Tác giả: Tắc Nhĩ
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1343715
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3715 lượt.
Thanh Huyền lầm bầm ngồi lại giường, nghiêng đầu nhìn Ngọc Thự. Đôi mắt sáng bỗng trở nên khác thường, giọng nói bỗng trở nên lạnh buốt, nụ cười mỉa mai. Giờ khắc này, nét mặt hắn vẫn không hề thay đổi. Mà ngược lại, sự châm chọc càng trở nên rõ ràng. Nỗi buồn chất chứa bao lâu tận đáy lòng được thốt ra, lời lẽ vượt quá thân phận, vô cùng to gan, không hề che giấu tâm tư của bản thân: “Thầy trò thì đã sao? Ta không ngại nói rõ, ta thích sư phụ ta, muốn làm tiểu lang quân của người, muốn ở với người đời đời kiếp kiếp! Nói không khách khí thì kẻ phụ bạc kia giờ coi như tình địch của ta, vì sao ta phải tự ngược bản thân giúp đỡ y? Ngươi giúp y, tất nhiên là vì lợi ích của ngươi, nhưng y cho ta lợi ích gì?!”
Những lời nói vô cùng bén nhọn tuôn ra, từng chữ từng lời đều như kim châm, đâm vào điểm yếu của kẻ khác, khiến Ngọc Thự không biết nên trả lời như thế nào, chỉ biết cúi đầu im lặng.
“Hơn nữa, ta cũng không muốn sư phụ ta phải chịu ấm ức. Ai biết kẻ phụ bạc kia lại có ý gì, có thể tiếp tục giở trò cũ khiến sư phụ ta đau lòng hay không?!” Thấy Ngọc Thự không nói lời nào, Thanh Huyền nhướn cao mày, làm người ta đoán không ra sắc mặt vui hay giận, thản nhiên nhìn y. Bình tĩnh như người đang nói chuyện không phải Ngọc Thự, mà là kẻ phụ lòng Phong Cẩm kia: “Nói cho ngươi biết, bất luận là cần bao nhiêu thời gian, ta nhất định sẽ xóa tan hoàn toàn bóng dáng kẻ phụ tình đó trong lòng sư phụ ta!”
Nghe Thanh Huyền nói năng kiên định hùng hồn, Ngọc Thự khẽ nhíu mày rồi nhanh chóng giãn ra, lẳng lặng đánh giá chàng thanh niên trẻ mới hai mươi mốt tuổi trước mặt.
Trước đó, y cũng có nghe những lời đồn đại liên quan đến hai thầy trò này. Tuy y không hoàn toàn tin tưởng nhưng vẫn thầm nghĩ trong lòng, bao nhiêu năm tiên tôn không thu nhận đồ đệ, sở dĩ chịu nhận người thanh niên trước mắt là vì chàng trai trẻ này có nét giống chưởng giáo thần tôn, nên nói gì cũng chỉ là kẻ thế thân.
Nhưng đến lúc tiên tôn công khai dẫn theo chàng trai phàm trần trẻ tuổi đó lên Tây Côn Luân, không hề né tránh chuyện gì thì y mới biết chàng trai đó khác xa tưởng tượng của mình, chẳng những không có nét nào giống chưởng giáo thần tôn, mà ngay cả khí chất cũng khác xa!
Chẳng lẽ, tiên tôn muốn mượn chàng trai này để khích tướng chưởng giáo thần tôn nổi cơn ghen sao?
“Huynh có từng nghĩ năm đó tiên tôn và chưởng giáo sư tôn đã trải qua chuyện gì, tình cảm như thế nào không?” Dường như chẳng bận tâm là người ngoài không có quyền lên tiếng, Ngọc Thự khẽ hừ một tiếng, ánh mắt ôn hòa bình tĩnh bị thay thế bởi sự trang nghiêm, lời nói không quá sắc bén, nhưng thoáng hiện sự mất kiên nhẫn: “Thanh Huyền sư huynh, huynh thực sự nghĩ mình có thể thay thế được vị trí của chưởng giáo thần tôn trong lòng tiên tôn sao? Huynh có tự đề cao bản thân quá mức không?”
“Thanh Huyền sư huynh cần chỉ giáo thêm gì sao?” Y hỏi rất khách khí, ánh mắt nghi hoặc, nhưng sắc mặt vẫn thản nhiên, che giấu cảm xúc cẩn thận.
Thanh Huyền nheo mắt lại, sắc mặt không thay đổi, quan sát y một lúc sau đó thản nhiên hỏi: “Ngọc Thự, ngươi còn nhớ Chu Ngưng không?”
“Chu Ngưng?” Ngọc Thự lặp lại, cảm thấy cái tên này rất quen thuộc, giống như chỉ cần mở miệng là có thể thốt lên nhưng không thể nhớ nổi đã nghe ở đâu, gặp chỗ nào, có quan hệ gì với mình. Đôi mắt đen lơ đãng một lát mới khôi phục lại, thoáng suy nghĩ rồi nhìn Thanh Huyền hỏi lại một cách mơ hồ: “Chu Ngưng là ai?”
“Chẳng phải vừa rồi ngươi cho rằng một từ quên nói dễ hơn làm sao? Nhưng dường như ngươi quên rất dễ dàng! Thành tiên, nhập đạo, người xưa thành kẻ xa lạ trong chớp mắt. Cô nàng ngốc nghếch kia vẫn dốc hết tâm tư vì ngươi, vậy mà ngươi còn chẳng nhớ nàng ấy là ai.” Dựa vào lời nói và hành động của y, Thanh Huyền cũng đoán được chuyện gì đã xảy ra. Hắn không nói gì thêm, sắc mặt chẳng rõ vui buồn giận dữ, chỉ nhìn Ngọc Thự, tâm trạng khó đoán khiến người ta không nắm bắt được. Cuối cùng hắn thốt ra một câu lạnh nhạt, rất đơn giản nhưng chứng minh được tất cả: “Xem ra, ngươi cũng chẳng khác gì kẻ đạo mạo ngụy quân tử kia.”
Đang lúc này, ngoài cửa Ngô Cư vang lên tiếng thét chói tai, dường như xen lẫn tiếng gào khóc thảm thiết, thê lương.
“Thanh Huyền, cứu mạng!”
Thanh Huyền giật mình, ngay sau đó đã thấy Lam Không chật vật tông cửa chạy vào. Hắn nở nụ cười hờ hững, tuy rằng nét cười chỉ thoáng ẩn hiện, vẻ mặt lười nhác nhưng ánh mắt lại sắc bén như kiếm, hỏi Lam Không chẳng chút khách khí: “Sư bá nát rượu, người muốn Thanh Huyền cứu mạng hay là cứu cái lưỡi của người?”
Lam Không vốn đang khốn đốn lại bị mấy lời này làm cho kích động, cảm thấy thê thảm không nói nổi. Nhưng y chợt nhận ra trong phòng không chỉ có Thanh Huyền mà còn có Ngọc Thự ngoan hiền, lập tức giả vờ giả vịt ho khẽ một tiếng, ra vẻ tiền bối, mặt mày nghiêm túc.
“Khụ khụ!”
Vốn là người biết quan sát sắc mặt hành động, xưa nay chừng mực, lễ độ, sao lúc này Ngọc Thự không nghe ra tiếng ho khẽ này có ý gì. Tuy y cảm thấy hơi khó hiểu