Tác giả: Tắc Nhĩ
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1343679
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3679 lượt.
hách tán, ngươi nên thông suốt đi, nhanh chóng quên đi mới phải.”
Thật ra, Bình Sinh cũng không hiểu rõ chuyện của Thiên Sắc và người phàm kia, chẳng qua nghe Hạo Thiên nói bâng quơ vài câu nên đoán được đại khái. Hạo Thiên từng nói, sở dĩ Thiên Sắc bị tước tiên tịch là vì quá si tình với tên người phàm kia mà xông vào Tử Vi viên, đánh trọng thương các thị thần của Bắc Đẩu phòng vệ ti. Chuyện này cũng khiến Bình Sinh thấy tiếc nuối, nhưng bây giờ có an ủi thế nào thì cũng vô dụng, chi bằng khuyên nàng nghĩ thoáng một chút, sau đó quay về với chính đạo.
Nghe lời khuyên nhủ của Bình Sinh, Thiên Sắc vẫn lặng im không đáp, chỉ cúi thấp mặt, mệt mỏi nhắm mắt lại.
Nàng có thể ép bản thân kiên cường nén dòng nước mắt, nàng có thể ép mình chịu đựng đớn đau, nàng cũng có thể cố dồn nén niềm khao khát, dù nhìn thấy hắn nhưng không thể thốt nên lời mà phải ngụy trang thành e sợ. Thậm chí, có thể đè nén nỗi đau trong tim, cố gắng tỏ vẻ cúi đầu thuần phục… Thế nhưng, trái tim không thể gạt người, bất luận lớp vỏ bề ngoài có hoàn mỹ thế nào, nhưng phản ứng đau đớn và tuyệt vọng thành thật của trái lại không cách nào che lấp, không thể dối lòng.
Hắn đã quên nàng mất rồi sao?
Trong khoảnh khắc đó, nàng bỗng nhớ rất lâu trước đây, lúc Cứ Phong chết đi, Dụ Lan đã khóc lóc rất thảm thiết, khi đó Cứ Phong bảo Dụ Lan hãy quên y đi, nhưng Dụ Lan đã nói thế nào?
Muốn ta quên chàng, sao chàng có thể nói dễ dàng như thế?
Khi đó, có lẽ Dụ Lan thật rất muốn khóc? Nhưng tại sao nàng ấy chỉ khẽ cười?
Cũng giống như nàng bây giờ, không thể khóc, vì vậy chỉ còn cách cười, cười khổ, cười gượng, cười tuyệt vọng vì trái tim đã hóa thành tàn tro.
Ngẩng đầu lên, Thiên Sắc im lặng nhìn Bình Sinh nở nụ cười lặng lẽ, nhưng trái tim lại thì thầm một câu không thành tiếng…
Thanh Huyền, chàng bảo ta phải quên gì đây?
Nên quên chuyện chàng quỳ gối thề nguyện trước mặt chư thần khai thiên lập địa trên Cửu Tiêu điện, hay quên cử chỉ thân thiết khi chàng cài cây trâm gỗ đàn tơ vàng lên mái tóc ta ở miếu Nguyệt lão. Hay là quên đi những gắn bó quyến luyến, cầm sắt hòa minh giữa hai ta, và quên đi cả chuyện chàng moi tim mình để bảo vệ ta?
Bây giờ, trái tim chàng còn đập vững vàng trong lồng ngực ta, chàng bảo ta phải quên thế nào đây?
Đúng vậy, sao có thể dễ dàng quên đến thế?
Ngày đó, cơ thể hắn dần giá lạnh trên lưng nàng, nàng chỉ biết trơ mắt nhìn mà chẳng thể làm gì, nỗi tuyệt vọng ấy nàng vĩnh viễn không muốn nếm lần thứ hai. Bây giờ, hắn vẫn bình an đứng trước mặt nàng, đó đã là đặc ân lớn nhất cuộc đời nàng, chẳng phải sao? Quanh đi quẩn lại, bây giờ hắn đã có thần chức, còn nàng sẽ tự có số kiếp của nàng, rốt cuộc hai người chỉ là kẻ lạ khác lối, khó nối tiền duyên.
Nàng có thể từ bỏ, nhưng lại không thể lãng quên, cho đến cái ngày nàng vĩnh viễn tiêu vong.
Ở bên này, Bình Sinh vẫn tiếp tục khuyên bảo: “…Nếu ngươi vẫn còn muốn tu đạo, thì phải đại triệt đại ngộ, cơ hội và nhân duyên là do trời định, muốn ghi tên vào tiên tịch một lần nữa không phải là chuyện khó, nhưng ngươi phải nhớ, đừng dẫm vào vết xe đổ ngày trước…” Dứt lời, hắn phát hiện Thiên Sắc chậm chạp nhắm mắt lại, tựa như chưa từng chăm chú lắng nghe, mà vẫn phải đứng đó mặc kệ hắn. Tuy rằng từng dạo quanh nhân gian một lượt, từng làm chuyện hoang đường mà mình chưa bao giờ ngờ tới, nhưng hắn vẫn không thể hiểu chân tình là gì. Thật ra, trong lòng hắn vẫn cảm thấy tiếc nuối, nếu lúc nàng xông vào Tử Vi viên hắn kịp quay về thần vị, thì có lẽ người phàm kia sẽ được cứu?
Đúng lúc đó, giọng Chu Ngưng truyền đến từ bên ngoài Tử Vi điện, trong phút chốc, Chu Ngưng bĩu môi bất mãn dẫn Tử Tô có hơi đắc ý vào trong, theo sau hai người là Ngọc Thự với nét mặt chẳng biết làm sao và Vân Trạch nguyên quân đến xem trò hay. Sau khi Tử Tô bước vào, nàng ta nhanh chóng phát hiện ra bóng dáng Thiên Sắc, nàng ta bắt đầu tỏ vẻ khoe khoang thị uy, cố tình ngẩng đầu ưỡn ngực.
“Đế quân, mụ…” Vừa thấy Bình Sinh, Chu Ngưng tức không chỗ trút, nàng trừng trừng nhìn Tử Tô đang ngông nghênh tự đắc, vội vàng tố cáo, suýt chút nữa đã gọi nàng ta là “mụ la sát”: “Ả nói Hạo Thiên đế tôn sai ả tặng lễ vật cho người, còn bảo đây không phải là lễ vật nhỏ, không nhìn thấy người thì không thể đưa lễ vật ra…”
Bình Sinh nhẹ phẩy tay chặn lời Chu Ngưng. “Làm phiền rồi.” Bình Sinh nhìn Tử Tô, hắn hơi nhướng mày, ánh nhìn không hề thân thiện. Tuy nói lời cảm ơn, nhưng nét mặt vừa hờ hững vừa xa cách, buồn vui không hiện trên nét mặt. Hắn chậm rãi cất tiếng, trong sự trầm tĩnh lại ẩn chứa uy nghiêm khó tả: “Ta thật không rõ, đế tôn sai ngươi tặng lẽ vật không nhỏ gì đến đây?”
Hắn thấy rất lạ, vừa nãy hắn mới qua gặp Hạo Thiên hỏi chuyện của Thiên Sắc, mà bây giờ hai tên đệ tử Ngọc Hư cung đã lập tức chạy qua, còn xưng là phụng lệnh Hạo Thiên dâng tặng “lễ vật”, chẳng biết trong hồ lô đó bán thuốc gì.
Tử Tô vốn đang đắm chìm trong niềm vui sướng trả thù khi thấy dáng vẻ sa sút của Thiên Sắc, nàng ta cũng không ngờ Bình Sinh sẽ hỏi lạnh nhạt như thế. Trong khoảng