Tác giả: Tắc Nhĩ
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1343678
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3678 lượt.
căng thẳng, không nhúc nhích, sắc mặt cứng ngắc đứng nguyên tại chỗ. Trái tim như chết lặng, khẽ chớp mắt, một cảm giác chua xót dội lên từ trong lòng khiến hốc mắt nóng hổi, ánh mắt vừa hoảng hốt khó nắm bắt vừa như bị sương mù phủ mờ, rất mông lung.
Trên đụn mây xuất hiện một người đàn ông anh tuấn mặc áo thêu màu lam.
Y chắp tay sau lưng, lông mày đoan chính, đôi môi mỏng, đôi mắt màu hổ phách, gần như trong suốt lại thâm thúy khó đoán được suy nghĩ. Hào hoa phong nhã lại rất nho nhã, tuy không phải cực kỳ anh tuấn nhưng khiến người ta gặp rồi khó quên. Trên người hắn có khí chất đặc biệt thu hút ánh nhìn của người khác. Dáng hình cao thẳng như một cây bút, mỗi nét lại vẽ nên những đường nét tinh tế không thể mô tả bằng lời, điêu luyện lại kiên cường mê hoặc lòng người, nhẹ nhàng như sương trên sông trăng giữa tháng, lặng lẽ trôi đến từ xa, không chút dấu vết.
Người đàn ông này thân phận ra sao, lai lịch thế nào, đương nhiên Chu Ngưng biết rất rõ. Thậm chí nàng còn chẳng khách khí nói rằng đây là gã đầu sỏ lừa Ngọc Thự lên Côn Luân, dù hóa thành bụi nàng cũng nhận ra! Khoảnh khắc này, nàng thầm nghĩ hôm nay là ngày lành gì? Thật muốn vỗ tay ăn mừng vui sướng khi người gặp họa. Mụ yêu nữ già này và tình lang cũ mới đều gặp mặt ở đây!
Tiếp theo sẽ là cảnh tượng gì? Có khi nào sẽ là tình địch cũ mới ghen tuông đánh nhau sứt đầu mẻ trán, khiến cho mụ già này phải ra tay thật tàn nhẫn ?
Đánh đi, đánh đi, đánh chết hết đi, vậy mới hết hận!
Nàng rất vui sướng khi thấy người khác gặp nạn, thậm chí còn định thêm dầu vào lửa. Nhưng đôi mắt lạnh lùng của người đàn ông kia lướt qua người nàng khiến áp lực vô hình đè nặng, quét sạch mọi ý đồ trong đầu, có ý cảnh cáo nàng. Nhưng Chu Ngưng vì quá tức giận, đầu óc rối như cuộn chỉ tơ nên không suy nghĩ được cái gì ra hồn, bất chấp tất cả vội vàng mở miệng, vì càng kéo dài càng sợ uổng công mình chịu thiệt.
“Họ Phong kia!” Nàng nghiến răng kèn kẹt, lưng lạnh toát, co rúm người, lùi lại mấy tấc trong vô thức: “Ngươi đường đường là chưởng giáo Thần Tiêu phái, ta chẳng qua chỉ là một tiểu hoa yêu chưa đắc đạo, ngươi, ngươi đừng mong ỷ thế hiếp người!”
Thật sự là nàng không hề e ngại Thiên Sắc, vì biết tuy Thiên Sắc lạnh lùng nhưng sẽ không thật sự ra tay dạy dỗ một tiểu hoa yêu không hiểu chuyện, đạo hạnh thấp kém chỉ biết đấu võ mồm như nàng. Còn gã đàn ông trước mặt này thì khác hẳn. Ngay cả người con gái đã từng đầu ấp tay gối với mình mà còn có thể xuống tay giẫm nát không chút lưu tình, chẳng biết còn có thể làm ra chuyện độc ác vô tình gì hơn. Do vậy, chuyện bắt nàng ném vào Tháp khóa yêu hoàn toàn có thể xảy ra!
Nghĩ vậy, nàng bắt đầu lén lút lùi về phía sau, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi, ngón tay run run, thầm nghĩ về đường lui của mình.
Lời Chu Ngưng vừa thốt ra, Thanh Huyền bừng tỉnh
Thì ra gã đàn ông này chính là chưởng giáo Thần Tiêu phái vô tình, phụ bạc — Phong Cẩm, là kẻ thù bắt nguồn mọi chuyện của hắn và sư phụ!
Liếc nhìn Chu Ngưng đang sợ hãi, Phong Cẩm cũng không tức giận, nhưng khi nhìn Thanh Huyền lại khẽ nhíu mày, hàm ý sâu xa khó hiểu: “Tiểu hoa yêu, nếu muốn sống thì mau cút đi.” Đôi lông mày thẳng tắp nhướn lên, ánh mắt sắc bén thâm thúy làm người ta không dám nhìn gần, chỉ là lời răn dạy bình thường cũng khiến người ta cảm thấy áp lực vô hình: “Tuy bảy tầng của Tháp khóa yêu đã có không ít người vào, nhưng thêm ngươi cũng không coi là nhiều.”
Lúc bị Thanh Huyền gọi là “Tiểu hoa yêu” thì tức giận chửi mắng không ngừng, nhưng lúc này Chu Ngưng rất thức thời, vừa thấy có đường thoát thân lập tức co cẳng vọt vào rừng cây biến mất không tung tích!
Thấy Chu Ngưng bỏ chạy, Phong Cẩm mới xoay người lại nhìn Thiên Sắc, ánh mắt thoáng hiện lên chút buồn bã ảm đạm, khuôn mặt tuấn tú cũng chợt trở nên phức tạp.
“Sư muội.”
Y bình thản gọi một tiếng, khách khí mà xa cách, không có chút dấu vết nào của sự ngọt ngào tình cảm trước đây. Giọng điệu này gần như là của người hoàn toàn xa lạ, vẻ mặt nhã nhặn cũng không chút biểu hiện dư thừa, không hề có ý cười, có vẻ vô cùng lạnh lùng và hờ hững, sao có thể là người từng quyến luyến như hình với bóng cùng nàng?
Giọng của y giống một thanh sắt đỏ rực đâm vào trái tim Thiên Sắc, vừa bỏng rát vừa đau nhức khiến vết sẹo không thể khép miệng được, như muốn vò nát trái tim nàng. Nhưng nàng chỉ có thể cắn răng chịu đựng, hơi cúi đầu, kiên cường đáp lại bằng giọng điệu xa cách, từng chữ từng chữ như gió lạnh cuối năm: “Chưởng giáo sư huynh.”
Khoảnh khắc đó, lòng Thanh Huyền trở nên nặng trịch, cổ họng tắc nghẹn. Tuy hắn đã nghĩ biết bao lần khi đối mặt với Phong Cẩm sẽ làm gì nói gì, nhưng lúc này hắn cũng hiểu đạo lý địch bất động ta bất động, đây mới là biện pháp ứng phó tốt nhất. Dù vô cùng bất bình nhưng tạm thời chỉ có thể ngầm oán hận, đến tư cách chất vấn cũng không có huống chi là đối đầu.
“Chưởng giáo sư bá.” Thôi thì co được dãn được, Thanh Huyền chắp tay thản nhiên hành lễ, nhưng chỉ trong một cái cúi đầu đó cũng đã kịp nguyền rủa mười tám đời tổ tông nhà Phon