Tác giả: Tắc Nhĩ
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1343686
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3686 lượt.
ng Sinh sư tôn, tối hôm qua còn khổ tâm suy nghĩ phải xin sư tôn chịu phạt như thế nào nữa kìa.”
Phong Cẩm đương nhiên nhìn ra mọi hành động, lời nói của Thanh Huyền đều bảo vệ cho Thiên Sắc, chỉ nhíu mày lạnh nhạt lên tiếng: “Nếu Linh Sa sư đệ có chuyện quan trọng thì làm đi. Ta nghe nói lúc nào Thanh Huyền cũng đánh cờ với đệ, có lẽ kỳ nghệ cũng không tệ, hôm nay để ta mở mang tầm mắt một phen.”
Nói xong, y ngẩng đầu nhìn Thanh Huyền chằm chằm, khóe môi hơi nhếch, sắc mặt khó nhìn thấu nhanh chóng bao phủ trên khuôn mặt tuấn tú. Đôi mắt đen thẳm lóe lên những đốm lửa nhỏ, giọng nói trầm thấp mang theo sự khiêu khích: “Thanh Huyền, ngươi có đồng ý đánh cờ với ta không? !”
Hỏi kiểu này, đừng nói Thanh Huyền mà ngay cả Linh Sa cũng trợn tròn mắt.
Tuy rằng những lời này Phong Cẩm dành cho Thanh Huyền, nhưng Thiên Sắc biết mọi sự khiêu khích đều hướng về mình. Nàng cũng biết một khi đã lên Tây Côn Luân sẽ không tránh khỏi những ân oán khi xưa của mình. Nếu để cho Thanh Huyền đánh cờ thì bản thân nàng không thể bỏ mặc, mà phải ở bên cạnh theo dõi từ đầu đến cuối.
Nói cho cùng, Thanh Huyền vì nàng mà oán hận Phong Cẩm, nếu vô tình nói sai lại gặp phải chuyện gì đó thì khó có thể sửa chữa được.
Nên tốt nhất vẫn là khéo léo từ chối.
Vì thế, không đợi Thanh Huyền nhận lời, Thiên Sắc liền lên tiếng: “Thanh Huyền thiên chất ngu dốt, kỳ nghệ vụng về, sao dám múa rìu qua mắt chưởng giáo sư huynh —”
“Sư muội, cần gì phải vội vã bao che cho ‘con thơ’ như vậy?” Dường như biết Thiên Sắc sẽ khéo léo từ chối, Phong Cẩm không nhanh không chậm ngắt lời nàng, khóe môi lại nhếch lên trong vô thức, đôi mắt mang theo sự gian xảo: “Chỉ là một ván cờ thôi, chẳng lẽ sư muội lo lắng ta cậy thân phận bắt nạt tiểu bối sao!?”
Một câu không nhẹ không nặng khiến Thiên Sắc không biết nên mở miệng như thế nào, chỉ cảm thấy khắp người bị những lời châm biếm kia đâm đến đau đớn, ngay cả tâm trí cũng căng thẳng, lo lắng không yên.
Thanh Huyền thấy sư phụ rơi vào tình huống xấu, lòng chợt tức giận. Nheo mắt lại, đôi mắt hẹp dài lóe sáng, mọi sự dịu dàng nơi đáy mắt đều trở nên sắc bén: “Nếu chưởng giáo sư bá có tâm, sư điệt bất tài, xin cả gan bêu xấu!” Khi Thiên Sắc không trả lời, hắn chấp nhận mọi sự khiêu khích, thoải mái bước lên, ngồi đối diện Phong Cẩm.
Tấm màn che cuộc tranh đấu thầm lặng rơi xuống.
Phong Cẩm vốn hy vọng mượn Thanh Huyền để giữ Thiên Sắc lại, cho nên ngay từ đầu cũng không xem Thanh Huyền ra gì. Còn Thanh Huyền lại một lòng muốn trút giận cho Thiên Sắc nên dốc toàn tâm toàn ý đánh cờ, chỉ muốn giết Phong Cẩm không còn manh giáp. Liên tục bị thất thế, Phong Cẩm mới phát hiện ra tiểu sư điệt này không phải hạng tầm thường, vội vàng tĩnh tâm, tập trung suy nghĩ cho ván cờ.
Theo nước cờ mà nói thì Phong Cẩm và Thanh Huyền đều công thủ nhiều mặt, thận trọng. Đồng thời không quên tính toán, bày kế kỹ lưỡng, hai bên giằng co ngang tài ngang sức, khó phân cao thấp.
Đang lúc hai người đánh cờ khó phân thằng bại thì Tử Tô dẫn hai tiểu tiên đồng đến. Nói là Diêm Quân Bạch Liêm đã đến cửa Ngọc Hư Cung, nhưng lại cố ý châm biếm, khiêu khích nói Phong Cẩm là chưởng giáo Thần Tiêu phái mà không hiểu đạo đãi khách. Còn tuyên bố nếu không thấy Phong Cẩm đích thân ra đón tiếp thì y hắn lập tức hồi phủ.
Phong Cẩm và Bạch Liêm xưa nay vốn không hòa thuận. Trước đó là lúc bái sư học võ, Bạch Liêm vì chuyện Thiên Sắc trao tình cho Phong Cẩm nên làm mọi việc rối tung lên, Phong Cẩm không muốn sinh sự nên đã nhường nhịn. Sau đó vì một số nguyên nhân rắc rối và phức tạp, oán hận giữa hai người ngày càng chất chứa sâu sắc, từ sư huynh đệ đã sắp biến thành kẻ thù cả đời không nhìn mặt nhau. Bây giờ, vừa nghe tên Bạch Liêm, Phong Cẩm liền cảm thấy đau đầu.
Nhưng đau thì đau, y cũng không vội vã đi đón Bạch Liêm. Vì y hiểu rõ tâm tư Bạch Liêm, chỉ cần Thiên Sắc ở đây thì Bạch Liêm nhất định không rời khỏi nơi này. Hơn nữa, mặc dù Bạch Liêm ra vẻ tự cao tự đại ngay cửa Ngọc Hư Cung thì trong mắt người khác cũng chỉ là cố tình gây sự, nên Phong Cẩm quyết tâm ở lại, từ từ đánh cờ với Thanh Huyền.
“Không ngờ, ngươi tuổi còn trẻ tuổi nhưng kỳ nghệ không tệ chút nào.” Sau một nén nhang, vẫn là chưa phân thắng bại. Phong Cẩm nhướn đôi mày kiếm, giọng mang theo sự khen ngợi, nhưng đôi mắt hàm chứa sự sắc bén đến bức người: “Trên núi Côn Luân này, ngoại trừ Linh Sa có thể đánh cờ với ta nửa canh giờ thì ngươi là người đầu tiên.”
“Chưởng giáo sư bá quá khen.” Với lời khen ngợi này, Thanh Huyền không kiêu ngạo cũng không nóng nảy, chỉ bình thản nhìn Phong Cẩm. Đôi mắt rũ xuống đầy cung kính và cẩn thận, dù lửa giận thiêu đốt nhưng sắc mặt không chút sơ hở, lạnh nhạt đáp lời: “Thanh Huyền chưa đắc đạo, chỉ là một kẻ phàm nhân vô danh tiểu tốt, sao dám sánh vai với tiên tôn Ngọc Hư Cung.”
Vừa rồi khiến Thiên Sắc tiến thoái lưỡng nan, Thanh Huyền đã ghi hận Phong Cẩm, bây giờ lại đối xử với Bạch Liêm kiểu đó càng khiến Thanh Huyền bất mãn với y. Hắn hạ quyết tâm phải chiến đấu đến cùng với vị chưởng giáo sư