XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thề Nguyện

Thề Nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1343655

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3655 lượt.

y khai trương quán nhỏ, mời cô nếm thử hạt hướng dương rang của chúng tôi!” Nàng cười khoe má lúm đồng tiền, giọng ngọt ngào vui mừng: “Hạt hướng dương này là hạt đồng tâm, mang đến phúc lành con cái, rãnh rỗi nên cắn nhiều một chút, sau này cô nương không chỉ bách niên giai lão với lang quân mà còn có thể con cháu đầy nhà, vĩnh kết đồng tâm!”
Hạt hướng dương?
Hạt đồng tâm —
Thiên Sắc sững sờ cúi đầu xuống, ngây người nhìn túi hạt hướng dương trong tay. Những lời vui vẻ ngọt ngào như vậy dường như đã từng được nghe, càng không thể quên, khi đó Thanh Huyền nói —
Chàng nói: Trước kia, ta là đồ đệ của nàng, sau này ta là phu quân của nàng!
Chàng nói: Đời đời kiếp kiếp, chúng ta sẽ mãi bên nhau, dù phải chết cũng phải cùng hóa thành tro tàn, trong nàng có ta, trong ta có nàng!
….
Chúng ta đồng lòng, có coi là vĩnh kết đồng tâm không?
Chúng ta đã có con, chàng có vui mừng không?
Chỉ là, trên thế gian chỉ còn lại một mình ta, ta phải đi đâu chờ chàng thực hiện lời hứa đời đời kiếp kiếp?
Giống như biến thành bức tượng gỗ, nàng đờ đẫn đứng tại chỗ, mặc kệ người qua lại đông đúc, cả người bất động, không hề hay biết cô nương đưa hạt hướng dương cho nàng đã rời khỏi bao lâu, mãi đến khi trời tối mịt, mưa rơi tí tách.
Nàng vẫn đứng nguyên trong mưa, lâu thật lâu cũng không nhúc nhích.
******
Mưa rơi tí tách, trời đất mênh mông trắng xóa một màu, thôn trấn ngày càng thưa người, các cửa hàng đều đóng cửa.
Bình Sinh đứng nhìn Thiên Sắc từ xa, không hiểu vì sao nàng cứ đứng yên tại đó không nhúc nhích.
Hành động bất trị của nàng đương nhiên khiến hắn vô cùng đau lòng, nhưng nói thế nào cũng luôn cảm thấy bất an. Tiểu tước nhi này bây giờ không có nội đan, không có tu vi, nếu gặp chuyện đột xuất chỉ sợ là chết thảm…
Vì lo lắng như vậy, hắn không thể bỏ mặc chỉ đành lẳng lặng đi theo định bảo vệ nàng.
Nhưng hắn không hiểu, nàng đứng đó làm gì…
Rất lâu rất lâu sau, nàng mới như mất hồn bước chân về phía trước, ngay cả mảnh vải đỏ rơi xuống cũng không biết, cả người như lạc mất hồn phách.
Nhặt mảnh vải đỏ lên, hắn không nhanh không chậm bám theo nàng.
Nàng lên Yên sơn, hắn cũng đi theo.
Dọc đường lên Yên sơn, hắn vô cùng ngạc nhiên vì trên này có người trồng cả rừng hoa hướng dương!
Hoa hướng dương thẳng đứng trong tiết trời, cả một biển hoa, dù dưới mưa cũng đẹp rung động lòng người. Đi qua đó, hắn không thấy bóng dáng nàng, chỉ nhìn thấy vệt đỏ lờ mờ.
Thấy nàng đẩy cửa vào.
Hắn thở dài, coi như đã đưa Phật đến Tây thiên, định để lại đoạn vải đỏ rời khỏi đây. Nghĩ lại, lúc đó hắn và nàng cùng bỏ đi, không báo với ai, bây giờ mọi người đang bàn bạc về cuộc chiến thần ma vạn năm ở Trường Sinh yến trên Ngọc Hư cung, không biết đã nói đến đâu rồi.
Thôi, nàng có đường của nàng, hắn có thể độ nàng nhưng không thể ép buộc nàng.
Đành để tùy nàng bước đi thôi.
Bất ngờ, cơn đau bấy lâu nay biến mất ập đến như xé đôi người hắn! Đau thấu tim gan xương cốt không thể chống đỡ được, hắn khó chịu rên khẽ một tiếng, hai tay ôm ngực.
Hắn không biết rằng, khi Thiên Sắc bước vào cửa phòng, thứ đầu tiên đập vào mắt là ngọc trai rải đầy đất, trên bàn còn có chiếc mũ phượng chưa hoàn thành!
Dường như không thể chịu đựng nổi, nàng cúi đầu, chớp mắt, một lúc sau lệ rơi xuống thấm trên vạt áo đỏ thẫm, như nét mực lan dần ra không khác gì dấu vết mờ nhạt. Mà Bình Sinh khẽ rên một tiếng, cũng khiến nàng hoảng hốt.
Đứng ở cửa, nàng ngây người nhìn hắn như không quen biết, nước mắt mờ mịt khiến nàng không thể thấy rõ hắn, suýt nữa vỡ tan thành mây khói, rốt cuộc không còn cảm giác gì khác.
Bình Sinh cũng đầy kinh ngạc, môi run run, răng đánh vào nhau cầm cập, ngực hít thở nặng nề, cơn đau trong cơ thể như tràn ra ngoài.
Hắn thấy nước mắt của nàng!
Đây là lần đầu tiên, hắn nhìn thấy nước mắt nàng không ngừng tuôn rơi.
“…Ngài trả Thanh Huyền lại cho ta…” Nhìn khuôn mặt quen thuộc nhưng mơ hồ trong mưa, nàng thì thào, cúi đầu khóc nức nở, lặp lại lặp lại mấy từ cứng nhắc mặc cho đau thương đâm nát trái tim, dày vò từng chút một. Cuối cùng nước mắt vẫn tuôn rơi không thể kìm chế được: “…Van xin ngài, trả Thanh Huyền lại cho ta…”
Bình Sinh đã đau đến mức mặt mày trắng xanh.
Hắn không biết vì sao mình lại đau, khoảnh khắc đó, theo bản năng hắn cố nén đau bước từng bước về phía nàng.
Cuối cùng, hắn vươn tay chạm vào nàng!
Cảm giác giống như thiên lôi đánh xuống khi lịch kiếp phi thăng, từ nơi hắn chạm vào tất cả mọi thứ trong thân thể đều bị nàng hút sạch. Nhìn nàng gần ngay trước mắt, nước mắt tuôn rơi, sự đau đớn của hắn càng kịch liệt, kỳ lạ là trái tim của hắn lại bình tĩnh lại giữa muôn vàn sấm động bên trong.
Thiên Sắc vươn tay chạm vào mặt Bình Sinh, vuốt ve từng ly từng tý, đầu ngón tay chạm lên đôi mày rậm cương nghị, như vẽ một đường cong đầy xót xa tận đáy lòng nàng. Hàng mi mềm run run lướt qua ngón tay nàng, khơi dậy vô số ký ức của nàng, những lời âu yếm nhỏ nhẹ, lời hứa miên man, mỗi câu mỗi từ đều khuấy đảo tâm trí nàng. Lúc này,