Tác giả: Tắc Nhĩ
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1343688
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/3688 lượt.
ng nội như Thiên Sắc, lại có thể không màng đến thể diện của y. Nàng công khai châm chọc, khiêu khích, xem hành vi y trách mắng Tử Tô chỉ là làm ra vẻ để giữ thể diện. Thứ hai, Thanh Huyền trông như ngoan ngoãn cẩn thận, nhưng thật ra rất quỷ quyệt, thằng nhóc đó cứ âm thầm đâm thọc, đối chọi gay gắt mọi mặt với y, giống hệt một con cá chạch trơn tuột.
Bây giờ, con cá chạch nhỏ phóng khoáng quỳ xuống, không hề do dự, từng lời xin lỗi trật tự rõ ràng, giống như quả thật hắn chỉ lỡ lời, không phải cố ý. Nếu bây giờ y quá tính toán chỉ e sẽ trở thành một kẻ tiểu nhân.
“Thôi được rồi, Thanh Huyền, ngươi đứng dậy đi.” Phong Cẩm chăm chú nhìn Thiên Sắc, trông thấy ánh mắt hờ hững, nét mặt bình thản của nàng, trái tim y thoắt nhói lên, một nỗi mất mát dâng lên trong lòng tựa như có một cây kim đang đâm vào trái tim y từng mũi từng mũi một. Cuối cùng, y đành nhếch miệng cười khổ, khẽ lắc đầu có chút tự giễu: “Là ta không biết dạy đồ đệ thận trọng hành vi cử chỉ, sao có thể trách cứ người khác chứ?”
Vừa dứt lời, Tử Tô càng thấy uất ức, dường như đúng theo lời Phong Cẩm là nàng ta không biết thận trọng hành vi cử chỉ, độc mồm độc miệng thất lễ với sư cô làm mất thể diện sư môn. Trong phút chốc nàng ta cắn chặt răng, nước mắt lưng tròng quanh khóe mắt.
Ngày xưa Bạch Liêm cũng là người kiêu ngạo, nóng tính không biết nhẫn nhịn, mới khiến cho các vị sư huynh đệ tránh được thì tránh sao? Thế nên rốt cuộc, y vì bất bình thay nàng trút giận, lại bị miệng người đời đổ lên đầu một cái tội vô căn cứ.
“Thanh Huyền phạm sai lầm, nếu sư phụ muốn phạt, Thanh Huyền cam lòng chịu phạt, không còn gì để nói.” Ở bên này, Thanh Huyền không hề biết điều Thiên Sắc đang suy tư, hắn cúi đầu quyết tâm chịu phạt, không hề giấu giếm kể tất cả sự bất mãn trong lòng ra: “Nhưng mà, y thật khinh người quá đáng, cứ dùng sư tôn làm cái cớ. Y cho rằng sư phụ không thèm so đo nên cứ lấn tới, mưu đồ thâm hiểm, bụng dạ khó lường! Cục tức này sư phụ nhịn được, nhưng Thanh Huyền dù thế nào cũng không thể nhẫn nhịn!”
Thiên Sắc gần như sững sờ tại chỗ, đôi mi như cánh bướm khẽ run lên. Nàng không thể ngờ Thanh Huyền có thể trả lời bình thản như vậy, bình thản đến mức khiến nàng khó có thể phản bác. Bốn phía xung quanh nàng bỗng trở nên mơ hồ từng chút từng chút một, càng ngày càng tối tăm ảm đạm, nàng cảm thấy dường như có thứ gì đó dồn nén trái tim nàng, lại giống như có vô số giọt nước sôi bắn vào tim nàng, bỏng rát đến mức khiến tim nàng run lên đau đớn.
“Được rồi.” Im lặng một lúc lâu, nàng bất đắc dĩ nhắm mắt lại, để mặc sự thương cảm tựa như chiếc răng sắc bén gặm nhắm cõi lòng, khiến cho nỗi buồn và sự trống vắng trong tâm khảm càng thêm thê lương: “Dù sao vi sư cũng đã gánh thanh danh bao che ngươi, có truy cứu nữa cũng không còn ý nghĩa. Ngươi phải nhớ kỹ, sau này ở Ngọc Hư Cung phải khiêm tốn, cẩn thận, cung kính một chút, đừng lỗ mãng như ngày hôm nay nữa.”
Dứt lời, nàng xoay người bỏ đi. Thanh Huyền hơi sửng sốt, thấy Thiên Sắc không tức giận ngược lại còn tự thừa nhận mình quả thật đang bao che đồ đệ, hắn bỗng vui mừng, cao giọng đáp: “Thanh Huyền đã hiểu!” rồi lập tức cất bước đuổi theo.
Linh Sa vốn muốn dụ Thanh Huyền đánh cờ, hai người sẽ vui vẻ sát phạt mấy trận. Giờ thấy Thanh Huyền biến thành cái đuôi nhỏ bám theo Thiên Sắc bỏ đi, y nhất thời cuống quýt: “Thanh Huyền, con không ở lại chơi cờ với sư thúc sao!?” Y cất cao giọng, ngữ điệu mang theo vẻ buồn bã, đáng thương: “Sao con có thể đi như vậy chứ?” Cái điệu bộ kia trông kiểu gì cũng giống hệt thiếu phụ oán giận vì bị chồng bỏ một mình phòng không chiếc bóng.
Hứ! Linh Sa sư thúc, lúc nãy người khuất phục dưới uy quyền của Phong Cẩm, người không những bán đứng sư phụ mà còn mang bộ dáng người ngoài cuộc đứng hóng chuyện. Bây giờ người còn không biết xấu hổ mở miệng năn nỉ hắn ở lại đánh cờ.
Hừ!!! Còn lâu!!!!
Thanh Huyền quay đầu, nhướng cao đuôi mày, rồi khẽ cười: “Sư thúc, người tự dùng tay trái chậm rãi đánh với tay phải của người đi!”
******
Trên hành lang về Ngô Cư, Thanh Huyền rất vui vẻ, không chỉ vì đã chiếm thế thượng phong trước mặt Phong Cẩm, trút giận thay sư phụ, mà còn vì sư phụ luôn luôn dung túng hắn. Đương nhiên, hắn là kẻ biết điều cũng hiểu chuyện, ngày thường ngôn hành cử chi cũng biết giữ chừng mực. Nhưng quả thật là cũng không dám chắc chắn việc dung túng này rốt cuộc là sao.
Hắn đang thầm đoán, từ sau khi hắn bày tỏ tâm ý của mình với sư phụ, rốt cuộc sư phụ sẽ phản ứng thế nào.
Sư phụ, có thích hắn chút nào hay không?
Nghĩ đến đây, hắn hơi xấu hổ đỏ bừng mặt, vì để che giấu vẻ mất tự nhiên nên đành phải nhanh chân bước song song cùng Thiên Sắc, rõ ràng không có chuyện cũng cố bắt chuyện: “Sư phụ, lúc trước Phong…” Hắn vốn định không khách sáo gọi thẳng tên Phong Cẩm, đột nhiên nhớ ra cái tên này sẽ khiến sư phụ không vui, hắn bèn dừng một lát, lập tức sửa miệng: “Theo những lời Chưởng giáo sư bá nói trên núi Lang Gia, xem ra y đang cố làm ra vẻ, hư tình giả ý, chẳng phải là y muốn lợi dụng sự xuất hiện của sư ph