80s toys - Atari. I still have

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thề Nguyện

Thề Nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1343687

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3687 lượt.

thân đến Lăng Tiêu điện, đặc biệt hỏi han chuyện của người!” Tuy đã thành tiên, nhưng tính tình Chu Ngưng vẫn dễ kích động như trước kia, nói như mở cờ trong bụng, thêm mắm thêm muối, chuyện bé như hạt đậu cũng thành long trời lở đất: “Sau khi từ Lăng Tiêu điện trở về, Đế quân lại dặn dò con, từ nay về sau, khi ngài ấy phê duyệt công văn ban đêm ở Tử Vi điện đều do người hầu hạ.”
Cuối cùng, không thấy trên mặt Thiên Sắc ngạc nhiên vui mừng gì, nhưng nàng rất vui sướng, mày nhướn cao có phần đắc ý, thở phào nhẹ nhõm: “Chuyện này thật tốt quá! Sư tôn ở bên cạnh Đế quân, tất nhiên ngài ấy sẽ điểm hóa người, nếu muốn tu lại công đức đăng tiên tịch cũng là chuyện sớm muộn! Nói không chừng, cả Thanh Huyền sư phụ cũng —”
Nói tới đây, nàng chợt nhận ra mình nói lời không nên nói, lập tức im lặng, hơi xấu hổ nhìn về phía Thiên Sắc. Thiên Sắc vẫn lãnh đạm trầm lắng, chỉ lẳng lặng nhìn lòng bàn tay mình, hoa văn uốn lượn, giống như những con đường bôn ba nguy hiểm trước đó, để lại dấu tích không thể xóa mờ.
Trong lòng sư tôn nhất định là còn nhớ Thanh Huyền sư phụ!
Nàng chợt thổn thức, nhớ lại chuyện cũ của mình. Khi đó, biết Ngọc Thự không nhớ ra nàng, mỗi lần nghĩ đến đều cảm thấy bản thân thê thảm nhất thế gian, hận không thể chết để kết thúc hết mọi chuyện. Nhưng sau đó, nàng thấy Thanh Huyền moi tim cứu sư tôn, còn sư tôn vì Thanh Huyền sư phụ xông vào Tử Vi viên, mới biết thì ra còn sống thật sự là may mắn. Ít ra, còn sống là còn có hy vọng, không phải sao?
Không như sư tôn và Thanh Huyền sư phụ, vĩnh viễn xa cách, cô đơn chiếc bóng…
Sau đó, nàng theo Vân Trạch nguyên quân tu đạo, cũng từng nghĩ sẽ nói chuyện của Thanh Huyền sư phụ và sư tôn với Đế quân. Nhưng thứ nhất, nàng hỏi Vân Trạch nguyên quân thì đại nhân cũng nói Thanh Huyền sư phụ là không thể cứu, nếu không Nam Cực Trường Sinh đế quân sẽ không buông tay bỏ mặc. Thứ hai, là nàng vẫn cảm thấy sợ Tử Vi đế quân, nên đành phải giấu kín chuyện này trong lòng.
Lúc này, Chu Ngưng cũng không biết mình nên nói gì cho phải, chỉ đành lên tiếng khẽ an ủi: “Sư tôn, Đế quân thần thông quảng đại, không gì không làm được, không chừng sẽ có biện pháp —”
Có điều, nàng chưa kịp an ủi hết câu, bên cạnh đã vang lên giọng cười nhẹ nhàng của Vân Trạch tiên quân: “Chu Ngưng —”
Chu Ngưng như chim sợ cành cong xoay người lại, đã thấy Vân Trạch tiên quân y bào xanh ngọc đứng phía sau, khuôn mặt như nhuộm ánh trăng mờ nhạt, càng khiến người ta say mê. Y thở dài một tiếng, khẽ cười: “Nghe nói Hạo Thiên đế tôn sai đặc sứ Ngọc Hư cung đến tặng lễ vật đặc biệt cho Đế quân, không biết đó có phải Ngọc Thự tiên quân…”
Nghe nửa câu đầu, Chu Ngưng còn thắc mắc tại sao Hạo Thiên phải sai người của Ngọc Hư cung đưa lễ vật đến cho Bình Sinh đế quân, không biết đó là lễ vật gì! Nhưng, nửa câu sau vừa xuất hiện tên Ngọc Thự, những thắc mắc ban đầu bị ném sạch ra sau. “Ở đâu?” Nàng vội vàng chạy đến, kéo tay áo Vân Trạch nguyên quân, làm nũng: “Huynh ấy ở đâu?”
Với phản ứng của Chu Ngưng, Vân Trạch nguyên quân không hề ngạc nhiên, thậm chí không trách mắng. “Bây giờ —” y cố ý nhướn mày, kéo dài âm cuối, một lúc sau khẽ cúi đầu, giọng nói thuần hậu, nửa tán thưởng nửa trêu chọc: “Bây giờ, có lẽ đang trên đường đến đây.”
“Nguyên quân đại nhân!” Bị Nguyên quân đại nhân trêu chọc như vậy, Chu Ngưng đỏ mặt, liên tục dậm chân thất vọng: “Ngài —”
“Tuy rằng đang trên đường đến đây, nhưng cũng không xa Tử Vi viên.” Đôi mắt Vân Trạch nguyên quân sáng lên, cố ý nhìn Chu Ngưng từ đầu đến chân, chép miệng, khóe môi khẽ cong lên, không ngừng trêu chọc: “Cô cô nhìn cô cô kìa — ăn mặc chẳng khác gì nha đầu mới lăn trong bếp ra, ta không muốn dẫn cô cô đi gặp khách cùng đâu.”
Thật ra, xưa nay Chu Ngưng có nghe Vân Trạch nguyên quân nói về quần áo thế nào cũng không sao, nhưng nàng lại có thói quen lấy ngày được gặp Ngọc Thự làm ngày đặc biệt vui mừng của mình, quần áo đương nhiên phải khác. “Con đi thay quần áo!” Nàng vội vàng đáp lại một câu, bỏ mặc Vân Trạch tiên quân và Thiên Sắc, chạy nhanh như chớp, sợ lỡ bước sẽ không gặp được Ngọc Thự.
Nhìn thấy Chu Ngưng chạy đi, Vân Trạch nguyên quân mới quay sang, đối diện Thiên Sắc.
“Thiên Sắc cô nương, vậy là cô nương đã biết hết rồi.” Thấy vẻ mặt Thiên Sắc vẫn lặng như nước, không hề dao động, Vân Trạch nguyên quân cũng không kiêng dè, thản nhiên trò chuyện. Đôi mắt sâu như sao lạnh đêm thu, ý cười trên mặt cũng sâu hơn, con ngươi đen trầm lắng ẩn giấu ánh sáng khiến người ta khó hiểu, giống như hai ánh dao vô cùng sắc bén: “Cô nương và Đế quân, có thể nói là có duyên không phận, bên trong có rất nhiều khúc mắc, ta đứng bên ngoài chỉ có thể cảm thán một câu đầy nuối tiếc, lực bất tòng tâm.”
Nghe bốn chữ “Có duyên không phận”, Thiên Sắc cảm giác như có thứ gì đó lạnh lẽo rót vào trái tim, lòng dậy lên từng lớp sóng, nhưng nàng vẫn lãnh đạm, im lặng không nói gì, coi như không nghe thấy.
“Từ nay về sau, cô nương hãy thanh thản ở lại Tử Vi viên này đi, chuyện trước kia, tốt nhất là hãy quên hết.” Cuối cùng, Vân Trạ