Tác giả: Tắc Nhĩ
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1343682
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3682 lượt.
không còn vẻ dịu dàng ôn hòa khi xưa. Nàng không cười trông thật lạnh lùng và hờ hững, giống như hoàn toàn biến thành người xa lạ.
“Tiên tôn, xem như người nể chút tình với con đi.” Sau một lúc lâu sau, y mới hơi do dự lên tiếng, giờ đây đầu óc y rối loạn, giọng nói trầm thấp thoáng chút buồn bã: “Ngọc Thự biết bản thân thấp kém, không có tư cách lên tiếng ở Ngọc Hư Cung. Nhưng dù thế nào đi nữa, Ngọc Thự là đồ đệ người giúp Chưởng giáo sư tôn chọn lựa. Chẳng lẽ, tiên tôn thật sự không niệm chút tình cũ ấy sao?”
Thiên Sắc hơi nhướng mày, vẻ kiên quyết hiện rõ trong đáy mắt, đôi môi đỏ tươi không lạnh không nhạt ném ra từng chữ, không chừa một đường lui: “Lời nói năm xưa cũng đã là tình cũ, qua nhiều năm lắm rồi, nên vứt bỏ từ lâu. Gặp lại không bằng không gặp.” Dứt lời, nàng quyết liệt xoay người, nhưng nàng vẫn nhớ gọi tiểu đồ đệ nãy giờ vẫn đứng một bên giữ im lặng: “Thanh Huyền, đi thôi.”
Chỉ để lại một mình Ngọc Thự đứng dưới giàn tường vi, thần sắc ảm đạm.
******
Kỳ Lư nằm trong rừng lê sau núi ở Ngọc Hư Cung, gọi là “Lư” e rằng vẫn là khen ngợi, nó chẳng qua chỉ là một cái lương đình nhỏ đơn sơ, cũng chính là nơi Linh Sa mê cờ tự cho là thánh cảnh.
* Lư có nghĩa là ngôi nhà đơn sơ. Nhắc tới Linh Sa đệ tử của Trường Sinh đại đế, cho dù là một vị Tiên tôn đã đắc đạo nghĩ đến cũng phải lắc đầu ngao ngán.
Tuy rằng đám đệ tử của Trường Sinh đại đế có đủ hạng người, phần lớn không có huyết thống thuần chủng. Có khối người say mê đàn, thư pháp, tranh, rượu, võ, nhưng mà có thể mê cờ đến cuồng thì cần phải có một sự nhẫn nại phi thường. Linh Sa, một ngày không chơi cờ thì đã thấy bứt rứt, đến cả việc tu tiên ngộ đạo cũng vì có duyên với cờ. Y nghiện cờ đến mức túm được bất kỳ ai đều muốn đánh vài ván, nếu người nào uyển chuyển từ chối, y sẽ cực kỳ tức giận. Nhưng nếu y đắm chìm vào ván cờ rồi thì dù trời long đất lở y cũng không hề biến sắc, cứ xem như không thấy, thật không hổ danh xưng “mê cờ” của y.
Vốn Thanh Huyền không biết chơi cờ, nhưng Linh Sa thường đi theo Lam Không đến Yên Sơn chơi, vì buồn chán nên y bèn ép dạy Thanh Huyền thành một tay kỳ nghệ trò giỏi hơn thầy để giết thời gian.
Ngày thường, khi Thanh Huyền đánh cờ với Linh Sa, Thiên Sắc sẽ không đứng bên cạnh xem. Nhưng hôm nay đến Kỳ Lư, Thiên Sắc mới phát hiện trong lương đình có một người nàng không muốn trông thấy nhất, người đó đang ngồi ngay ngắn đánh được hơn nửa ván cờ với Linh Sa.
Nàng đang muốn xoay người bỏ đi, bỗng nghe người đó lạnh nhạt gọi một tiếng, giọng điệu không lớn nhưng vẫn cực kỳ có sức ảnh hưởng
“Thiên Sắc.”
Không hiểu vì sao, trong khoảnh khắc đó, bước chân của nàng bất giác dừng lại, tâm thần nhất thời hoảng hốt, bất chợt nàng như quay về những ngày tháng xưa cũ ấy.
Khi đó, y vẫn thường ngồi trên ghế đá đánh cờ với Linh Sa như vậy, sự nhẫn nại của y còn hơn hẳn cả Linh Sa.
“Vì sao vừa thấy ta thì quay đầu bỏ đi, ta đáng ghét thế ư?”
Dùng ngón trỏ và ngón giữa nhặt lấy một con cờ đen, dùng tốc độ chậm chạp đặt lên trên bàn cờ, Phong Cẩm như không quan tâm lên tiếng hỏi, trông qua thần thái rất lãnh đạm. Nàng đang đứng trước mắt y, vẫn mặc y phục đỏ thẫm, trông nàng càng ngày càng gầy, nàng như cố ý muốn dùng vẻ lạnh thấu xương chế giễu y. Sự bướng bỉnh quật cường không hề suy suyễn trong từng cử chỉ, vốn chiếc cằm nhọn của nàng đã lộ vẻ kiêu ngạo không nói thành lời, nay dáng người cao gầy càng bộc lộ vẻ cô độc như ở trong một thế giới riêng.
“Không phải.”
Thiên Sắc lạnh nhạt phủ nhận, nàng đứng xa xa, bóng râm che phủ khuôn mặt, không thể nhìn rõ biểu cảm.
“Nếu đã không phải, chi bằng cứ tới đây ngồi một lát, uống một ít trà, ôn lại chút chuyện năm xưa, sẵn tiện bàn bạc việc nghênh đón sư phụ xuất quan ra sao.” Y chăm chú nhìn bàn cờ, ngẫm nghĩ rất lâu, nhưng không cách nào đặt con cờ đen xuống, sau một lúc thật lâu y như tùy ý đặt con cờ xuống: “Tính ra, sư phụ đã gần ba ngàn năm chưa gặp được muội.”
Tính ra thì đã hơn ba ngàn năm sư phụ chưa gặp muội.
Phong Cẩm vừa thốt ra những lời này đã khiến tất cả mọi người lập tức bừng tỉnh, không thể không khen ngợi y rất giỏi kiếm cớ chính đáng khiến người ta vắt hết óc cũng không thể từ chối.
Đây rõ ràng là dùng danh tiếng sư tôn của Trường Sinh Đại Đế để ép người, nhất là mấy chữ “Ba ngàn năm” kia giống như gông xiềng vô hình, chỉ trích hành vi ẩn cư trên Yên sơn của Thiên Sắc. Nếu bây giờ Thiên Sắc lảng tránh, không để ý tới Phong Cẩm chẳng khác nào không nể mặt Trường Sinh Đại Đế.
Lúc này, Thiên Sắc thật sự là tiến không được, lùi không xong.
Nàng im lặng, từ từ cúi đầu rồi lại ngẩng đầu, bình tĩnh nhìn chăm chú Phong Cẩm, đôi mắt ánh lên tia sáng rực rỡ thấu lòng người, nét mặt vốn bình thản chợt thoáng qua chút trăn trở tựa như đang cân nhắc điều gì đó. Lúc này, Thanh Huyền đứng bên cạnh nàng lại trở nên nhạy bén, lập tức lên tiếng, sóng mắt tràn đầy sự thản nhiên: “Chưởng giáo sư bá nói rất phải, sư phụ con đã ba ngàn năm chưa gặp Trườ