Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thề Nguyện

Thề Nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1343685

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3685 lượt.

bá quyền uy này.
“Trước khi đắc đạo thành tiên ta cũng là người phàm.” Mặt mày Phong Cẩm cứng lại, giọng điệu khách sáo, nét mặt trầm xuống, không rõ y đang nghĩ gì, chỉ cảm thấy trong giọng nói dường như hòa cùng cảm xúc của bản thân, làm cho người ta vừa định tóm chặt lấy đã không thấy bóng dáng: “Nếu sau này ngươi toàn tâm toàn ý tu tiên, xóa bỏ thân thể phàm thai, nhất định sẽ có thành tựu, đừng nên khiêm tốn.”
“Nếu có thể may mắn tu thành tiên đạo hẳn là vận may của sư điệt.” Nghe nhưng lời của Phong Cẩm, Thanh Huyền chỉ cảm thấy như là đang tự quảng cáo bản thân trước mặt vãn bối, khiến người ta cảm thấy vô cùng ghê tởm, bèn lạnh nhạt đáp lại. Cuối cùng, hắn không thể chịu nổi nữa, nghiến chặt quai hàm, thốt ra những lời châm biếm: “Có điều là ngay cả khi xóa bỏ thân thể phàm thai cũng không nên vớt bỏ lương tâm.”
Phong Cẩm đang muốn đặt quân cờ trên tay xuống, thình lình nghe mấy câu này, đôi mắt thâm thúy liền liếc sang, trở nên lạnh lẽo: “Ngươi nói vậy là có ý gì? !”
“Xưa nay sư điệt nói năng xằng bậy, nếu có gì bất kính mong chưởng giáo sư bá trăm ngàn lần đừng để trong lòng —” Thanh Huyền ngẩng đầu lên, ánh mắt lấp lánh, giọng điệu từ tốn, tuy rằng rất cung kính nhưng không hề kiêu ngạo, nịnh bợ, cũng không chút bối rối. Tuy vậy, nghe kiểu nào cũng thấy có chút bất thường, không chỉ châm biếm mà còn ngầm chỉ trích: “Cũng trăm ngàn lần đừng tính toán chiếm ngôi giành chỗ!”
Những lời này giống như gai nhọn đâm thẳng vào mặt Phong Cẩm, khiến cho dung nhan của y lạnh lẽo như phủ đầy ba thước băng, đôi con ngươi trở nên tối tăm, buốt giá, không khí như đóng băng lại. Có điều, Phong Cẩm chưa tỏ thái độ thì Tử Tô đã nổi giận trước!
“Láo xược, thân phận ngươi là cái thá gì mà dám bất kính với sư phụ ta?” Tử Tô đứng bên cạnh, tức giận đến tím tái mặt mày, nhíu chặt mi, lập tức quát lên, giọng gay gắt lại rét buốt thấu xương. Sau đó quay đầu không chút do dự, ném cơn tức giận bừng bừng lên người Thiên Sắc, hằn học không chút nể nang: “Sư cô, đây là đồ đệ ngoan mà sư cô dạy dỗ sao?”
Thiên Sắc không bận tâm cũng không đáp lại, nhưng Phong Cẩm lại bất ngờ mở miệng.
“Tử Tô! Nói năng kiểu gì đấy?” Y nhíu mày, tuy rằng dạy dỗ Tử Tô nhưng lại nhìn thẳng về phía Thiên Sắc, thu hết mọi cử chỉ của nàng vào mắt. Đáy mắt không chút gợn sóng, chỉ lạnh nhạt và xa cách: “Xưa nay vi sư dạy dỗ ngươi như thế nào? Sao có thể đại nghịch bất kính như thế với sư cô? Quỳ xuống, xin lỗi sư cô ngay!”
“Sư phụ!?” Vừa nghe những lời trách cứ như vậy, Tử Tô không tin nổi, trừng lớn mắt ngạc nhiên nhìn Phong Cẩm. Cảm thấy bản thân như bị ăn một bạt tai ngay giữa ban ngày, môi run run, nghẹn ngào không nói nên lời, càng ngày càng run rẩy, thể xác và tinh thần như bị xé rách toạc, đau đớn vô cùng: “Người muốn con quỳ xuống xin lỗi ả ta?!”
“Đúng vậy!” Phong Cẩm bình thản gật đầu, khuôn mặt thuôn dài khắc những đường cong lạnh lùng. Đôi con ngươi đen thẳm sâu không thấy đáy, ngay cả khi tràn đầy ánh sáng trí tuệ cũng không chứa chút cảm tình: “Đó là sư cô của ngươi, về tình hay về bối phận chẳng lẽ không nhận được một lần quỳ gối của ngươi sao?!”
Tử Tô ấm ức đến độ đôi mắt đỏ ửng, ngón tay giấu sau ống tay áo cắm sâu vào lòng bàn tay, lòng gào thét đến đau đớn linh hồn. Phải một lúc lâu sau, nàng ta mới quỳ rạp xuống đất, cứng ngắc hạ thấp người xuống, nói qua loa coi như tạ lỗi: “Sư cô, xin lỗi!”
Nói xong, không đợi Thiên Sắc lên tiếng, nàng ta liền kiêu ngạo đứng dậy, xoay phắt người định bỏ đi!
“Đứng lại! Sao có thể không chút quy củ như thế? !” Phong Cẩm nghiêm mặt khiển trách, tuy rằng nói Tử Tô nhưng vẫn nhìn chằm chằm Thiên Sắc. Sau đó y lại mở miệng, nét mặt mang theo nụ cười xa cách, mỗi một chữ đều mạnh mẽ, sắc bén: “Sư muội, xin đừng trách, đứa trẻ này lúc nào cũng tâm cao khí ngạo, tính tình rất nóng nảy.”
Tử Tô không nói lời nào, chỉ dùng ống tay áo chùi mạnh nước mắt đang tràn mi, đứng nguyên tại chỗ, không chịu nhượng bộ.
Từ nhỏ đến giờ, lúc nào nàng cũng ngồi tít trên cao, chưa bao giờ chịu quá nhiều ấm ức như vậy. Huống chi từ lúc theo sư phụ học nghệ cho tới nay, lúc nào người cũng ôn tồn hoà nhã, đã bao giờ to tiếng mắng nhiếc nàng chứ? !
Thờ ơ nhìn màn kịch này, Thiên Sắc mỉm cười hờ hững, mím môi không chút để ý, sâu trong đáy mắt ánh lên chút chút châm chọc. Nhìn Thanh Huyền đang đứng ngoan ngoãn bên cạnh, chút ánh sáng lạnh lẽo kia cũng như lời nói bóng gió của nàng: “Nếu người ta đã bỏ qua hết thể diện như vậy, Thanh Huyền, ngươi cũng quỳ xuống, nhận lỗi với chưởng giáo sư bá đi!”
“Dạ, sư phụ.” Thanh Huyền rất biết nghe lời, lập tức quỳ xuống, vô cùng ngoan ngoãn, kính cẩn vâng lời: “Chưởng giáo sư bá, nếu vừa rồi Thanh Huyền có mạo phạm đến người, xin chưởng giáo sư bá tha lỗi cho con.”






Hai thầy trò phối hợp rất ăn ý, khiến cho Phong Cẩm – kẻ xưa nay giỏi bày mưu tính kế phút chốc nghẹn lời, không tài nào tìm đường xuống nước được.
Thứ nhất, hắn quả là không đoán được, một người kiêu căng hướ


Polaroid