The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thề Nguyện

Thề Nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1343643

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3643 lượt.

ắn, từ sự rung động của nàng đến sự vỗ về tiếp xúc của hắn, không chỉ mồ hôi hòa cùng nhau mà cả máu thịt cũng hòa lẫn nhau, cực kỳ thân mật, rốt cuộc không thể phân rõ hắn là ai, nàng là ai, thậm chí cam tâm tình nguyện cùng lụi tàn biến mất.
Khoảnh khắc cuối cùng, đôi cánh chim đỏ rực của Thiên Sắc bung ra, vỗ nhẹ nhàng. Vô số lông vũ nhẹ như nhung bay bổng trên giường.
Mọi cảm giác đau đớn và vui sướng của Bình Sinh đều ngưng tụ lại, cuối cùng hắn siết chặt lấy nàng. Cảm giác như bị ném lên cao, lúc rơi xuống thì trước mắt đã tối đen, tất cả mọi cảm xúc bao gồm cả đau đớn đều ném lên chín tầng mây, giống như pháo hoa bùng nổ, từ lồng ngực đến ngọn tóc, ngay cả lỗ chân lông cũng phát ra ngọn lửa cực hạn, khiến cho sự đau đớn bị đẩy lùi, tràn ngập khắp thân thể hóa thành ánh sáng ngọc, toàn bộ hồn phách đều bay bổng.
Tựa như có thứ gì đó không thể gọi tên run rẩy trong sâu thẳm linh hồn, muốn đâm chồi sống lại, nhưng Bình Sinh không để ý, chỉ ôm chặt Thiên Sắc, để cơn đau đớn dần qua đi trong dư vị kia.






Tình cảm dâng trào quá nhanh còn khó đề phòng hơn cả cơn đau kia, giống như giữa trời mùa hạ nóng bức đột ngột xuất hiện những bông tuyết trắng như lông ngỗng, cho nên khi cơn đau dần qua đi, cánh tay Bình Sinh đang ôm Thiên Sắc cũng lơi lỏng đi nhiều.
Hắn không hiểu tại sao mình lại có hành động hoang đường thế này, giống như trong khoảnh khắc vừa rồi hắn đã hoàn toàn biến thành một người khác.
Một người vừa xa lạ vừa cực kỳ quen thuộc. Hắn không rõ cái cảm giác kỳ dị này là thế nào, mà hắn cũng không biết thì ra cảm giác ôm nàng vào lòng là thế này…
Nói sao nhỉ?
Đó là cảm giác an tâm, yên ổn, không còn cầu mong gì hơn nữa.
Dường như thật hài lòng với phản ứng của nàng, hắn vuốt khẽ môi nàng, bàn tay phải lướt xuống dịu dàng lướt qua làn da mẫn cảm, đốt bùng lên ngọn lửa rực cháy, khiến nàng run lên. Hành động của hắn khá trúc trắc như trong lòng vẫn đang suy tư, còn nàng chỉ có thể nhắm chặt mắt, kinh hoàng không thôi, khi hai người hòa quyện vào nhau, tất cả mọi chuyện đều bị bỏ lại sau lưng.
Lại dung hòa vào nhau thêm một lần nữa.
Từng dây thần kinh đều đang căng chặt, từng động tác của hắn khiến lớp chăn mềm mại chạm vào da thịt nàng, giống như những nụ hôn ấm áp của hắn, bị tấn công cả hai mặt, tất cả cảm giác và tri giác của nàng đều lung lay sụp đổ. Niềm vui chộn rộn lấp đầy trái tim, Bình Sinh cúi đầu tỉ mẩn hôn đôi mắt đang nhắm chặt của nàng, lồng ngực nhấp nhô phập phồng, mồ hôi chảy xuôi theo cằm nhỏ xuống ngực tựa như những giọt nước mắt của nàng, từng giọt như đang nhỏ lên trái tim hắn, bỏng rát, khiến hắn đau lòng không thôi. Mà thời khắc này, cảm giác nóng rực trong cơ thể còn đáng sợ hơn cả cơn đau, hắn muốn xem thường nhưng lại cực độ bất an, tựa như toàn bộ hồn phách của hắn đều bị nàng hút lấy.
Hết lần này đến lần khác, hắn không thể kiềm chế còn nàng thì không thể kháng cự.
Không ai rõ rốt cuộc họ đã quyến luyến bao lâu, tóm lại khi Bình Sinh đã sức cùng lực kiệt vẫn cứ ôm chặt lấy nàng không chịu buông tay.
******
Thân là thần, xưa nay khi nhập định nghỉ ngơi Bình Sinh đều không nằm mơ, nhưng lúc này hắn có thể chắc chắn rằng mình đang mơ.
Một vùng hoa hướng dương tỏa sáng rạng rỡ giống hệt cảnh tượng hắn nhìn thấy dưới Yên Sơn. Nhưng biển hoa hướng dương trong mơ này rất xứng với từ “biển”, đảo mắt nhìn qua không thể trông thấy điểm cuối.
“… Sư phụ.”
Dường như có người đang kêu ai đó.
Giọng nói kia rất gần, nhưng khi lọt vào tai rất mơ hồ xa xăm, tựa như vọng đến từ một nơi rất xa, tiếng gọi hòa vào trong gió, lướt qua núi đồi khi lọt vào tai hắn thì đã tan ra thành mảnh vụn, không thể chắp vá. Xung quanh mịt mờ, hắn không biết giọng nói này đến từ đâu, cũng không biết người cất tiếng gọi đang ở đâu giữa biển hoa mênh mông này.
Sư phụ?
Sư phụ ai?
Ai là sư phụ?
Lúc hắn đang buồn bực, bất chợt hắn trông thấy một bóng áo đỏ sẫm thoáng ẩn hiện trong biển hoa hướng dương.
Chẳng biết vì sao, dù hắn không thể nhìn rõ dung mạo của nữ tử đang đứng đối diện, nhưng trực giác mách bảo…
Nữ tử này là Thiên Sắc.
“… Nàng…” Nhìn nữ tử trước mặt, hắn bỗng thấy nghẹn lời, trầm mặc thật lâu, cuối cùng hắn mới cúi đầu than thở: “…Sao lại đi vào giấc mơ của ta…”
Hắn biết rõ Thần Tiêu phái có pháp thuật bước vào giấc mơ của người khác, hắn cũng biết bản lĩnh này Nam Cực Trường Sinh đại đế đã truyền lại cho Thiên Sắc. Nhưng hắn không biết vì sao nàng phải hao tâm tổn sức bước vào giấc mơ của hắn?
Nàng đứng đối diện hắn, không nói một lời, im lặng nhìn hắn, nàng trầm mặc như xưa nay vẫn thế.
Bình Sinh hơi nghi ngờ, hắn bước lên trước một bước muốn nhìn nàng rõ hơn, nhưng không ngờ lồng ngực nàng đột nhiên nổ tung, bắn ra một màu đỏ sẫm, máu tươi đầm đìa nhuộm khắp biển hoa vàng rực! Trong lúc hắn cực kỳ kinh hoàng thì cơ thể nàng lại nhanh chóng tan ra thành vô số mảnh nhỏ, giống như những bông tuyết tan rã dưới ánh mặt trời, chớp mắt một cái đã không còn