Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thề Nguyện

Thề Nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1343652

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3652 lượt.

dung nhan tiều tụy. Khuôn mặt của nàng nửa phủ ánh trăng nửa soi ánh nến, hai luồng sáng hợp lại mang đến cảm giác thư thái lạ thường, không còn đau thương nữa: “Một cố nhân!”
******
Xương trắng thấp thoáng như ẩn như hiện dưới mặt đất vàng vọt.
Trên bãi tha ma lạnh giá, một nữ tử thân hình gầy gò lom khom dùng tay chậm rãi đào đất. Nàng cúi đầu, mái tóc dài rối bù rũ xuống bên má gần như che hết cả khuôn mặt.
Nàng đào rất chậm, rất cẩn thận, những mảnh đá vụn dưới mặt đất cắt vào ngón tay nàng, máu tươi tuôn ra hòa vào bùn đất đỏ sậm đáng sợ. Thế nhưng, nàng dường như mất đi tri giác, máy móc dùng tay đào đất từng chút từng chút một.
Cách nàng chừng một cánh tay có một thiếu niên áo quần rách rưới, vết máu loang lổ toàn thân, xem ra y bị thương rất nặng, đang hấp hối chỉ còn lại một hơi cuối cùng đã không còn cách cứu nữa.
Nếu không tận mắt chứng kiến, Thiên Sắc tuyệt đối không thể tưởng tượng ra, công chúa Dụ Lan phong nhã tài hoa một thời của yêu giới lại biến thành thế này.
“Ai?”
Phát giác bên cạnh mình có một vị khách không mời, Dụ Lan vừa cảnh giác ngẩng đầu, vừa vươn tay chụp lấy Ô giao tiễn đặt bên cạnh.
Trong tích tắc, Thiên Sắc mới nhìn rõ, khuôn mặt bị tóc che khuất của Dụ Lan đã không còn vẻ đẹp tao nhã năm xưa. Khuôn mặt đó rất già nua, tiều tụy, tuy đau thương nhưng lại không có nét cô đơn và tuyệt vọng. Cho dù quanh khóe mắt đều là nếp nhăn, không mở mắt ra nổi, nhưng nét mặt nàng vẫn quật cường, nghiêm nghị, không chịu thỏa hiệp.
“Dụ Lan…” Dù Thiên Sắc đã sớm chuẩn bị tâm lý, nhưng cũng không thể không kinh ngạc. Nàng vốn tưởng rằng mình đã quá thê thảm, nhưng không ngờ được Dụ Lan còn hơn cả nàng: “Sao ngươi lại thành thế này?”
“Là ngươi à?” Nghe giọng của Thiên Sắc, tư thế phòng bị của Dụ Lan mới lơi lỏng. “Thiên Sắc ngươi đến cười nhạo ta sao?” Dụ Lan cúi đầu tiếp tục đào đất, ngữ điệu lạnh giá như băng tuyết thấu tận tâm can.
Đúng vậy, giờ đây khắp lục giới, ai mà không chê cười nàng?
Ngày xưa, Dụ Lan công chúa uy danh hiển hách khắp yêu giới. Còn bây giờ, nàng đâu còn chút nào phong nhã ngày xưa?
Nếu nói hơi khó nghe thì bây giờ nàng giống quỷ đến chín phần.
Lúc trước hồn phách Cứ Phong quay về địa phủ bước vào luân hồi, nàng tìm mãi không ra, rơi vào đường cùng, nàng đành cúi đầu cầu xin Bắc Âm Phong Đô đại đế.
Bắc Âm Phong Đô cũng hào phóng đáp lời, tất cả mọi chuyện đều có cái giá của nó.
Kiếp thứ nhất, Cứ Phong chuyển thế thành người, bị người ta giết chết trên chiến trường, nàng dùng dung mạo tuyệt sắc để đổi một ánh mắt cuối cùng của Cứ Phong trước khi y chết thảm. Sau đó, nàng trơ mắt nhìn y máu thịt tứ tung, đầu mình tan tác.
Việc nàng có thể làm là rưng rưng nước mắt thu lại từng mảnh tay chân, xương cốt rời rạc của y rồi tìm một nơi có phong thủy tốt an táng y.
Tuy nhiên, vùng đất có phong thủy tốt cũng không thể mang đến vận may cho Cứ Phong.
Kiếp thứ hai, y vẫn không thể tránh khỏi số kiếp chết yểu. Cứ như thế từng đời, từng kiếp qua đi, để có thể nhìn thấy y lần cuối cùng trước khi y chết, Dụ Lan đã gần như mất đi tất cả mọi thứ…
Cho đến kiếp này, Dụ Lan đã không còn gì để trao đổi nữa, rơi vào đường cùng nàng đành từ bỏ đôi mắt của mình.
Nhưng cái giá này cũng chỉ là uổng công.
Chờ đến khi nàng tìm thấy Cứ Phong, y vẫn chỉ còn lại hơi thở cuối cùng.
Nàng run tay chạm vào cơ thể vừa xa lạ vừa quen thuộc kia, điều duy nhất cảm nhận được là dòng máu tươi tuôn trào nhớp nháp trên tay, nghĩ đến cơ thể vẫn luôn ấm áp trước kia giờ dần giá lạnh, nỗi bi thương đó gần như xé nát cõi lòng nàng.
Chẳng lẽ, việc nàng có thể làm là lại dùng tay đào hố thêm lần nữa, chôn vùi thi thể chàng sao?
Chẳng lẽ mệnh trời khó cãi?






Đúng như lời Dụ Lan nói, khắp lục giới không ai không chê cười nàng.
Lúc trước là công chúa yêu giới ngang ngược không ai bì nổi, chỉ vì một người phàm mà không chỉ mất quyền thế địa vị, cuối cùng còn bị trục xuất. Bây giờ lại thảm hại đến mức hai mắt mù lòa, già cả gần đất xa trời, tìm đâu dù chỉ một chút tao nhã ngày đó? Ai nhìn thấy cũng chê cười và thương hại, dù sao, bất cứ ai cũng đều muốn dùng nỗi bất hạnh của người khác để làm nổi bật hạnh phúc của mình.
Có điều, Thiên Sắc không nằm trong số này.
Đúng vậy, trong mắt Thiên Sắc, Dụ Lan cũng giống hệt nàng, đau khổ và thê thảm giống nhau. Chẳng qua là, Dụ Lan may mắn hơn nàng. Tuy rằng luân hồi chuyển thế khiến Cứ Phong không hề nhớ quá khứ, tuy rằng Dụ Lan chỉ có thể nhìn Cứ Phong lúc hấp hối, nhưng rốt cuộc vẫn là may mắn, không giống nàng và Thanh Huyền gần trong gang tấc lại xa tận chân trời, chỉ vô ý liền làm hại hắn.
Trên đời này không cảm giác gì đáng sợ và tội lỗi bằng tự tay cắt đứt hy vọng yêu thương một người…
“Nếu thực sự có người có thể cứu được Cứ Phong —”, rất lâu sau cũng không có câu trả lời, sự khắc khoải đau đớn như máu vô hình bắn ra khắp không gian. Dụ Lan từ từ nhắm mắt lại, cúi đầu xuống, khẽ thở dài như muốn bộc lộ nỗi bất an của n