Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thề Nguyện

Thề Nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1343692

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3692 lượt.

thời gian ngắn, nàng ta hoảng hốt vì oai nghiêm nên đương nhiên không kịp phản ứng, lại không thể từ chối, đành ngoan ngoãn lấy lễ vật trình lên, đáp lời hơi lắp bắp: “Đây, là cái này…”
Đó là một chiếc hộp gỗ lê khảm xà cừ rất tinh xảo. Bình Sinh cầm lấy rồi mở ra, trong hộp là một mầm hoa thược dược tỏa ánh vàng kim rực rỡ.
Bình Sinh thoáng ngạc nhiên, dường như không thể ngờ được, nét mặt hơi kinh ngạc, đầu óc lý trí bình tĩnh hiếm khi xuất hiện tình trạng trống rỗng thế này, tuy nhiên đôi mắt sâu đen như mực theo bản năng nhíu chặt lại. “Tâm ý đế tôn ta hiểu, nhờ ngươi nhắn với đế tôn giúp ta, hôm khác ta sẽ đến Lăng Tiêu điện đích thân cảm tạ.” Nheo mắt lại, cẩn thận suy tư, hắn lập tức hiểu ra chân tướng mọi chuyện. Hắn dở khóc dở cười, chỉ đành trả lời cho có lệ, rồi bảo Vân Trạch nguyên quân đứng bên: “Vân Trạch, tiễn khách đi, ta mệt rồi.”
Vân Trạch nguyên quân mỉm cười vươn tay “mời”, Tử Tô không dám nói một tiếng, chỉ chằm chằm nhìn Thiên Sắc đứng bất động một bên, cho đến khi nhìn thấy mái tóc trắng đáng giật mình của Thiên Sắc, nàng ta mới trút được nỗi hận xì một tiếng bước thẳng ra khỏi Tử Vi điện.
Nhưng mà, bước chân của Ngọc Thự lại hơi do dự, đôi mắt nhìn Thiên Sắc như có điều muốn nói. “Đế quân…” Ngọc Thư thoáng chần chờ, cuối cùng y khẽ gọi rồi quỳ phịch xuống đất.
Bình Sinh còn đang cân nhắc phải xử lý cái hộp này thế nào cho phải, trông thấy hành vi của Ngọc Thự, Bình Sinh hơi kinh ngạc: “Ngươi còn chuyện gì nữa?”
Ngọc Thự cúi đầu xuống, cắn chặt răng sau đó mới dám lên tiếng: “Lần này Ngọc Thự đến là phụng lệnh của sư phụ, chỉ mong sau này đế quân có thể đối xử tử tế với sư cô của tiểu tiên.” Dứt lời, y ngẩng đầu nhìn Thiên Sắc.
Nhưng, Thiên Sắc vẫn đứng đó không hề nhúc nhích, hoàn toàn không có phản ứng với những lời của Ngọc Thự, không ai biết giờ nàng đang nghĩ gì.
“Đối xử tử tế?” Nghe những lời này, Bình Sinh đã phát hiện ra chút bất thường. Hắn thật không biết nên khóc hay nên cười, hắn nhìn thẳng vào Ngọc Thự, đầu hơi nghiêng đi, con ngươi đen sâu thẳm càng sáng tỏ hơn dưới ánh sáng ban mai: “Sư phụ của ngươi thấy ta bạc đãi sư cô ngươi lúc nào?”
… Y nói như thế, người không rõ chân tướng sẽ nghĩ rằng hắn đối xử với người khác rất hà khắc….
… Thảo nào tiểu tước nhi lại sợ hãi hắn như vậy…
… À, đúng rồi, không thể gọi con bé là tiểu tước nhi, tên con bé là Thiên Sắc…
“Ý Ngọc Thự không phải vậy…” Có hơi lúng túng, Ngọc Thự cũng không biết nên diễn đạt ý mình thế nào, y hoàn toàn mất đi sự bình thản thường ngày, đến cả Chu Ngưng cũng phải nóng ruột thay y: “Sư cô con, người…”
Bình Sinh mệt mỏi xoa thái dương, hắn thấy khó hiểu vì sao hai ngày nay cơn đau vẫn thường xuyên đến thăm viếng hắn bỗng nhiên tan thành mây khói, hắn cũng không quá để tâm đến Ngọc Thự: “Người ở Tử Vi viên, ta đương nhiên sẽ không bạc đã. Ngươi có thể quay về chuyển lời của ta đến sư phụ ngươi, bảo y yên tâm.” Ẩn ý là hắn không muốn bàn luận gì thêm.
Ngọc Thự thoáng nhìn Chu Ngưng, thấy Chu Ngưng chớp chớp mắt với y rồi sau đó gật đầu chắc chắn, Ngọc Thự mới vui mừng nở nụ cười, nói lời cảm ơn rồi lui xuống.
Vân Trạch nguyên quân lướt nhìn Bình Sinh đang xoa thái dương và Thiên Sắc đứng bất động, y chớp mắt lập tức nhỏ giọng dặn Chu Ngưng ra ngoài Tử Vi viên tiễn khách, đây đương nhiên là tâm nguyện của Chu Ngưng. Chờ đến khi Chu Ngưng hí ha hí hửng đuổi theo Ngọc Thự, Vân Trạch nguyên quân mới lên tiếng: “Đế quân mệt mỏi rồi, người nên nghỉ ngơi, từ trước tới giờ người bị cơn đau quấy nhiễu không được yên tĩnh một chút nào, gần như người chưa chợp mắt bao giờ.”
Mở mắt, buông tay xuống, Bình Sinh nâng mắt nhìn Vân Trạch rồi lại nhìn Thiên Sắc, đôi con ngươi đen láy hơi gợn sóng dao động, chẳng biết là đang nói với ai: “Công văn đêm qua vẫn chưa phê xong.”
“Lễ vật…” Vân Trạch nguyên quân như cười như không nhìn chiếc hộp gỗ lê khảm xà cừ trước mặt Bình Sinh, y đã đoán ra trong đó là thứ gì, bèn cố tình hỏi khó: “Đế quân định xử trí lễ vật kia thế nào?”
Bình Sinh nhìn chiếc hộp, thở dài thườn thượt, ánh mắt buồn bã, lòng hơi hoảng hốt. Hắn rũ mắt xuống, sắc mặt bình thản, dùng giọng nói ôn hòa, hùng hậu phá tan không gian trầm mặc: “Thôi vậy, ngươi đi lấy chút đất dưới gốc phù tang đến đây, đóa hoa thược dược này chuyển thế cùng ta, tuy chỉ là một mối nhân duyên tựa sương sớm, nhưng cũng không thể để mặc nàng bị nhốt trong hộp, trước tiên cứ giúp nàng hóa thành hình người đã rồi nói sau.”
Giọng nói không lớn không nhỏ vừa vặn lọt vào tai Thiên Sắc.
Hoa thược dược?
Trong tích tắc, Thiên Sắc đột nhiên hiểu ra ý đồ của Hạo Thiên. Một suy đoán đột ngột ập tới khiến nàng như bị sét đánh, trái tim cuộn sóng dữ dội, nàng cắn môi như muốn cắn nát cơn đau mãnh liệt xuất hiện bất ngờ, nhưng lại không thể như ý nguyện, mà cắn đôi môi đến bật máu.
Nàng đã quên, khi Thanh Huyền chuyển thế thành người cũng đã từng có một mối nhân duyên với yêu hoa thược dược, mà giờ đây tuy Thanh Huyền đã quên mất nàng, nhưng hắn vẫn còn nhớ yêu hoa thược dược kia…
Hóa ra,