Tác giả: Tắc Nhĩ
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1343663
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3663 lượt.
ường, thế thì đừng tiếp tục dây dưa đau khổ nữa.”
Tuy nói những lời này là muốn thuyết phục Bạch Liêm, nhưng nói cách khác lời này cũng là dành cho Bình Sinh. Đúng vậy, rốt cuộc là hai người không cùng một thế giới, dù quyến luyến không buông thế nào đi nữa thì hắn đã không còn nhớ nàng…
Điều nàng có thể làm là mãi không quên hắn.
Đến chết cũng không quên.
Bạch Liêm không trả lời ngay mà nghiêm mặt lại, dừng một lát, y nở nụ cười chua chát: “Ý của muội là chúng ta tự đa tình, xen vào chuyện của người khác?”
“Chúng ta?” Thiên Sắc ngừng một lát, sau đó mới phản ứng kịp: “Chẳng lẽ các sư huynh sư đệ khác cũng bị kéo vào chuyện này?”
“Bằng không, muội nghĩ một mình ta có thể làm cái chuyện một tay che trời này được sao?” Nét mặt nghiêm nghị, con ngươi tối đen vì tức giận dần dần lắng đọng nỗi bình thản chua chát, sau một lúc rất lâu hắn mới từ tử thở dài: “Việc này, đương nhiên là Bán Hạ sắp xếp, tất cả chúng ta đều lên Kiền Nguyên sơn. Đám người Lam Không lấy cớ đưa Trường Sinh thiếp lôi kéo hai thị giả kia, ta thừa cơ cướp lấy linh châu, còn Phong Cẩm chịu trách nhiệm giải quyết hậu quả, đến cả Quảng Đan…”
Bạch Liêm chẳng biết nên nói thế nào nữa.
Từ xưa đến nay, Quảng Đan là người nghiêm túc, đàng hoàngnhất trong tất cả sư huynh sư đệ,thuở nhỏ mọi người gây họa quay về, Nam Cực Trường Sinh đại đế tức điên lên sẽ sai Thiên Sắc dùng roi mây tét mông họ, mà Quảng Đan vĩnh viễn là người đứng một bên nhìn họ bị phạt. Từ xưa đến nay y là người luôn thận trọng từ lời nói đến hành động, chỉ một lòng tu đạo, tuyệt đối không gây ra chuyện gì sai trái. Mà lần đó, nghe nói Quảng Đan chặn đường Dụ Lan muốn cướp lại Cửu chuyển chân hồn đan từ tay Phong Cẩm, đừng nói là các sư huynh sư đệ đều kinh ngạc mà đến cả Phong Cẩm cũng khó mà tin.
Kỳ thật, lần này họ to gan đến thế cũng là vì có chỗ dựa. Dù nói thế nào đi nữa, đại chiến vạn năm giữa thần ma sắp nổ ra, theo lời Bắc Âm Phong Đô đại đế thì Hạo Thiên bề ngoài bình tĩnh nhưng trong lòng đã nóng ruột nóng gan lắm rồi. Cho dù họ có để Thiên Sắc chạy thoát, cướp lấy linh châu thì Hạo Thiên cũng không phạt họ quá nặng. Nhiều lắm là khiển trách qua loa thôi…
… Có lẽ là như vậy… Tóm lại, họ không thể lo nghĩ quá nhiều… Nếu thật sự sư phụ cũng không cứu được Thiên Sắc, vậy bọn họ đành bất chấp tất cả…
Thiên Sắc nhẹ thở dài.
Quả nhiên, những chuyện phạm tội thế này, có bao giờ họ đơn thương độc mã làm liều chứ? Từ xưa tới nay họ đều có phúc cùng hưởng, đến gây họa cũng cùng nhau gánh vác…
“Vốn tưởng chỉ liên lụy mình huynh, nhưng không ngờ…” Thiên Sắc vẫn không nhúc nhích, cúi đầu xuống, chớp chớp rèm mi dài, trong đôi mắt đen thẳm lấp lánh tia sáng khác thường. Thật lâu sau, giọng nói trầm trầm thoát ra khỏi môi mang theo một niềm chua xót: “Vậy lại càng không đáng…”
“Có gây họa hay không không quan trọng, chúng ta tự biết rõ!” Dường như không thể nhịn thêm nữa, Bạch Liêm không muốn lằng nhằng với câu chuyện không có điểm dừng này. Lần thứ ba y vươn tay bắt lấy cánh tay nàng, khí thế sắc bén tỏa ra từ bàn tay, y đã mất kiên nhẫn, có ý ép buộc: “Ta hỏi lại lần nữa, rốt cuộc muội có đi theo ta không?”
Thiên Sắc lùi về sau một bước tránh khỏi tay y. Nàng đứng đó, yên lặng nhìn Bạch Liêm, tất cả những âm thanh u u ám ám, sâu nặng nhạt nhòa, muôn hình vạn trạng ùa tới kết thành một mối, nỗi bi thương dâng trào, những rối rắm không thể cởi bỏ cuối cùng biến thành nhịp tim trầm ổn trong lồng ngực nàng. Sau cuối, nàng thản nhiên đáp lời từ chối tất cả ý tốt của y: “Muội đã không còn đường đi nữa.”
“Muội!” Bạch Liêm khó mà che giấu cơn giận ngập trời, y khẽ quát để để lộ sự thất thố của mình, y thật không biết nên làm thế nào cho đúng. Cuối cùng, Bạch Liêm dường như được ăn cả ngã về không, đành phải làm theo cách của Bán Hạ chỉ, nước cờ cuối cùng là những lời y không muốn nói ra nhất: “Thiên Sắc, muội có bao giờ ngẫm lại, nếu Thanh Huyền còn sống, hắn sẽ cho phép muội làm thế này ư?”
Câu cuối cùng của Bạch Liêm như một lời chú, ăn mòn trái tim nàng, đục khoét tầng tầng lớp lớp, tích lại thành thứ kịch độc không thể cứu chữa rồi hòa tan vào máu, theo dòng máu lưu chuyển khắp toàn thân, vừa như băng lại vừa như lửa tàn phá mọi thứ. Sức tấn công quá mạnh, giống hệt một cơn sóng triều đẩy trái tim lung lay sắp đổ của nàng ngã nhào.
Đúng vậy, đương nhiên Thanh Huyền của nàng sẽ không để nàng làm thế.
Chỉ tiếc, Thanh Huyền của nàng đã mất….
Xoay người đi, nàng lẳng lặng nuốt tất cả những lời không nên nói xuống tận đáy lòng, im lặng nắm hạt châu trong tay, chỉ cực nhẹ đáp một câu…
“Tiểu sư huynh, tạm biệt.”
Tạm biệt, vĩnh biệt, từ nay về sau không mong gặp gỡ.
******
Không biết Bạch Liêm đã đi từ lúc nào, Thiên Sắc nắm chặt viên Tù hồn châu, trong hạt châu đỏ rực có một dãy sáng tím trôi nổi bồng bềnh. Nằm gục lên bàn, nàng ngơ ngẩn nhìn, quyến luyến không buông, chỉ sợ rằng giây tiếp theo sẽ không thể nhìn thấy nữa.
Con của nàng, đến giờ vẫn là dáng vẻ này sao? Thật không biết, đến bao giờ nó mới giống như những đứa