Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thề Nguyện

Thề Nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1343759

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/3759 lượt.

, ẩn nấp gần Ninh An vương phủ, vô tình phát hiện ra nhiều chuyện lạ bất ngờ.
Đầu tiên, Ninh An vương thế tử Triệu Thịnh có thể dùng Ngự Quỷ thuật, xem ra đúng là có quan hệ không rõ ràng với Bán Hạ. Cho nên, khi cảm thấy Triệu Thịnh có ý định mưu hại người khác, nhớ lại những thiệt thòi trước đây Bán Hạ đã gây ra cho mình, y lập tức chạy đến Âm ty, lén lút tố cáo với Bắc Âm Phong Đô đại đế rằng có người muốn đảo loạn sinh tử. Vốn tưởng rằng có thể một tên trúng hai nhạn, vừa ghi được công đức vừa rửa hận xưa. Không ngờ, Triệu Thịnh lại là người nhà của Bắc Âm Phong Đô đại đế, khiến y vô cùng mất mặt, chán nản vì mình quá xui xẻo, không dám tìm hiểu ngọn nguồn nữa. Sau đó, công chúa yêu giới Dụ Lan trộm Cửu chuyển chân hồn đan vì tiểu tình lang, thầy trò Phong Cẩm truy tìm, y theo dõi Ngọc Thự và tiểu hoa yêu kia thì được biết phong ấn của Bách Ma Đăng đã mất hiệu lực. Tiếp đó, Bán Hạ, Quảng Đan, Phong Cẩm… giống như là các đệ tử Ngọc Hư cung cố tình tụ họp ở đây, những kết quả thu được bí ẩn như vậy, cùng với những chuyện xảy ra muôn hình muôn vẻ khiến y hoa cả mắt, không kịp ứng phó, mọi chuyện lại quá phức tạp ngoài sở liệu. Sau đó, nghe nói thầy trò Thiên Sắc trở về Đông Cực. Tiểu hoa yêu Chu Ngưng kia không ai quản, vứt hồn phách lên mây rời khỏi thành Ninh An, bị Ôn thú bắt giữ, vừa hay lại bị y nhìn thấy. Y biết tiểu hoa yêu kia đã bái thằng tiểu quỷ Thanh Huyền làm sư phụ, vì từng có thù cũ, y cảm thấy rất vui mừng khi người khác gặp nạn.
Vốn tưởng rằng, tiểu hoa yêu kia bị Ôn thú bắt đi sẽ bị ăn sạch sẽ. Ai ngờ, Ôn thú kia chỉ giam cầm tiểu hoa yêu, không biết ẩn giấu tâm tư gì. Y cảm thấy có điều bất thường, đương nhiên không dám hành động thiếu suy nghĩ. Biết rằng thu phục Ôn thú là công đức lớn nhất, nhưng một thân một mình ra trận khó tránh khỏi tổn thất không cần thiết. Y liền nảy ra ý hay, định khích tướng khiến Thiên Sắc ra tay liên thủ với mình.
Nhưng hôm nay —
Khẽ thở dài, Hoa Vô Ngôn lại suy nghĩ, cuối cùng đành luyến tiếc vứt bỏ cơ hội tích thêm công đức hiếm có này. Lúc này, nếu có thể thu phục thành công Ôn thú, công đức tích lũy bấy lâu nay cũng đủ để y được ban tiên danh. Dù không bằng những thần tiên đã gặp, chỉ cần làm Tán tiên ở Đông Cực cũng tốt hơn nhiều so với yêu giới cá lớn nuốt cá bé, lúc nào cũng phải đề phòng.
Nghĩ vậy, y xoay người nhìn về phía Thiên Sắc bỏ đi, thấy bóng áo đỏ kia đã biến mất.
Thật ra, bao nhiêu năm nay y bám lấy nàng, không phải vì lòng đầy hâm mộ không thể dứt bỏ, mà là vì năm đó chuyện nàng và Phong Cẩm liên thủ phong ấn Bách Ma Đăng khiến lục giới khiếp sợ, danh tiếng như sấm bên tai, vang vọng khắp bát hoang. Yêu thân tu hành đạt thành tựu như vậy, phải nói rằng nàng là một truyền kỳ có một không hai. Còn y, một lòng tu tiên, không chỉ vì nàng là đối tượng song tu lý tưởng nhất, mà còn hy vọng nàng có thể truyền bí kiếp yêu thân tu hành đắc đạo cho y, để y có thể làm ít hưởng nhiều. Vốn nghe nói nàng và Phong Cẩm là một đôi kim đồng ngọc nữ, y cũng biết không thể song tu cùng nàng, sau đó đột nhiên nghe nói nàng và Phong Cẩm chia tay, y lại dấy lên hy vọng, chờ mong sự mặt dày mày dạn kiên trì của mình có thể lấy được chân tình. Không ngờ, sự đeo bám của y không thể khiến nàng mềm lòng, ngược lại làm nàng e ngại tránh còn không kịp, khiến y bị toàn bộ hồ tộc – thậm chí toàn bộ yêu tộc chê cười.
Tuy nói hồ yêu công tử Hoa Vô Ngôn xưa nay không dễ dàng chịu thua, nhưng giờ không còn đường lui, y đành một lòng một dạ tu tiên.
Có điều một kẻ xuất thân yêu giới muốn trở thành thần tiên, không hề dễ dàng.
Không biết, năm đó tu hành ở Thần Tiêu phái nàng đã làm gì mà mọi việc ở Ngọc Hư cung đều suôn sẻ thuận lợi như vậy.
Đầu óc Hoa Vô Ngôn rối loạn, mãi đến khi đến nơi ẩn nấp gần hang động của Ôn thú mới cố gắng ổn định tinh thần, nín thở nhìn về phía hang động tối om, suy nghĩ cách đối phó.
Ôn thú kia đang ngồi trên một tảng đá, rõ ràng là hình người nhưng đôi mắt dã thú sáng rực trong bóng đêm, khiến người ta lạnh buốt xương. Dường như tiểu hoa yêu bị bẻ gãy chân phải, đang nằm run rẩy trên mặt đất. Theo lý, Ôn thú kia cần ăn yêu hồn, chắc chắc sẽ nuốt trọn tiểu hoa yêu này mới đúng, cần gì phải giữ lại mạng của nàng? Điệu bộ này, nhìn kiểu nào cũng kỳ lạ! Nếu y đoán đúng, yêu thú này chắc chắn thoát ra sau khi Bách Ma Đăng bị mất hiệu lực, một khi được tự do thì vô cùng hung ác, chọc giận nó sẽ không dễ gì thoát thân, đây không phải trò đùa.
Nếu có thể thu phục được Ôn thú này, vừa tích thêm công đức, lại còn cứu được mạng của tiểu hoa yêu kia. Tiểu hoa yêu đó, sư phụ không thương, sư tôn không tiếc, cực kỳ giống y…
Đang lúc mất tập trung vừa thương hại Chu Ngưng, vừa suy nghĩ làm cách nào để thu phục Ôn thú, bên cạnh chợt lay động, Hoa Vô Ngôn cảnh giác nhìn lại, vô cùng ngạc nhiên.
Người vừa đến là người y nghĩ rằng đã bỏ đi, Thiên Sắc.
“Thiên Sắc cô nương?” Nhìn nét mặt lạnh nhạt của nàng, y đảo mắt, đột nhiên hiểu ra tất cả, liền mỉm cười hỏi lại: “Vừa rồi không phải cô nương nói, việc này cô cũng bất lực


Snack's 1967