Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thề Nguyện

Thề Nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1343721

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3721 lượt.

nên cũng không thừa nhận bản thân giả vờ đáng thương: “Vừa rồi con hơi kích động nên quên cả đau.”
Lam Không thấy thầy trò nhà này ngọt ngào liếc mắt đưa tình chẳng coi ai ra gì nên chuẩn bị chuồn êm, không ngờ vừa bước chân lên chưa kịp đặt xuống đã nghe Thiên Sắc quát lên: “Đứng lại!”
Sau đó, Thiên Sắc từ từ bước lên, đứng sau lưng y, giọng nói bình thản khiến người ta dựng tóc gáy: “Lam Không sư huynh, bắt ta phải đi kiếm huynh khắp nơi, không ngờ huynh lại tự mò đến cửa!”
Lam Không chết đứng tại chỗ, đặt chân xuống cũng không được mà bước đi cũng không xong, vì khó chịu và hoảng sợ nên mặt mày y nhăn nheo như táo tàu!
“Sư muội, ta, ta, ta —”
Y cứ “Ta ta…” như cà lăm một lúc mà không nói được nguyên nhân.
Thiên Sắc cũng không muốn nói chuyện vô nghĩa với y nên nói thẳng: “Sư huynh nghĩ là lưỡi của mình đáng giá bao nhiêu?”
Nghe Thiên Sắc nhắc tới lưỡi của mình, trực giác mách bảo y có chuyện không lành, lòng nặng như đá đè, vội vàng nhấn mạnh không ngừng: “Vật báu vô giá! Hoàn toàn vô giá!”
“Huynh đã coi trọng lưỡi của mình như vậy —” Thiên Sắc nở nụ cười hiếm thấy, đột nhiên nói chuyện nhẹ như gió, giọng điệu nhẹ nhàng bâng quơ nhưng ý cười khác biệt không cho phép từ chối: “Vậy thì đổi bằng một ngàn năm tu vi cũng không xem là quá đáng chứ.”
Lam Không sững sờ, tạm thời quên mất phản ứng, chỉ trừng lớn mắt hỏi lại: “Có ý gì?”
“Một là huynh độ một ngàn năm tu vi cho Thanh Huyền, giúp nó trị thương, không thì ta cắt lưỡi huynh ném vào hóa yêu trì.” Nàng không dây dưa dài dòng, đôi đồng tử đen sáng ngời: “Lam Không sư huynh, huynh chọn đi.”
Đây là uy hiếp chẳng chút che giấu!
Uy hiếp không thèm giấu diếm!
“Một ngàn năm tu vi?” Vẻ mặt Lam Không như cầu xin, như chết cha chết mẹ, mày nhướn lên, sắc mặt dần trở nên thê lương không ngừng than khóc: “Sư muội, muội không nên độc ác vậy chứ?!”
“Thật không?” Thiên Sắc cũng không thèm để ý, nhướn cao mày, ánh mắt sắc bén như tên nhọn cuốn lấy hồn phách người khác, sự lạnh lẽo phủ khắp người: “Xem ra, sư huynh không thích luỡi của mình mà thích lựa chọn thứ hai đúng không?”
Lam Không uất hận đứng ngay tại chỗ, nhìn khuôn mặt không chút rung động của Thiên Sắc, biết nàng là người đã nói nhất định sẽ làm, y đắn đo một lúc cuối cùng đành phải cắn răng bằng lòng, vô cùng ấm ức.
“Được rồi, ta độ một ngàn năm tu vi cho thằng nhóc con này!”






Trường Sinh yến được tổ chức vào đầu tháng năm, các tôn thần và tiên tôn đều tụ họp tại Côn Luân.
Thật ra, Trường Sinh Yến năm trăm năm tổ chức một lần này vốn lúc đầu được gọi là “Nguyên Sinh yến”. Nó cũng không phải do Nam Cực Trường Sinh đại đế sáng lập, yến tiệc này vốn bắt nguồn từ hơn mười vạn năm trước Phù Lê Nguyên Thủy Thiên Tôn khai đàn tại Ngọc Hư Cung để truyền pháp giảng đạo với chư thánh mười phương. Lúc ấy Tiên giới chưa trải rộng như ngày hôm nay, cho nên tác dụng truyền bá đạo pháp của “Nguyên Sinh yến” chẳng thể hình dung được. Những nhân vật lợi hại có thể làm mưa làm gió trong Tiên giới hiện nay đều là khách quý của Nguyên Sinh yến năm đó, họ ít nhiều được Phù Lê Nguyên Thủy Thiên Tôn chỉ dẫn đạo pháp mới có thể ngộ đạo. Sau đó, Phù Lê Nguyên Thủy Thiên Tôn nhập định vũ hóa(*), nên Nam Cực Trường Sinh đại đế – đệ tử thứ chính của Phù Lê Nguyên Thủy Thiên Tôn – tiếp nhận Ngọc Hư Cung và tiếp tục duy trì “Nguyên Sinh yến” để tiện cho các vị tiên gia đạo hữu trao đổi đạo pháp với nhau, dần dần nó trở thành thịnh yến lâu đời nhất trong thiên giới.
* Có nghĩa chết, mất. Vì Nam Cực Trường Sinh đại đế có đức độ và danh vọng cao trong tiên giới, nên các vị thần và tiên tôn đều không hẹn mà cùng đổi tên “Nguyên Sinh yến” thành “Trường Sinh yến”.
Thanh Huyền ít nhiều cũng có lòng hiếu kỳ với Trường Sinh yến, nhưng mà hắn cũng không hề nhìn ngang ngó dọc tỏ vẻ ngạc nhiên, ngược lại hắn luôn giữ vẻ mặt lạnh nhạt, mọi việc đều giữ trong lòng, dù thấy chuyện lạ cũng không hề tỏ ra kinh ngạc.
Thứ nhất, hắn ở Đông Cực đã được một thời gian, cứ mở mắt là thấy một đống tán tiên, hiểu biết cũng mở rộng không ít, đám sư thúc sư bá rỗi việc của hắn kể ra cũng là những nhân vật tiếng tăm lừng lẫy. Cho nên, khi nghe nói có các đại nhân vật có thần chức, thiên tôn, tiên hữu, linh tinh gì đó xuất hiện ở Trường Sinh yến, hắn cũng không có cảm giác sùng bái hoặc thiện cảm gì đặc biệt. Nhìn từ xa, hắn cảm thấy các tôn thần, tiên tôn ngoại trừ có pháp tướng trang nghiêm thì không khác gì người thường.
Ngọc Hoàng đại đế chí tôn Hạo Thiên quả thật cất lời đầu tiên, nhưng ngài chưa gì đã phủ đầu trước, có điều đối tượng ngài làm khó quả là vượt xa dự kiến của mọi người.
“Nghe nói trong Trường Sinh yến lần này có hai kẻ không giống người thường.” Hạo Thiên hơi hạ mắt xuống, đôi mày kiếm nhướng cao khẽ nhíu lại. Khóe môi nhếch một nụ cười nhàn nhạt ôn hòa. Đôi mắt sắc bén khiến lòng người run sợ, đồng thời lúc nói chuyện ánh mắt lẳng lặng dừng lại chỗ Thanh Huyền, ám chỉ của Hạo Thiên rất rõ ràng.
Vào giờ khắc nà


80s toys - Atari. I still have