Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thề Nguyện

Thề Nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1343764

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3764 lượt.

oại người thích bênh vực kẻ yếu, không có chuyện thì đã chẳng đến ôm chân Phật, có gì thì cứ nói thẳng ra đi.”
“Lúc trước, nếu ta không lén đi theo Ngọc Thự tiên quân và tiểu hoa yêu kia thì chỉ e không có cơ hội biết được tin tức này. Thiên Sắc cô nương lúc trước đã hợp sức với Phong Cẩm phong ấn Bách Ma Đăng, bây giờ phong ấn mất hiệu lực, Thiên Sắc cô nương còn không nóng vội không thong dong, phong thái này thật khiến người ta khâm phục!” Rốt cuộc Thiên Sắc cũng có phản ứng, Hoa Vô Ngôn mới xếp quạt lại, dẹp hết những lời vô nghĩa linh ta linh tinh lúc nãy để đi vào chuyện chính: “Hôm nay tiểu sinh đến đây là muốn bán một mối ân tình cho cô nương.”






Nghe Hoa Vô Ngôn nói lần này tới để ban ơn lấy lòng, ánh mắt Thiên Sắc quay trở lại mảnh vải lụa đỏ trên sạp. Sắc mặt không hề thay đổi, giọng nói cũng chẳng chút dao động, chậm rãi thốt ra từng từ, đôi mắt sâu thẳm không thấy đáy thoáng ẩn hiện ánh sáng khác lạ khó nhận biết: “Không dám làm phiền.”
Rõ ràng là lời từ chối lạnh lùng thẳng thừng, nhưng Hoa Vô Ngôn xưa nay là kẻ mặt dày hơn tường thành, sao lại để bụng một câu như thế!
“Còn nhớ năm đó, không phải Thiên Sắc cô nương dẫn một đứa bé thiểu năng lên Đông Cực sao?” Đối mặt với sự từ chối coi như không nghe không thấy, y lại tự mở miệng, giọng điệu ung dung, phe phẩy cây quạt vô cùng tao nhã, gió nhẹ nhàng phất qua mấy sợi tóc bay bay, làm nổi bật chiếc áo trắng không nhiễm bụi trần của y, càng hiện rõ phong thái phiêu lãng: “Gần đây, tiểu sinh vô tình phát hiện hành tung của một Ôn thú, xác chết mà Ôn thú đó sống nhờ giống hệt đứa bé thiểu năng mà năm đó Thiên Sắc cô nương đưa lên Yên sơn…”
Nhắc tới Ôn thú, trực giác đầu tiên của Thiên Sắc là nó đã làm Thanh Huyền bị thương nên càng đề phòng hơn. Theo lý, thì lúc trước nàng nhờ Bảo Túc Chiêu Thành chân quân an táng thi thể của Nhục Nhục, chắc chắn y sẽ không chậm trễ, vì sao Ôn thú thoát ra khỏi Bách Ma Đăng lại cố tình đào lên và sống nhờ trong thi thể của Nhục Nhục?
Nghĩ kĩ hơn, lần này nàng đột ngột xuống Yên sơn, đơn giản chỉ để mua vải đỏ về may hỉ phục, vì sao Hoa Vô Ngôn có tin tức nhanh như vậy, lại cố tình xuất hiện đúng lúc?
Theo lời của Hoa Vô Ngôn, Thiên Sắc đã đoán được tám chín phần. Như vậy, Chu Ngưng bị Ôn thú kia bắt và Hoa Vô Ngôn nhìn thấy …
Chỉ là, Chu Ngưng là một tiểu yêu đạo hạnh yếu kém, Ôn thú bắt giữ nàng thì có tác dụng gì?
Nếu thực sự là chuyện khác thường, vậy thì việc này không phải chỉ mới ngày một ngày hai —
Phía sau, rốt cuộc có âm mưu gì?
“Thật không?” Dù trong lòng Thiên Sắc rất nghi ngờ, nhưng rất chừng mực, biết rõ lúc này không nên bộc lộ cảm xúc. Cho nên, với những lời điêu ngoa của Hoa Vô Ngôn, Thiên Sắc cũng không giận mà chỉ cười, nói một câu trúng tim đen của y: “Sao ta cảm thấy rõ ràng là ngươi cố ý để mặc cho Ôn thú bắt Chu Ngưng đi?”
“Trước mặt cô nương, tiểu sinh thật sự không thể che giấu được gì cả, chỉ nhìn một cái là đã bị vạch trần.” Thấy Thiên Sắc mỉm cười, đôi môi mỏng của Hoa Vô Ngôn khẽ nhếch, với bản lĩnh xảo quyệt và khéo léo, lại có chút vô lại thản nhiên thừa nhận: “Chẳng phải cô nương đã nói sao, Hoa Vô Ngôn không phải là hạng lương thiện gì. Một khi đã như vậy, thấy chết không cứu mới là thái độ bình thường của tiểu sinh, sao có thể đột nhiên tìm thấy lương tâm, muốn vùng dậy làm người lương thiện?”
Nói đến đây, trong lòng Thiên Sắc đã hiểu rõ. Hoa Vô Ngôn vốn có âm mưu, nhưng y giữ miệng kín như bưng, dù có hỏi cũng không ra nguyên nhân. Có điều, mặc kệ mục đích của y là gì cũng không thể để y dắt mũi mình. Chu Ngưng bị Nhục Nhục bắt đi, phía sau nhất định có âm mưu, còn mục đích của Hoa Vô Ngôn đến ban ơn lấy lòng cũng không đơn giản.
Bọ ngựa bắt ve, chim sẻ ở đằng sau, trong chuyện này các bên đều có âm mưu đen tối, có thể làm được gì còn phải xem bản lĩnh của mỗi người.
Nếu trước đó y châm biếm nàng và Thanh Huyền chỉ nghĩ đến chuyện phong lưu vui sướng cho bản thân, thì nay sẵn sàng xuống nước, không rõ sau lưng rốt cuộc là có ý định gì.
Nghĩ như vậy nên nàng quyết định làm ra vẻ trước giờ bản thân không bận tâm những chuyện chẳng liên quan đến mình, cực kỳ bình thản mua vải hỉ sau đó thanh toán tiền bạc.
“Khổ công ngươi lo lắng.” Trước khi xoay người bước đi, nàng vẫn thản nhiên, đáy mắt không chút dao động, miễn cưỡng thốt ra năm chữ xem như cảm tạ, sau đó từ chối cực kỳ lạnh lùng: “Mỗi người đều có số mệnh của mình, tạo hóa do trời định, việc này ta cũng bất lực.”
Hoa Vô Ngôn không ngờ Thiên Sắc thờ ơ như vậy, không những không thắc mắc, không thèm quan tâm sống chết của Chu Ngưng, thậm chí còn không thể thương lượng bàn bạc.
Cho nên, khi Thiên Sắc đã đi xa, y còn đứng nguyên tại chỗ thật lâu.
Cô gái này, trước đây cũng vậy, đúng là chẳng thay đổi gì cả.
Không, cũng không hẳn nàng không thay đổi, có lẽ chỉ có thằng tiểu quỷ mỏ nhọn tồi tệ Thanh Huyền kia mới thu hút sự chú ý của nàng…
Một ngày trước, y bám theo thằng nhóc Thanh Huyền đến Ninh An thành