Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thề Nguyện

Thề Nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1344011

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/4011 lượt.

>Lạ một điều là lúc đó bản thân nàng cũng quá mức ngây thơ vì thật sự tin rằng mụ ta không nhận đồ đệ. Không ngờ sau đó lục giới đồn đại rằng, mụ già này đã nhận một đồ đệ là sủng nam người phàm vào Thần Tiêu phái, sao không khiến nàng bực muốn điên lên được chứ.
Huống chi, nghe nói mụ ta còn muốn nuôi tiểu sủng nam này thành bảo bối, bất luận đi đâu cũng dắt theo như hình với bóng, lại còn cái kiểu ấp trong tay sợ bay, ngậm trong miệng sợ tan, thật đáng ghê tởm! Tuy nàng chỉ là một tiểu hoa yêu, một loài yếu ớt trong lục giới nhưng cũng có vài phần kiêu hãnh, thế mà bây giờ đi bán sắc còn thua cả người phàm sao?!
Càng nghĩ càng bất bình, càng bất bình càng tức giận, dường như nhất định muốn buộc Thiên Sắc phải trở mặt. Chu Ngưng bắt đầu giở giọng không khách khí, thốt ra những lời đầy xảo quyệt.
“Trong lòng ngươi còn nhiều tạp niệm, tu tiên thân chậm trễ, không biết tự xem xét còn lượn quanh quấy rối, gây chuyện sinh sự.” Nhìn tình trạng nàng ta hiện nay đến tu thành hình người còn khó khăn, lại một lòng ôm ấp tâm tư muốn tìm người kia. Thiên Sắc khẽ thở dài, cảm thấy khoảng cách giữa hai người quá xa xôi, sợ là chẳng thể nào có kết quả tốt.”Ngọc Thự và ngươi không có duyên, dù ngươi vào Thần Tiêu phái y cũng sẽ không song tu với ngươi. Hoặc dù ngươi luôn tâm niệm, mưu tính quấn lấy y cũng chỉ là lầm người lỡ mình mà thôi, chi bằng tĩnh tâm tu đạo mới phải.” Tuy lời nói lạnh lùng không chút lưu tình, nhưng trong lòng nàng cũng có chút thương hại với tiểu hoa yêu cố chấp này.
Về tình về lý, những lời này đều là khuyên nàng đừng tiếp tục quấn quýt si mê, nhưng Chu Ngưng càng nghe càng thấy ấm ức, trong lòng càng bất bình. Tuy nàng ta có tâm nhưng ngộ đạo không nhiều, thâm tâm lại oán hận Thiên Sắc, sao còn nghĩ đến thuyết số mệnh nhân duyên, chỉ trút hết mọi ấm ức, oán hận lên đầu Thiên Sắc, nên lại thêm tức giận !
“Hừ, ai nói không có duyên! Nếu không phải lúc trước mụ yêu già ngươi và họ Phong dùng tu tiên làm mồi nhử dụ chàng lên Côn Luân, thì sao bây giờ ta với chàng tiên yêu vĩnh viễn cách biệt chứ?!” Từng câu từng chữ sắc bén cay nghiệt, thậm chí ánh mắt cũng tràn ngập oán hận như gai nhọn, chửi mắng không cần suy nghĩ: “Ả đàn bà độc ác kia, đừng tưởng không ai biết những chuyện xấu hổ ngươi và họ Phong kia làm bên bờ suối! Ngươi chia rẽ uyên ương, vì ngươi xấu xa nên ngươi xứng đáng bị quả báo, bị kẻ khác bội tình bạc nghĩa…”
Thấy nàng ta ngày càng quá đáng, càng nói càng đê tiện, Thanh Huyền không nhịn nổi nữa, lặng lẽ niệm Cách không niết tử quyết, tát mạnh vào miệng nàng ta!
Một tiếng chát vang lên, những lời nói hùng hồn không kiêng nể kia im bặt, một bên mặt Chu Ngưng hiện lên rõ năm dấu tay.
“Ngươi dám nói năng bậy bạ, lung tung nữa xem!” Đôi mày kiếm của Thanh Huyền dựng thẳng, đôi mắt đen thẫm không chút tình cảm, lạnh lùng như bão tố sắp kéo đến.
Hắn vốn không có ý định đánh tiểu hoa yêu này, nhưng nàng ta thật sự quá đáng, bái sư không thành liền trở mặt bộc lộ bản chất ngay. Chỉ biết chửi mắng cho sướng miệng, bôi nhọ sự trong sạch của sư phụ không nói, lại còn dám xát muối lên vết thương lòng của người. Đương nhiên sư phụ sẽ không tính toán với loại vô danh tiểu tốt này. Nhưng người làm đệ tử như hắn, sao có thể trơ mắt nhìn sư phụ bị sỉ nhục? Nếu không dạy dỗ con tiểu hoa yêu này một lần, chẳng phải tự dưng sư phụ sẽ gánh tiếng ác trên lưng sao?
Vốn định tát mỗi bên một cái nhưng Thiên Sắc khẽ lắc đầu nhìn Thanh Huyền, ý bảo hắn không được lỗ mãng, Thanh Huyền mới kìm chế lửa giận ngập trời, tạm thời bỏ qua.
Không ngờ, hắn bỏ qua còn tiểu hoa yêu Chu Ngưng kia lại không chịu ngậm miệng!
Không ngờ bản thân lại bị tiểu sủng nam của mụ yêu nữ già kia bắt nạt đè đầu cưỡi cổ, một bạt tai này vẫn chưa làm Chu Ngưng tỉnh mộng, không thể khiến nàng ta câm miệng, ngược lại còn khiến nàng ta tức giận hơn.
“Tên trai bao kia, đừng tưởng rằng ngươi tát ta một bạt tai thì có thể bịt được miệng thiên hạ, cũng đừng ỷ có mụ yêu nữ già kia chống lưng là ngươi có thể dễ dàng bắt nạt người khác! Đôi cẩu nam nữ các người sớm muộn gì cũng không được chết tử tế! Tát người bằng Cách không niết tử quyết có gì đặc biệt hơn người? Có bản lĩnh thì ngươi hãy bắt ta nhốt vào Tháp khóa yêu đi!” Ôm khuôn mặt sưng đỏ, rõ ràng đã là đau đến mức hai mắt rưng rưng, nhưng nàng ta vẫn cố chấp trừng mắt nhìn Thiên Sắc và Thanh Huyền, miệng tiếp tục mắng chửi độc địa, không chịu nhận thua: ” Mụ yêu nữ già không biết xấu hổ, vô liêm sĩ, đạo đức bại hoại, gặp đàn ông là lăn vào ngủ, ngươi xứng đáng —”
“Tiểu hoa yêu, ngươi thật sự muốn vào Tháp khóa yêu đến vậy sao?”
Chu Ngưng đang chửi mắng độc địa, chợt một giọng nam trầm thấp, điềm tĩnh vang lên giữa không trung, tựa như gần trong gang tấc nhưng lại không thấy gì. Giọng nói ấy không lạnh lẽo, cũng không hề giận dữ, chỉ như cười như không lại đầy khí thế, giống cơn gió lạnh cuối thu len vào lòng người, buốt thấu xương.
Không chỉ Chu Ngưng, mà Thanh Huyền vô ý thức ngẩng đầu lên nhìn theo giọng nói kia. Chỉ có Thiên Sắc trong lòng