Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thề Nguyện

Thề Nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1343654

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3654 lượt.

ần chức, đã quên hết tất cả trước kia. Còn nàng sẽ nhanh chóng mang theo ký ức hồn phi phách tán, từ biệt nhân thế trong lặng lẽ.
Có lẽ, đây mới là kết cục tốt nhất…
Đột nhiên có một bàn tay vươn tới từ phía sau, kéo vai nàng!
Nàng hoảng hốt, sức mạnh không bị trói buộc trỗi dậy, bất chợt nghe thấy giọng nói cực kỳ quen thuộc bên tai: “Giỏi lắm, gặp lại chi bằng không gặp, đa tình lại hóa vô tình! Uổng công ta vì muội —”
Thiên Sắc giật mình, vùng mạnh để thoát khỏi tay y xoay người sang chỗ khác, không ngờ người đó đứng rất gần sau lưng nàng, chóp mũi suýt nữa chạm vào ngực hắn.
“Tiểu sư huynh!” Nàng hơi ngạc nhiên, khẽ kêu lên.
Bạch Liêm nhíu mày, nhìn nàng khẽ lắc đầu, dường như muốn nàng đừng lên tiếng. Sau đó, y nhanh chóng từ trong lòng lấy ra một hạt châu đỏ rực, thận trọng đặt vào bàn tay nàng, giọng cực nhẹ lại có chút tức giận: “Cầm lấy!”
“Đây là —” Thiên Sắc gương mắt nhìn hạt châu đỏ rực trong bàn tay, khi ngẩng đầu lên lại xúc động không thể nói nên lời: “Huynh đến Càn Nguyên sơn —”
Đúng vậy, hạt châu đặt trong tay nàng, chính là Tù hồn châu, phong ấn bên trong chính là đứa con nàng vốn không có duyên gặp mặt!
“Nơi này không nên ở lâu!” Bạch Liêm giữ chặt cánh tay nàng, lòng bất chợt dâng lên nỗi buồn khó tả. Giọng trầm thấp khàn khàn khó nén sự sắc bén, hơi thở nặng nề, mỗi từ thốt ra lại siết chặt cánh tay nàng hơn nữa: “Chuyện ta lên Càn Nguyên sơn cướp Linh châu đã đến tai Phù Lê Nguyên Thủy thiên tôn, muội lập tức đi theo ta!”






Tuy bị Bạch Liêm kéo, nhưng Thiên Sắc vẫn không đi cùng y như dự đoán.
“Đi?” Nàng đứng thẳng tắp, thân mình cứng đờ, nâng niu viên Tù hồn châu trong bàn tay, sự kinh ngạc và cảm động ban đầu tan dần đi, câu hỏi kia như tự vấn như than thở, mang theo sự bất lực nhạt nhòa: “Cho dù đi được, thì có thể đi đến đâu?”
Đúng vậy, trời đất rộng lớn thế, nhưng hôm nay nàng không còn đường để đi nữa.
Câu trả lời của nàng làm trái tim Bạch Liêm ngừng đập, như bị kim thép đâm vào tim, Bạch Liêm xoay người lại nheo mắt nhìn nàng: “Thiên Sắc, ý muội là gì?”
“Tiểu sư huynh, lần này huynh đến Càn Nguyên sơn cướp Tù hồn châu có lẽ đã đánh một trận ác chiến, làm thị giả của Phù Lê Nguyên Thủy thiên tôn trọng thương, chỉ e là…” Giãy khỏi tay Bạch Liêm, Thiên Sắc chăm chú nhìn y, sau đó nàng dời mắt đi, ngữ điệu bâng quơ như chuyện chẳng liên quan đến mình, nàng chậm rãi lựa lời: “Nếu Thiên tôn trách tội, chỉ sợ…”
Trước đó không lâu, vì có duyên gặp gỡ, Bạch Liêm từng gặp Dụ Lan, ngoại trừ thương xót cho tình trạng thảm hại của Dụ Lan thì còn khiến y nhớ tới người y vẫn hằng nhung nhớ trong lòng, y không muốn nàng phải rơi vào bước đường như thế.
Lúc trước, y cảm thấy số mệnh của những nữ tử quật cường và tuyệt vọng luôn lận đận hơn những người khác, tỷ tỷ Hàm Nhụy của y và Dụ Lan đều thế, cho nên tận đáy lòng Bạch Liêm không mong Thiên Sắc cũng như vậy.
Lâu lắm rồi mới nghe lại cái tên đó, suy nghĩ của Thiên Sắc bị kéo về những tháng năm xưa cũ. Những ngày này, nàng vẫn luôn ở cạnh người nàng nhung nhớ, nàng cũng từng chứng kiến cuộc tao ngộ của Dụ Lan và Cứ Phong, vui sướng có thừa mà hoảng loạn cũng không ít, nhưng bây giờ nàng cũng không biết phải nhìn nhận mọi chuyện thế nào cho phải.
“Dụ Lan là Dụ Lan, muội là muội.” Lắc đầu, nàng đáp lời, dường như có một lớp sương tuyết đọng lại trên môi, trên mắt khó mà hòa tan, giờ phút này lòng rất quạnh quẽ. Tay cầm Tù hồn châu, nàng cười rất nhẹ, rất nhạt, rất đau thương: “Tiểu sư huynh, cảm ơn huynh cho mẹ con muội một cơ hội gặp gỡ, nay muội đã không còn mong cầu gì hơn…”
“Muội tuyệt vọng đến thế…” Trong thời gian ngắn, Bạch Liêm không biết mình nên nói gì. Vốn là y đã quyết tâm, nếu nàng ngang bướng không chịu đi, thì dù phải đánh ngất rồi khiêng nàng đi y cũng sẽ làm. Nhưng bây giờ, Bạch Liêm không biết mình có thể hành động theo kết hoạch mà vi phạm ý nguyện của nàng không.
Trong tích tắc, y nghĩ đến lời Bán Hạ từng nói…
Ngươi cho rằng, nàng sẽ vui mừng vì chuyện này sao?
Đúng vậy, Thiên Sắc chính là Thiên Sắc, y vĩnh viễn không biết phải làm thế nào để nàng vui vẻ…
Lúc trước nàng dứt tình với Phong Cẩm, đau thương vô hạn, y chỉ hận mình không thể giết kẻ phụ lòng nàng, đòi lại công bằng cho nàng. Nhưng mà nay, y chỉ hận mình không phải là thằng nhóc như miếng cao da chó kia, y biết rõ nàng đang khóc thầm mà vẫn không có cách dỗ dành nàng cười.
Bạch Liêm ơi Bạch Liêm, sao ngươi dốc tình đến mức này mà vẫn bại hoàn bại?
Từ trước tới nay, y vẫn thường tự giễu nàng hết hy vọng, chẳng phải y cũng giống nàng sao?
Rốt cuộc cũng là người mình hiểu rõ, những điều Bạch Liêm suy tư sao Thiên Sắc không biết. “Tiểu sư huynh, cảm ơn huynh đã ưu ái Thiên Sắc nhiều năm nay, Thiên Sắc vô cùng cảm kích, nhưng mà…” giãy khỏi tay y, nàng xoay người đưa lưng về phía y, đôi mày thoắt hiện vẻ vắng lặng, lời nàng nói vẫn đều đều không cảm xúc nhưng đến tận cùng càng nặng trĩu ưu thương: “Huynh và muội là hai kẻ khác đ