Tác giả: Tắc Nhĩ
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1343666
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3666 lượt.
hông nói được nữa, xoay người bước thẳng ra khỏi Cửu Tiêu điện, phẩy tay áo bỏ đi.
Bình Sinh nhìn bóng dáng tức giận của y, nét mặt rất bình tĩnh, tựa như đã đoán trước được kết cục như vậy. Rồi cũng như không thèm để ý, hắn đến trước mặt Thiên Sắc, chậm rãi ngồi xuống. Lúc này mới phát hiện, nãy giờ Thiên Sắc vẫn ngẩng đầu nhìn hắn, chưa hề quay sang chỗ khác.
Từ ngày đầu tiên đến Tử Vi viên, nàng vẫn luôn cúi đầu, hiếm khi ngẩng lên nhìn thẳng vào mặt hắn. Hắn vẫn nghĩ là nàng e ngại hắn nên mới lạnh nhạt như vậy, không nhìn không nói. Nhưng hôm nay biết rõ những chuyện trước đó, hắn đột nhiên cảm thấy không nói nên lời, tiểu tước nhi này nhìn hắn với ánh mắt kỳ lạ.
Đây là lần đầu tiên, hắn yên lặng nhìn vào mắt nàng từ khoảng cách này. Mắt của nàng rất sáng, đồng tử như một ánh lửa sáng ngời, giống một mạch nước ngầm sâu và rộng len vào tâm trí hắn tạo nên từng đợt sóng. Trong đôi mắt nàng dường như có nước, nhưng lại cố gắng kìm nén, dù thế nào cũng không cho phép nước mắt lăn xuống.
“Ngươi sao rồi?” Hắn khẽ hỏi, đột nhiên cảm thấy đau lòng. Nghĩ đến những đau đớn trước đây nàng phải chịu, liền đưa tay định chữa trị vết thương cho nàng, đã thấy nàng run rẩy lui về sau, dường như muốn cố ý tránh né tay hắn.
Tay dừng lại giữa không trung, hắn cười khổ trong lòng, nghĩ là thói quen hình thành trước đây vì nàng phải chịu tổn thương nên cũng không so đo, chỉ nhỏ giọng hỏi lại: “Ngươi có sao không?”
Thiên Sắc nhìn Bình Sinh gần trong gang tấc, đột nhiên như không thấy gì khác, chỉ nhìn thấy khuôn mặt hắn, những đường nét và góc cạnh càng rõ ràng. Thậm chí, nàng có thể ngửi được mùi thơm quen thuộc trên người hắn, làm cho nàng có cảm giác lục phủ ngũ tạng xoắn chặt lại, ruột gan đau đớn từng tấc, từng cơn đau tựa như xé nát từ ngón tay nàng sau đó nhanh chóng lan tràn vào đáy lòng.
Cuối cùng, nàng cuộn người lại, khấu đầu, giọng khàn khàn, rốt cuộc cũng thốt lên câu đầu tiên phảng phất như cách mấy đời: “Đa tạ… Đế quân!”
“Ngọc Hư cung cũng coi như quen thuộc với ngươi, muốn đi đâu thì tùy ngươi.” Nhìn bộ dạng nàng như vậy, Bình Sinh không biết nên nói gì cho phải, đành thở dài đứng dậy: “Dù thế nào cũng phải gặp sư tôn của ngươi chứ. Hôm nay, nếu không phải ngài ấy cố ý muốn ngươi đến, sợ là ta cũng sẽ không cho ngươi ra khỏi Tử Vi viên.”
Đúng vậy, hắn không phủ nhận hắn có lòng riêng. Hắn hy vọng tiểu tước nhi này có thể đi vào chính đạo lần nữa, đăng lại tiên tịch, nên dù biết trong lòng nàng còn mong mỏi phàm nhân đã hồn phi phách tán kia, cũng coi như không biết.
Chỉ là, nếu nàng thật sự không muốn tu tiên —
Khẽ lắc đầu, hắn xoay người ra ngoài, trong lòng hãy còn cân nhắc, không hề biết phía sau lưng có một đôi mắt tràn ngập đau thương thầm lặng, giống như một con suối sâu, lặng lẽ tràn khắp xương máu da thịt.
******
Trên Ngọc Thanh đại điện, Nam Cực Trường Sinh đại đế cầm phất trần, nhưng tâm trí không còn trong sáng như gương giống trước đây.
Hôm nay là Trường Sinh yến, cũng là để báo cho các chư thần và tiên gia bàn bạc chuyện đại chiến thần ma ngay sau đó. Vạn năm trước, ma tôn Lâu Tung bị Bình Sinh dùng cung Hậu Nghệ phong ấn, Ma tộc cũng mai danh ẩn tích theo. Bây giờ, cách ngày luân hồi vạn năm không xa, Bách Ma Đăng sắp không còn khả năng trấn giữ Lâu Tung và quần ma nữa, nhưng trước mắt Bình Sinh vốn không biết mình đã không còn khả năng lấy lại cung Hậu Nghệ —
Chẳng lẽ, vì lục giới chúng sinh, hy sinh Thiên Sắc là biện pháp duy nhất sao?
Vuốt vuốt bộ râu dài trắng như tuyết, trên khuôn mặt xương gầy của ông tràn đầy khó xử, không thể nào nghĩ ra biện pháp đẹp cả đôi đường.
“Sư phụ.”
Phía sau có tiếng gọi khẽ, cắt ngang suy nghĩ của ông. Xoay người lại, ông chợt giật mình khi nhìn thấy bóng dáng yếu ớt sau lưng, trong lòng đột nhiên dâng lên cảm giác chua chát, đau đớn.
“Thiên Sắc, con trở lại rồi.” Ông thở dài, không biết nên vui mừng hay đau buồn, chỉ có thể nhẹ nhàng hỏi thăm: “Mấy ngày nay ở bên cạnh Bình Sinh có ổn không?”
Thật ra, trong lòng ông biết rõ, dù Thiên Sắc đang ở bên cạnh Bình Sinh nhưng sao có thể ổn được?
Gần trong gang tấc mà biển trời cách mặt, như ngăn cách mấy đời, đứa trẻ này lại vô cùng nặng tình, vì mệnh số cô loan trọn đời, không có được kết quả tốt, bây giờ —
“Sư phụ, Thiên Sắc bất hiếu…” Không biết bản thân nên nói gì, Thiên Sắc chỉ có thể chậm rãi quỳ xuống. Bây giờ chân tay nàng không hề có xiềng xích, đáng ra phải vô cùng thoải mái, nhưng hoàn toàn ngược lại, giờ phút này trong lòng nàng mờ mịt, như bị xẻ ra một lỗ hỗng thật lớn, không gì có thể lấp đầy.
Thấy vẻ mặt nàng như vậy, Trường Sinh đại đế thở dài: “Thôi, thôi, đây là kiếp của con, cũng là kiếp của Bình Sinh. Con cũng biết Bình Sinh mang trọng trách của Phụ thần, bây giờ tuyệt đối không thể biến lại thành Thanh Huyền, sở dĩ Hạo Thiên đưa con đến Tử Vi viên là để con hết hy vọng.” Dừng một lát, ông cũng không đành lòng, xoay sang chỗ khác, lúc này mới có thể khiến bản thân quyết tâm nói ra tình hình thực tế: “Tim của hắn đang ở trên người