Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thề Nguyện

Thề Nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1343662

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3662 lượt.

hư hơi lạnh tỏa ra từ miệng giếng cổ gợn sóng dưới ánh trăng, thấu hồn buốt cốt: “Huynh không giải, đệ giải!”
Dứt lời, hắn vươn tay phải ra, dùng tay trái xẹt qua cổ tay, trong tích tắc máu tươi trào ra.
Từng giọt, từng giọt máu nhỏ lên trên người Thiên Sắc!






Từng giọt máu nhỏ từ cổ tay Bình Sinh xuống người Thiên Sắc, không hề có mùi máu tanh, chỉ thoang thoảng mùi hương của hoa Khuê Uy, bay bổng kỳ lạ khắp không khí.
Muốn giải pháp thuật Hạo Thiên đã làm trên người nàng, không phải là việc khó với hắn, có điều nếu chạm vào nàng sẽ mang đến đau đớn, vậy thì hắn đành phải dùng biện pháp này chuyển tinh khí cho nàng, để nàng tự thoát khỏi trói buộc!
“Bình Sinh, đệ điên rồi sao?” Thấy tình cảnh như vậy, Hạo Thiên sốt ruột, bước lên cầm chặt cổ tay Bình Sinh, bịt kín vết thương, khuôn mặt vốn không biểu cảm chợt thoáng chút phức tạp, đầy nghiêm khắc: “Bây giờ nó chỉ là một tiểu yêu, đệ dùng máu chuyển tinh khí cho nó, có thể khiến nó có sức mạnh hơn người trong chớp mắt, nếu lúc đó quá cuồng tính thì phải làm sao?”
Đúng vậy, nếu Bình Sinh dùng máu chuyển tinh khí cho Thiên Sắc, nàng sẽ lập tức có sức mạnh hơn người, hơn nữa nàng đang giữ trái tim của Bình Sinh, vốn đã có tu vi cực mạnh ẩn giấu trong người. Nếu bị châm ngòi, trong thời gian ngắn, không chừng ngay cả Phược yêu trạc và Tỏa yêu liêu cũng không thể giữ được con bé.
Khi đó, hậu quả như thế nào, y hoàn toàn không dám tưởng tượng!
“Đệ tin nó mà không tin ta?” Một cảm giác thất vọng khó nói nên lời ập tới, Hạo Thiên siết chặt tay Bình Sinh, trán nổi gân xanh, sắc mặt khó coi đến cùng cực, đôi đồng tử đen lạnh lẽo như đóng băng. Cố gắng giữ lại sự trấn tĩnh cuối cùng, kiềm chế sự tức giận đang dâng lên như nước: “Nó chẳng qua chỉ là một tiểu yêu tước không rõ lai lịch, còn ta, là huynh đệ ruột thịt của đệ —”
Bình Sinh rút tay ra khỏi tay Hạo Thiên, nghiêng mặt nhìn y, ánh mắt sáng như chim ưng, ẩn giấu vực sâu không đáy bên dưới: “Huynh là ca ca của đệ, nếu thật sự tin tưởng đệ thì vì sao lại giấu giếm mọi chuyện, không chịu thành thật với nhau?” Một lúc sau Bình Sinh mới lên tiếng, không cần che giấu cảm xúc, chỉ thản nhiên vạch rõ điểm trọng yếu nhưng lại cực kỳ chuẩn xác, khiến Hạo Thiên á khẩu không trả lời được. Đặc biệt là ánh sáng ẩn hiện trong bóng tối, quá mức sắc bén lạnh lẽo, giống như lưỡi dao bén ngọt khiến cho Hạo Thiên có cảm giác sắp bị xé ra.
Nếu nói thẳng mọi chuyện với đệ, chỉ sợ đệ đã sớm tự hủy hoại bản thân vì tiểu yêu tước này!
“Đệ! Đệ! —” Hạo Thiên tức giận đến phát run, nắm tay siết chặt gần như trở nên trắng bệch, đôi mắt đen tràn ngập thịnh nộ. Làm gì còn chút nào uy nghiêm của bậc chí tôn Ngọc Hoàng đại đế, quả thật giống Tu La ác quỷ ở địa ngục, muốn cắn người ngay lập tức.
Run lên một lúc, y mới từ từ dằn cơn giận xuống.
Giờ khắc này, sắp phải đối đầu với kẻ địch mạnh, lần này Trường Sinh yến cũng đang muốn thương nghị chuyện lớn của lục giới, nếu y và Bình Sinh trở mặt ngay thời điểm mấu chốt này, chỉ sợ không thiếu kẻ bụng dạ khó lượng thừa dịp lao vào, cuối cùng, y đành phải cố gắng thỏa hiệp và nhường nhịn….
“Ta tháo trói buộc trên người con bé là được chứ gì!” Không còn cách nào khác, Hạo Thiên liếc Thiên Sắc một cái. Cũng đoán được với tính cách của Thiên Sắc, nàng sẽ không ngu xuẩn nói chuyện trước đây với Bình Sinh. Bởi vậy, mới đưa tay thu lại hết pháp thuật trên người nàng, để nàng có thể nói chuyện, không đến mức phải chịu đau đớn khi chạm vào Bình Sinh.
Nhưng dường như Bình Sinh chưa hài lòng vì điều này. “Cả Phược yêu trạc và Tỏa yêu liêu trên tay chân con bé nữa.” Hắn nói rất rõ ràng, trọng điểm, cũng vô cùng sắc bén, đôi mắt chợt nheo lại, giống như ngưng tụ lại thành một cây kim châm.
Hạo Thiên nhìn thấy bóng mình trong đôi mắt hắn, cảm giác giống như bị kẹp chặt trong đó, đột nhiên bị chèn ép đến cực độ, có cảm giác khó hít thở. Giải pháp thuật trên người Thiên Sắc cũng không quan trọng lắm, lùi lại một vạn bước, dù Thiên Sắc thật sự nói điều gì không nên thì Bình Sinh cũng không còn nhớ gì nữa. Nhưng nếu tháo Phược yêu trạc và Tỏa yêu liêu trên tay chân nàng, để nàng chạm vào Bình Sinh, chỉ sợ —
“Đó là Phù Lê Nguyên Thủy thiên tôn —” y giải thích, định từ chối.
“Tháo ra!” Bình Sinh trầm giọng, nâng cao ngữ khí, dưới đôi mày kiếm là đôi mắt tối tăm, sâu thẳm không chút tình cảm, chỉ có sự lạnh lẽo khiến người ta bất an. Lúc này, mái tóc đen xưa nay luôn rũ xuống gọn gàng hơi tản ra, nhẹ nhàng bay lên theo vạt áo đang bị gió nhẹ phất qua, nhìn có chút ngang ngược: “Chuyện này đệ sẽ đích thân đến Huyền Đô Ngọc Kinh tiên phủ báo cáo với thiên tôn, xin nhận tội. Nếu sau này con bé phạm lỗi gì, đệ sẽ gánh vác trách nhiệm.”
“Đệ gánh vác trách nhiệm?” Lửa giận vừa mới dằn xuống một chút lại bùng lên. Lúc này, khóe miệng Hạo Thiên oán giận cong lên, cao giọng giận dữ không thể kiềm chế được: “Tốt lắm, đệ muốn gánh vác… Ta… Ta xem đến lúc đó đệ gánh vác như thế nào!”
Nói xong, y tức đến độ k