Tác giả: Tắc Nhĩ
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1343667
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3667 lượt.
trẻ vừa sinh vung vẩy cánh tay béo tròn, oa oa khóc nỉ non?
Có lẽ nàng là loại người bướng bỉnh chỉ thích làm theo ý mình, khó trách tới bây giờ vẫn luôn cô độc. Chẳng biết là do mắt nàng đau hay là do ánh nến lay động khiến nàng mỏi mắt, bất tri bất giác nàng chìm vào giấc ngủ.
Không thể phân rõ là tưởng tượng, là ma chướng, hay là một giấc mơ, một luồng sáng vàng kim đập vào mắt Thiên Sắc, chờ đến lúc nàng nhìn lại được thì đã thấy một biển hoa rực rỡ, hoa hướng dương nở rộ tràn ngập núi đồi. Từng bông hoa to đón gió lung lay, giống hệt như từng vầng mặt trời, sắc màu tươi sáng vô hạn.
Trong biển hoa vàng dập dềnh gợn sóng loáng thoáng bóng một người ẩn hiện, xem thân hình đó chín phần giống Thanh Huyền.
Trong thời gian ngắn, chút hy vọng còn thừa chợt ngưng tụ lại, Thiên Sắc vội đuổi theo bóng người.
Đúng vậy, dù không thể chạm, nhưng chỉ cần nhìn một cái thôi cũng đủ lắm rồi!
Nhưng bóng người đó như muốn chơi trốn tìm với nàng, rõ ràng khi khoảng cách giữa hai người rất ngắn, chỉ gần trong gang tấc thì nàng lại không theo kịp bước chân của hắn.
“Thanh Huyền, đến xem con của chúng ta đi!” Càng đuổi theo càng cuống quýt, nàng càng nóng ruột, nhưng đến cuối cùng nàng mới phát hiện bóng người nọ đã biến đi đâu mất, để lại một mình nàng giữa biển hoa hướng dương như lạc mất con đường, tay nắm chặt hạt châu đỏ rực. Rốt cuộc không thể chịu đựng thêm được nữa, nàng ngồi xốm xuống, co mình lại, sức lực toàn thân như bị vét cạn, sắc mặt buồn bã, nở một nụ cười thẫn thờ. Nàng hồn bay phách lạc co ro một chỗ, chôn mặt vào đôi tay mình, nắm chặt lấy hạt châu kia.
Bỗng nhiên có một bóng đen phủ xuống, như một cái kén bọc kín cơ thể đang co ro trên mặt đất của nàng.
Thiên Sắc ngẩng đầu vì ngược sáng nên không thể nhìn rõ bóng dáng người nọ. Nàng run rẩy vươn tay, ý thức tan rã lững lờ trong không trung, giọng nàng cực nhỏ một con gió thoảng qua cũng đã quét sạch, nhưng nàng vẫn cố chấp gần như thì thào lặp lại: “Thanh Huyền, đến xem con của chúng ta…”
Bóng người trước mặt dần rõ, ấn đường hơi nhíu lại, đôi mắt khẽ híp, chiếc mũi thẳng…
Đó không phải là Thanh Huyền mà là Bình Sinh đế quân!
Lúc này nàng mới phát hiện chẳng biết mình đã vươn tay ra từ khi nào, đầu ngón tay đã sắp chạm vào áo bào của hắn, Thiên Sắc như chim sợ càng cong, giật bắt mình, bàn tay nắm chặt viên Tù hồn châu nhớp nháp mồ hôi lạnh: “Đế… Đế quân…”
Nàng lúng túng mở miệng, bất giác đối diện với đôi mắt sáng trong bình thản, đầu óc nàng rối loạn, nhất thời không thể nói chuyện rõ ràng.
Gió đêm ùa vào khung cửa sổ, con ngươi sắc bén hơi rũ xuống bóng mờ trong ánh nến, khiến người ta không trông thấy rõ ánh sáng lấp lóe, mang chút nghi ngờ không rõ trong đó.
Bình Sinh chỉ loáng thoáng nghe được, lúc nàng mê man miệng vẫn thì thào gọi “Thanh Huyền, đến xem…” còn xem cái gì thì hắn không nghe rõ. Nhưng lúc nãy, U Minh Diêm Quân Bạch Liêm lẻn vào Ngô cư tranh cãi với nàng một phen, tuy hắn không nghe rõ hết tất cả mọi chuyện, nhưng cũng có thể nhận ra Bạch Liêm muốn dẫn nàng đi, nàng lại không chịu.
Thanh Huyền…
Nàng vẫn luôn nhung nhớ người phàm kia, dáng vẻ nàng thất hồn lạc phách, tinh thần lạc lỏng, thì sao còn có thể tu tiên, dù hắn một lòng muốn độ nàng đăng tiên tịch, chỉ sợ phải phí hoài…
Nhưng, tại sao nàng không chịu đi theo U Minh Diêm Quân Bạch Liêm?
“Tại sao lúc nãy ngươi không theo U Minh Diêm quân rời đi.” Nhìn nàng ba phần hoảng hốt bảy phần thất thố trước mặt mình, đôi mắt Bình Sinh như một cái vực sâu thẳm, giọng nói ôn hòa gần như lãnh đạm ngập tràn nghi ngờ, tựa như một tảng đá đè lên trái tim Thiên Sắc.
Không biết nên trả lời thế nào, thật lâu sau, Thiên Sắc mới do dự tìm một cái cớ cho qua chuyện: “Lúc trước Đế quân từng nói, nếu tiểu tước gây ra chuyện thì người sẽ gánh vác, nếu vừa rồi tiểu tước bỏ đi, chẳng phải sẽ làm phiền Đế quân rồi ư?”
“Thật không?” Biết rõ là nàng kiếm cớ, nhưng Bình Sinh cũng không vạch trần, chỉ đứng từ xa cẩn thận quan sát nàng một lượt.
Hắn nhìn không thấu nữ tử này.
Không, có lẽ vào thời khắc nàng được đưa đến Tử Vi viên hắn vẫn chưa bao giờ nhìn thấu nàng.
Cảnh tượng trong mơ vẫn quẩn quanh đầu óc, nỗi tuyệt vọng chua xót mang theo cả mỏi mệt muốn buông tay hiển hiện rõ dưới tầm quan sát của Bình Sinh. Thiên Sắc đứng thẫn thờ, chân cứng đờ như biến thành cọc gỗ, thật lâu sau, nàng mới đáp một câu chẳng liên quan gì: “Đế quân, nếu Thiên Sắc có chuyện muốn nhờ ngài, người có thể giúp tiểu tước không?”
Dù biết chuyện nàng nhờ chẳng có gì tốt đẹp, nhưng Bình Sinh vẫn không từ chối. “Chuyện gì, ngươi nói đi.” Hắn chậm rãi mở mắt, trong con ngươi đen lấp lóe ánh sáng, ngữ điệu lại nhẹ nhàng hờ hững.
Gió đêm lùa qua khe cửa mang theo hơi lạnh thấu buốt xương cốt đập vào mặt nàng, Thiên Sắc nắm chặt hạt châu trong tay, dừng một lát rồi chua xót đáp: “Thiên Sắc mong Đế quân cứu một người.”
“Cứu ai?” Đuôi mày Bình Sinh hếch lên cao, lòng thầm suy đoán.
Cúi đầu xuống, Thiên Sắc không nhìn hắn, hàng mi rũ xuống phủ bóng mờ trên