Nghĩ vậy, Chu Ngưng kéo tay áo Hoa Vô Ngôn, nhỏ giọng nói rõ lo lắng của mình, ra hiệu bảo Hoa Vô Ngôn cứ tìm chỗ tránh Tử Tô trước đã. Nhưng Hoa Vô Ngôn lại không màng tới ân oán của hai thầy trò Thiên Sắc và Tử Tô, y vất vả lắm mới tìm thấy người xuống Tây Côn Luân để báo tin, sao y có thể bỏ qua người này mà chờ người kế tiếp được, y bèn lập tức bước tới chào hỏi.
Dù gì thì gan Tử Tô có to tới mức nào chẳng lẽ có thể mặc kệ tính mạng của Thiên Sắc sao?
“Xin chào tiên cô!” Quyết tâm, Hoa Vô Ngôn nở nụ cười, bỗng thấy khuôn mặt anh tuấn phóng khoáng của mình vặn vẹo một cách mất tự nhiên, đến cả cách chào hỏi và thi lễ cũng rất lạ lùng, như không còn là mình nữa.
Chu Ngưng bất đắc dĩ, đành theo sau Hoa Vô Ngôn, cúi đầu xuống, dáng vẻ co quắp.
“Hồ yêu?” Tử Tô vừa thấy Hoa Vô Ngôn lập tức đề phòng, rồi lại thấy Chu Ngưng đứng sau Hoa Vô Ngôn, đương nhiên cũng nhớ tới thù hận của mình và thầy trò Thiên Sắc, sắc mặt bất giác càng khó coi. “Ngươi lén lút giấu đầu giấu đuôi, rốt cuộc là có âm mưu gì?” Cất cao giọng, nàng ta không hề khách sao, hét toáng lên.
Hoa Vô Ngôn không thèm so đo với nàng ta, chỉ nén giận lựa lời: “Tiên cô, lần này tiểu sinh đến đây là có chuyện quan trọng muốn cầu kiến…” Dừng một lát, Hoa Vô Ngôn chỉ sợ mình cầu kiến một người thì sẽ chậm trễ, bèn dứt khoát kể tên tất tần tất những người mình biết tên: “Lam Không tiên quân, Quảng Đan tiên quân, Mộc Phỉ tiên quân, Linh Sa tiên quân…” Xuất phát từ việc xưa nay không thích gặp Phong Cẩm, y nói một mạch cho đến cuối cùng mới không cam lòng bổ sung: “Nếu tất cả họ đều không có mặt, vậy cho tiểu sinh gặp Phong Cẩm cũng được!”
Hắn không bổ sung câu cuối thì thôi, nhưng y vừa nói lại kèm thêm biểu cảm khó chịu, lập tức khiến cơn